TIN MỪNG
Người gieo giống
Mt 13,18-23
Ngày xưa, ở Palestin, người ta gieo hạt trước rồi mới cày lật úp xuống sau, chờ cho mưa đến để hạt giống nẩy mầm. Có người thắc mắc tại sao lại phí phạm như thế. Ở Việt nam, người nông dân cày bừa, làm cỏ, san bằng, làm cho đất tơi nhuyễn ra rồi mới gieo hạt giống.
Nhưng có lẽ Chúa Giêsu lại thích dùng h́nh ảnh lối làm việc có vẻ phí phạm như thế để nói lên ư nghĩa t́nh yêu thương của Thiên Chúa.
Ư nghĩa thâm sâu của bài Tin mừng là ḷng quảng đại, thái độ rộng răi của Thiên Chúa. Ngài không ngần ngừ, tính toán, nhưng tuôn đổ ngập tràn hạt giống xuống ḷng nhân loại (Chúa Cha gieo Đức Giêsu Kitô, hoặc Đức Giêsu gieo lời giáo huấn của Ngài vào ḷng mỗi người....) Và như thế, không ai có thể phàn nàn ḿnh chẳng được đón nhận ǵ, ḿnh chẳng được Thiên Chúa đoái thương. Đối với ḷng quảng đại vô cùng của Thiên Chúa th́ người ta không c̣n có thể đổ lỗi cho ai khác. Chỉ có một điều là mỗi người cần nh́n lại xem mảnh đất của ḿnh là loại đất nào : đất mầu mỡ ? gai góc ? sỏi đá ? hay là đường đi ?
Tôi muốn ngồi thinh lặng một ḿnh, nh́n lại ḷng ḿnh để xem ḿnh đă đón nhận hạt giống của Thiên Chúa như thế nào.
* Hạt giống đă rơi vào cái túi của tôi : Có túi bị lủng, nên hạt giống rơi mất ngay. Có túi c̣n lành lặn, nhưng trong đó có nào là tiền bạc, nào là giấy tờ tùy thân, giấy ghi chương tŕnh, công tác, những việc phải làm, những điều phải nhớ.
* Hạt giống rơi vào cái bị tôi vẫn mang theo nơi ḿnh. Nhưng trong bị của tôi, có đầy quần áo, sách vở, báo chí, ch́a khóa..... thậm chí cũng có cả ḱm búa, đục cưa, tô-vít....
Ồ, cả hai thứ "đất" trên đều đầy ắp, ngổn ngang như vậy th́ hạt giống làm sao mọc lên được. Nó bị chết đi trong những thứ con người mang theo để bảo vệ cuộc sống của ḿnh.
* Hoặc là hạt giống rơi vào tai tôi. Nhưng tai tôi c̣n phải nghe nhiều thứ khác nữa chứ. Thế giới luôn luôn biến chuyển, bao nhiêu tin tức chính trị, kinh tế, khoa học qua tivi, phát thanh, báo chí, những buổi học tập đường lối chính sách.... tôi phải nghe để nâng cao tŕnh độ "đủ góp ư với đời" chứ ; C̣n ở ngoài phố chợ cũng có bao nhiêu câu chuyện với những t́nh tiết éo le, li ḱ... óc ṭ ṃ của tôi đâu thể bỏ qua ; Lại c̣n có những cuộc tṛ chuyện tâm t́nh thâu đêm suốt sáng với bạn bè, những bài hát rỉ rả từ những chiếc máy cát-sét đời mới, những bài xập x́nh (ngang như cua ḅ) karaoke ; Rồi những lời bâng quơ nhưng không thể thiếu trong những buổi cà phê, quán nước vỉa hè.... nó là niềm vui của tôi mỗi ngày mà.
* Hoặc là hạt giống rơi vào mắt tôi. Hừ, tôi đâu có ba bốn mắt đâu mà có thể dành một mắt chiêm ngưỡng hạt giống. Bao nhiêu h́nh ảnh, bao nhiêu sách vở đông tây kim cổ, có biết bao nhiêu kiến thức tôi phải biết, bao nhiêu h́nh ảnh với mầu sắc thật lộng lẫy, bao nhiêu phim ảnh mê ly, sôi nổi. Tôi không xem, không đọc thật uổng.
