CHIÊN TÔI
TH̀ NGHE TIẾNG TÔI
Ở Việt Nam không có chiên, nhưng kinh nghiệm thực tế của người nuôi những đàn vịt lớn, đàn dê ... cũng cho thấy những con vật này nghe quen tiếng chủ nó với những dấu hiệu, những tiếng kêu; có lẽ những dấu hiệu đó hợp với tầng số âm thanh để nó biết tiến, lùi; biết quẹo phải rẽ trái, vv... Người khác đến chúng nó chạy tán loạn và không thể điều khiển chúng được ... Chó mèo ... trong nhà cũng biết ra tận ngơ đón chủ về. Con người với nhau nhưng với giọng nói ba miền khác nhau, người miền này khó mà nghe đuợc tiếng người miền kia. Nhưng những người thường xuyên ở gần nhau họ quen tiếng nhau và nhận ra nhau được qua tiếng nói, có khi chỉ qua tiếng dép là đă biết ai rồi. Đứa trẻ đang chơi với bạn bè nô đùa ầm ĩ, nhưng chợt có một số đông các bà về chợ, có tiếng mẹ nó là nó nhận ra được ngay, khi c̣n ở đàng xa. Trên chuyến xe đ̣, hai anh lơ nói chuyện với nhau (anh ở cửa trên, anh ở cửa dưới) một cách ngon lành, hành khách vễnh tai lên cũng chẳng nghe thấy hai anh nói chuyện ǵ, mà chỉ nghe tiếng động của máy xe.
Con người nghe bằng tai, người có tai thính, người có tai ù, người có tai điếc... Có người điếc tai cày sáng tai ọ, có người điếc thời cuộc, có người điếc tùy theo chuyện. Trong các trường khuyết tật, người câm điếc chỉ c̣n cách ra dấu hiệu, kư hiệu mà thôi và chỉ đoán qua nét mặt người đối diện giận ghét hay yêu thương âu yếm.
Có người nói là hằng ngày họ vẫn chịu khó đi lễ lắm và chịu khó nghe, chú ư nghe nữa ḱa, bài Tin mừng tức là Lời Chúa, thế mà sao chẳng nhớ, chẳng áp dụng vào cuộc sống được ǵ sất, và nhất là Lời Chúa chẳng đá động ǵ tới công việc hằng ngày cả. Có nhớ đến th́ cũng thấy xa xôi lắm. C̣n có những điều Lời Chúa kêu gọi phải thi hành chẳng hạn như yêu kẻ thù, th́ sao mà khó quá, vượt sức con người rồi Chúa ơi ! .
Ngày xưa tôi tưởng hai tai thông qua nhau, v́ có câu: "nghe tai này qua tai kia". Nhưng ngày nay tôi đă nhận ra nghe đâu phải v́ lỗ tai, mà là v́ tâm hồn. Tâm hồn làm cho lỗ tai "nghe như vịt nghe sấm", hoặc nên "lỗ tai trâu". Nghe mà để cho thấm th́ phải chú ư tập trung, nhắc đi nhắc lại như đứa bé ê a học bài, nhất là có giờ thinh lặng cô tịch mà nghiềm ngẫm, nó sẽ thâm nhập vào bên trong và nó đi ra ngoài việc làm tay chân, lời nói... một cách tự nhiên.
Một học tṛ, một em bé mà chỉ nghe tiếng thầy nói hay mẹ bảo thôi th́ nó thật là khó nhớ và quên cả việc làm, bổn phận mẹ nó sai bảo. Nhưng nếu nó c̣n được nh́n nét mặt, dáng dấp, cử điệu thân thương tŕu mến th́ lời nói và cử điệu đó làm cho nó nhớ lâu. Học tṛ ở nhà học bài nhưng trong trí vẫn lảng vảng h́nh bóng dáng dấp cử điệu của thầy nên mau thuộc và nhớ lâu. Lời Chúa cũng thế, để chúng ta mau nhớ và thi hành một cách bộc phát trong cuộc sống th́ nó cũng cần có sự gặp gỡ, cảm nghiệm, thấy, biết h́nh ảnh của Một Ai Đó, chứ không th́ cũng chỉ là lời những lời của một linh mục hay của một đấng bậc nào đó đọc. Và nhiều khi lời đọc đó cũng chỉ là lời lẽ môi miệng chứ không phải là lời lẽ diễn đạt từ bên trong cái nội tâm sâu xa, như thế chúng ta cũng chẳng lĩnh hội được ǵ .
Nếu chúng ta chịu khó im lặng một chút, đi vào phía bên trong, chúng ta sẽ nhận ra một vị Thiên Chúa vẫn đang sống, Trái Tim của Đức Giêsu vẫn đang đập, vẫn đang phập phồng, chúng ta sẽ nghe được đủ thứ Ngài đang nói cho chúng ta, chỉ có điều là chúng ta đă thinh lặng đủ chưa để chúng ta có thể nghe được tiếng Ngài. Ngài không nói trong những bầu khí, hoàn cảnh ồn ào ầm ĩ, khích động đâu. Ngài cũng không nói trong những tâm hồn bấn lên, bận rộn đủ chuyện, lo toan bao nỗi... Ngài nói trong sự thinh lặng của Ngài và của con người, cho những ai đă quen nghe Ngài. Không phải là sự dối trá, lừa bịp ba trợn đâu.
Có người đă thắc mắc : khi ngồi im lặng nghe Chúa, có thể là do người ta tưởng tượng ra tiếng Chúa không ?
Đây là nỗi âu lo của người chưa quen cầu nguyện, chưa quen tiếp xúc với Chúa. Người đă sống trong T́nh Yêu rồi th́ đủ sức nghe và nghe một cách can đảm, cho dù trái ư muốn. Người tin vào Chúa rồi th́ sẽ thấy về sự thúc đẩy mănh liệt từ bên trong, cho dù hậu quả có tan vỡ, họ vẫn sẵn sàng đón nhận. Người quen sống với Chúa th́ sẽ dễ dàng bén nhạy đánh hơi điều Chúa muốn. Nếu điều bên trong thúc đẩy làm chuyện này chuyện nọ nghịch với Chúa, xúc phạm đến anh em, làm thiệt hại cho người khác, mà cứ tưởng ta đang làm điều đúng, th́ đó là tưởng tượng thật đấy.
Tôi luôn nghe điều tốt, tích cực theo ư Chúa muốn, chứ không nghe để giải quyết những điều vụn vặt, lợi lộc, lái Thiên Chúa về phía ḿnh. Tôi lắng nghe trong T́nh Yêu dâng hiến, trao đi chứ không nghe t́m về tôi, lợi lộc về tôi, tâng bốc tôi, ru ngủ tôi. Ôi ! tṛ phù thủy.
Lạy Chúa, xin hăy phán.
V́ tôi tớ của Chúa đang lắng tai nghe.