THẦY Ở ĐÂU ?
Đền Thờ : nơi được xây dựng kiên cố, nền móng vững vàng. Tường đá mài, đá rửa, cẩm thạch, ốp lát... thật là đồ sộ, nguy nga lộng lẫy. Ngày ngày tín hữu tập họp đông đảo, kinh hạt đọc rân ran, đàn hát nhịp nhàng, những nghi thức trang nghiêm, uy nghi thánh thiện. Hoa nến lung linh, điện đèn rực rỡ, âm thanh hiện đại. Chẳng ai tiếc công, tiếc của dâng cúng cho ngôi đền thờ, có khi lại c̣n ganh đua nữa... (đời đời tổ quốc ghi ơn).
Túp Lều : tấm phên che nắng đội mưa, sao sáng ban ngày, giọt sương rơi ban đêm, bạt nilông che chắn bốn mùa. Ẩm thấp, hôi hám, mốc, ngái, khai... ai không thích mùi ǵ sẽ được hưởng mùi đó. Cũng cố gắng treo lơ lửng được bức ảnh Thánh Gia hay ảnh #ức Mẹ, bụi bám nhện giăng, y như cũng muốn biểu lộ một niềm tin mong manh nào đó. Chai lọ, bơ loong lỉnh kỉnh đủ thứ, thay thế cho những tiện nghi văn minh hiện đại. Giường chơng ọp ẹp, ghế bàn khập khiễng....
1.
Lạy Thầy GIÊSU, Thầy ở đâu ? Thầy chọn nơi nào ? Thầy có dám bỏ đền thờ nguy nga tráng lệ thoáng mát để đến ở túp lều chật chội nóng bức không ? Trong đền thờ, Thầy sẽ được ngự trên ṭa uy nghi cao cả. Thầy là nhân vật số một. Dân chúng, họ đến thờ lạy, tôn kính, ngợi khen, chúc tụng, van lơn Thầy. Tất cả lễ nghi, lời kinh tiếng hát đều giành riêng cho một ḿnh Thầy ; đến nỗi không ai dám chia trí lo ra cả ; chẳng may có chia trí lo ra là mắc tội, là phải đi xưng tội. Thầy được hưởng trọn quyền, nên khi họ đến đền thờ là để làm đẹp ḷng Thầy, để Thầy được vinh quang ; họ khúm núm bái lạy sùm sụp trước Thầy. Ai cũng tỏ ra nghiêm nghị căng thẳng, mắt hướng cao, chẳng cần ai biết ai. Trẻ con, tính hiếu động, dễ "ăn bợp" như chơi và răn dạy như thế để tỏ ra kính trọng Thầy. Dàn âm thanh xịn phát ra những lời nói không được êm dịu cho lắm, lời răn đe, mắng mỏ thường khi, cũng chỉ v́ Thầy cao trọng quyền phép vô cùng, và cũng v́ Thầy cao sang quyền thế mà các chức sắc tỏ dáng vẻ trịnh trọng, kẻ cả..., biết đâu trong đó c̣n có phe phái, tả hữu nữa đấy không phải chơi đâu.
Thầy GIÊSU ơi ! Thầy ở đâu ? Thầy chọn nơi nào ? Trong túp lều th́ trái ngược hẳn lại đấy Thầy ạ. Không ai ra vô, hoang tàn, lạnh lẽo, ảm đạm. Chẳng ai đến với Thầy, chẳng ai thèm ngó đến Thầy, v́ nơi đây chẳng xứng đáng để Thầy an tọa. Thoảng hoặc có ai ṃ đến th́ họ cũng chỉ gặp được một hay hai con người ốm yếu gầy g̣ giơ xương thôi. Họ chứng kiến con người cô đơn, điếc, mù, gù, điên, bại liệt.., họ sẽ được nghe (không được bịt mũi) những chuyện trên trời, dưới đất, hỏa ngục, chuyên xưa chuyện nay, chuyện xa chuyện gần, chuyện gà chuyện vịt lộn xộn cả mớ. Tim họ cần chai cứng để khỏi xúc động trước những giọt nước mắt rụng rơi của người ǵa cả bị đàn con cháu ngược đăi bỏ rơi. Tâm hồn họ cần ĺ lợm để gượng nghe những tâm tư xót xa cuộc đời. Họ cũng cần thuộc ḷng đôi câu để ra như cũng cảm thông, an ủi vài lời cho qua chuyện, c̣n ḷng họ sốt ran lên, chỉ muốn bước ra càng sớm càng tốt, v́ c̣n phải lo bao việc khác, lo chuyện đời tôi nữa chứ. Họ nghĩ, loong gạo, đồng tiền ban phát cho những hạng người này rồi cũng hết nên họ cũng không buồn bỏ ra.