* Hoặc là hạt giống rơi vào miệng tôi. Nào tôi có nhàn rỗi đâu mà ca ngợi hạt giống đó. Một ngày biết bao nhiêu điều tôi phải nói để diễn tả tâm tư đầy ắp của tôi, có biết bao câu phải "văng ra" cho đỡ tức bực, có biết bao nhiêu điều xầm x́ to nhỏ, cà kê dê ngỗng với bạn bè để nguôi ngoai. Phải nói ra thật nhiều mới thỏa ḷng. Không nói th́ không sao chịu nổi.
* Hoặc hạt giống rơi vào ḷng tôi. Có lẽ đây là chỗ tồi nhất của tôi. V́ ḷng tôi đă ra chai cứng, trái tim tôi đă khô cằn, khối óc tôi đặc quánh. Tất cả v́ tôi chỉ lo cho tôi, tôi cần bảo vệ tôi, tôi nhe răng thú dữ hung tợn hay dửng dưng hững hờ. Và c̣n biết bao điều khác nữa kể ra không xiết.
Đó là "mảnh đất" của tôi, c̣n về phần hạt giống. Ngày ngày nó cục cựa không để cho tôi yên. Cái mầm tí ti trong cái vỏ trấu đó, coi như thật yếu ớt. Nhưng nó không ngừng ra sức công phá cái thành tŕ kiên cố như khối bê tông sắt thép. Nó đục, nó khoan, nó cào cấu. Sức phấn đấu của nó thật không cùng. Sấm sét so với nó chẳng thấm tháp vào đâu. Những trái bom cả tấn cũng không sao b́ được với sức mạnh công phá của nó. Nó làm cho tôi không thể chịu đựng được với những thói quen tẻ nhạt hằng ngày. Nó dằn vặt không cho tôi an tâm với việc giữ những luật lệ tỷ mỷ. Nó làm cho tôi thẹn thùng v́ những lời sáo ngữ, những gỉa trá, che đậy. Nó thúc đẩy tôi phải sống trung thực và sống hết ḿnh. Nó khích thích trong tôi một khát vọng sống mănh liệt.
Cuối cùng th́ cái vỏ trấu đó cũng phải chịu thua, nó phải chịu thối rữa, phải mục đi để cho mầm sống mới vươn lên. Và đó là lúc Thánh Thần ̣a nhập trong tôi. Mọi sự thay đổi hết. Hạt mầm thênh thang, tự do vươn lên. Lúc này, ḷng tôi, trái tim tôi, khối óc tôi như "mềm" ra v́ được tưới đẫm "Dầu". Tất cả các giác quan của tôi như ngưng lại những bận rộn của nó để chiêm ngưỡng và gặp gỡ một "Ai-đó". Tất cả con người tôi như khối bê tông sắt thép đă bị đánh đổ v́ một T́nh Yêu mà nó chưa bao giờ gặp, chưa bao giờ cảm nghiệm từ lúc cha sinh mẹ đẻ đến giờ. Và giờ đây : túi rỗng, bị sạch, tâm hồn được giải thoát khỏi những vấn vướng bận bịu để sống thênh thang của một người tự do, nhẹ bẫng trong từng bước đi, hân hoan trong từ lời nói, việc làm. Cả cuộc sống như vang lên lời ca khen T́nh Yêu.
Ôi ! T́nh Yêu. T́nh Yêu, không ai bịt miệng được, không ǵ ngăn cản nổi. Dù đói rách trần trụi, dù gian truân khốn khó, dù đau đớn khổ cực, dù cao hay sâu, dù sống hay chết..... không ǵ có thểí tách tôi ra khỏi T̀NH YÊU đă chiếm ngự trọn vẹn trong tôi.
Tôi sẽ hô to trên mái nhà : T̀NH YÊU
Và người ta chỉ có thể xứng đáng với T̀NH YÊU khi dám