Hỏa Ngục ? ?

 

 

            Ngày xưa ta nghe các cụ đi khuyên những kẻ liệt, đọc sách thiêng liêng hay nói đến hỏa ngục như là nơi đày ải khổ sở, trầm luân vô cùng : nào là quỉ đen thui, mắt ốc nhồi nhe răng nanh, đầu có sừng, đít có đuôi (cứ tồng ngồng ra vậy thôi), trên tay lăm le cái xiên ba răng để xiên người bỏ vào những ḷ nung mấy ngàn độ hoặc đưa qua những vạc dầu sôi, mùi cháy khét bốc lên ngùn ngụt. Những câu chuyện đó nhằm làm cho ai nấy khiếp sợ để tăng phần nhân đức và để đừng phạm tội nữa.

            Khi tôi c̣n là cậu giúp lễ, tôi cũng được nghe nhiều thánh tích về hỏa ngục khác nữa. Như có lần cha  xứ đang mặc áo lễ để dâng lễ cho một linh hồn mới qua đời, th́ linh hồn đó hiện về đen đủi đen đui, nói với cha xứ là đừng dâng lễ cho tôi nữa, tôi đă xuống hỏa ngục rồi, chẳng c̣n ǵ mà hy vọng, xin cha dâng cầu nguyện cho linh hồn khác, rồi sau đó linh hồn nhỏ một giọt mồ hôi vào ḷng bàn tay cha xứ, tức th́ bàn tay cha bị giọt mồ hôi xuyên qua v́ nóng và rát dúa quá, xác thịt b́nh thường con người không thể chịu nổi. Ôi ! Ghê gớm quá, giục ḷng mà xưng tội đi.

            Khi tôi lên nhà tập lại được nghe nói về hỏa ngục, ở dưới đó các linh hồn lúc nhúc chặt như mắm nêm, được xếp chặt như trong hộp cá ṃi, và có người tưởng tượng ra : "Trời ơi, lỡ mặt tôi lại bị kê ngay vào mông cái thằng nó bị tào tháo đuổi th́  bỏ mẹ tôi cả đời".

            Có những người bi quan cho rằng đằng nào số phận của ḿnh cũng xuống hỏa ngục rồi, đă được xếp vào cỏ lùng, cá xấu, năm cô khờ dại... Có những người hồ nghi là chẳng biết chết xong rồi có hỏa ngục không, ai nắm chắc chuỵện đó, bảo đảm có hay không, chứng minh ? Cả hai lối suy nghĩ trên đều đưa đến cuộc sống ăn chơi buông thả, thoải mái tự do, ngông nghênh với đời và c̣n triết lư cùn thú vị như ḿnh đă khám phá phát minh ra : "Tôi xuống hỏa ngục chả lẽ có một ḿnh tôi, có người có ta chứ, sợ ǵ". Và c̣n biết bao tâm hồn không lên tiếng, không chối, không tin rơ rệt, có một lối sống lấp lửng, do dự, lững lờ... ra như chẳng c̣n sức cố gắng hơn nữa, ư chí cũng chẳng c̣n, hy vọng mong manh là ḿnh sẽ không bị tụt xuống. Nhất là cha mẹ, bạn bè hay nhắc nhở nhau đi lễ đi nhà thờ đọc kinh, để khỏi xuống hỏa ngục...

            Nh́n lại những cách sống như vậy để chúng ta, những người Kitô hữu, tin vào Đức Giêsu thật sự và có một t́nh yêu chân chính, chúng ta b́nh tĩnh đặt lại vấn đề giáo dục, hướng dẫn của nền "đạo lư Kitô giáo". Có thể  chúng ta thiếu một nền giáo dục Kitô giáo, hoặc có một nền giáo dục Kitô giáo không khá, với những lư thuyết xa vời, những giáo điều cứng ngắc, những tưởng tượng sai lạc, những bài luân lư vô tận....