Thầy ở đâu ? Thầy chọn nơi nào, hở Thầy ? Xin Thầy nói nhỏ cho chúng con nghe đi. Sao Thầy lại im lặng ? Thầy sợ à ? Sự im lặng khó hiểu qúa, Thầy ạ. Các bạn thân mến, xin các bạn góp ư cho Thầy, v́ Thầy đang bị bối rối. Xin các bạn đề nghị cho Thầy của chúng ta : ở đâu ? chọn nơi nào ? Giả như các bạn là Thầy các bạn sẽ ở đâu ? chọn nơi nào ? Theo các bạn, một trong hai, chỗ nào cần hơn, thực tế hơn ? Tại sao có sự chênh lệch qúa như thế ?... Khó trả lời lắm chứ các bạn nhỉ ? Chúng ta cùng thinh lặng lắng nghe xem nhé.
Một hôm, Thầy ra đường, bị anh say rượu lái xe đụng vô Thầy, rồi bỏ chạy. Thầy nằm đó nửa sống nửa chết, máu me lênh láng. Bất chợt, có một "đấng" đi qua, tảng vờ như không thấy, đi thẳng. Sau đó một ông "trưởng" đi qua, tránh sang bên kia đường, đi thẳng. Tiếp đến một bà "cả" đi qua, than câu tội nghiệp, đi thẳng. Cuối cùng, một gă ăn mày, chạy đến, vực Thầy dậy, dốc hết túi tiền đă xin được, thuê xích lô chở Thầy đến bệnh viện xin cấp cứu. (Lc 10,25-37).
Thầy đói, anh em đă không cho Thầy ăn ; Thầy khát anh em đă không cho Thầy uống ; Thầy bệnh tật, anh em đă không cho thuốc ; Thầy trần truồng, anh em đă không cho mặc... Nhưng chúng con có thấy Thầy đói, Thầy khát Thầy bệnh tật, điếc lác đui mù trần truồng đâu?
(Mt. 25,31-46).
Ồ ! Hóa ra là Thầy đó à ! Thầy của chúng con mà như thế à ? Túp lều không những Thầy ở đấy mà Thầy c̣n là... ấy à ? ? Vậy th́ thưa Thầy chúng con hớ rồi, đă hai ngàn năm mà chúng con không nắm bắt, không sống được Lời Thầy. Chúng con đă tách Thầy ra khỏi cuộc sống, chúng con đă kê bệ Thầy lên quá cao để rồi hôm nay chúng con giám viết một bài để ngạo mạn ngược ngạo thách thức Thầy, khiêu khích chọc giận Thầy và đă bắt Thầy phải trả lời, một trong hai, chọn đi. Thật chúng con có điên không chứ, có gàn dở cả lũ không chứ ? Chúng con đă nghiêng về một phía, phía mà chúng con cảm thấy : vui hơn, thoải mái hơn, nhộn nhịp hơn, đ́nh đám hơn... Chúng con đă kéo Thầy về phe chúng con, chúng con tưởng Thầy cũng giống chúng con, chúng con tưởng Thầy thích điều chúng con thích, yêu điều chúng con yêu. Ô hô ! Thật là hợm hĩnh, chúng con đă và sẽ c̣n hiểu lầm Thầy : chúng con đă không yêu như Thầy yêu, đă không làm như Thầy làm. Khi anh em giúp đỡ người cù lần nhất, tồi tệ nhất là anh em làm cho chính Thầy. (Mt 25,40).
Lạy Thầy GIÊSU, xin cho chúng con nhận ra Thầy ở trong chúng con, chúng con ở trong Thầy. Thầy ở trong những người nghèo khổ tật bệnh... tiếng rên la của họ là tiếng rên la của Thầy. Xin cho tim chúng con tháp vào tim Thầy như ngành nho liên kết với thân nho để cho chúng con yêu như Thầy yêu, làm như Thầy làm, nghĩ như Thầy nghĩ, biết sống điều Thầy muốn... Amen.