            Trong Tin mừng có kể chuyện người phú hộ với yến tiệc linh đ́nh, và ông Lazarô nghèo đói ghẻ lở t́m nhặt dưới đất những mảnh vụn ở trên bàn rơi xuống, húp những thừa cặn của tô phở mà người ăn đă bỏ đi, hút lại những mẩu thuốc lá dưới gầm bàn ăn... và cuối cùng, sau khi đă van nài đủ kiểu, ông phú hộ xin về báo cho mấy thằng anh em c̣n sống biết nỗi khốn khổ của con người ích kỷ. Nhưng cha Abraham nói rằng ở trần gian chúng nó đă có Maisen và các ngôn sứ, chúng nó không tin các ngài th́ cho dù người chết có trở về nói cho chúng, chúng cũng chẳng tin nghe đâu (Lc 16,19-31).

            Điều tôi muốn chia sẻ lại với các bạn ở đây (như đă viết trong bài cây lúa và cỏ lùng) là các ngôn sứ, rồi nhất là Đức Kitô, đă gào thét lên cho con người về T́nh Yêu T́nh Thương và Lời Chúa cho đến hôm nay. Các chứng nhân, ngôn sứ thời đại mới, vẫn kêu gào như thế mà vẫn bị khước từ, vẫn có người bịt tai, làm ngơ : "nghe như không nghe, nh́n mà không thấy..." và họ chỉ thấy có hỏa ngục thôi. Những người không tin, không yêu th́ có lẽ cũng không nên nói về hỏa ngục v́ rất dễ dễ bị lệch, v́ chỉ để hù dọa, gây kinh hoàng, sợ hăi.....

            Hoả ngục, đây là t́nh trạng lăng phí của một t́nh thương yêu âu yếm. Đức Giêsu Kitô đến đâu phải để hù dọa, nhưng là để  tỏ bày t́nh thương yêu của Thiên Chúa, họ đă đón nhận đă sống và đă từ chối. Phải đặt hỏa ngục trong tương quan với t́nh yêu, khi đó những cực h́nh tra tấn, vạc dầu sôi, các ḷ nung nướng thịt sẽ phai nhạt đi.

            Sự trầm luân với những t́nh huống có thể xảy ra, đó chỉ là hậu quả của tính nghiêm túc của t́nh yêu. Một h́nh ảnh dễ hiểu là : Thiên Chúa như cái bóng đèn, ai ở gần th́ người đó được hưởng ánh sáng, ai từ khước th́ sẽ ở nơi tối tăm, ṃ mẫm, loạng quạng. T́nh thương của cha mẹ bị con cái khước từ, t́nh yêu của chàng bị nàng khước từ, đau đớn lắm chứ ? Nói đến hỏa ngục là để nói với những người đang yêu. Như thánh Ignatio Loyola mỗi lần ngài bị khô khan, ngài suy niệm về hỏa ngục để kích thích ḷng mến, thánh Têrêsa hài đồng nói với Chúa : nếu Chúa có cho con xuống hỏa ngục th́ con xin vẫn cứ yêu Chúa, một t́nh yêu có tính cách nhưng-không và chuyện này chẳng có thể xảy ra được. Sự nghiền ngẫm hỏa ngục phát xuất từ ḷng từ bi yêu thương âu yếm, chứ không phải bất cứ điều ǵ khác. V́ thế mà nó mang tính cách cầu nguyện "Lạy Chúa, xin đừng để con xa ĺa, xin đừng xa cách con khỏi Thánh Nhan Ngài". Người đang yêu th́ suy nghĩ về hỏa ngục trong tư cách là người đang yêu, tức là trong niềm tin tưởng, trong sự phó thác cậy trông  nơi bàn tay Cha ấp ủ. Đức Kitô qua cái chết cứu độ trên thập giá của Ngài, đă giang tay ra chận đứng cánh cổng xuống đó, và hẳn ai muốn đi xuống đó chắc là phải bước qua xác Ngài.

Tấn bi kịch của hỏa ngục

là người đă nhận biết T́nh yêu và đă từ chối.

           Lạy Chúa, nếu như Ngài chấp tội

            nào có ai đứng vững được chăng ?

                                                            (Tv 129)