....CHỈ LÀ
MONG MANH 1
Những ngày trước, khi phải làm công việc quan trọng hay nhiều công việc dồn dập, thế là tôi cứ hoang mang lo sợ, cảm giác thấy ḿnh mệt. Lo sợ, sợ ḿnh mệt, sợ đầu óc ḿnh bă đậu ruột đặc như bí và lại sợ đâm ra lúng ta lúng túng... từ đó tôi cứ cuống lên, nó làm tôi khó chịu với những người chung quanh tôi và tôi từ khước tất cả những chuyện khác để dồn vào một chuyện mà tôi sắp phải làm.
Hồi tâm lại tôi thấy tôi ra như không c̣n tin vào Chúa nữa sao ư ? tôi thấy như tôi không c̣n ḷng cậy trông phó thác nữa sao ư ? Có lẽ tôi bảo vệ, tôi che đậy cái tôi, bo bo, chăm lo pḥng thủ quá đáng, nên tôi mất đi sự b́nh an thanh thản của người thuộc về Chúa. Thật kinh khủng.
Làm sao c̣n gọi là sống giây phút hiện tại được, nếu con c̣n có những tâm trạng như vậy, hở Chúa ?
Có những buổi gặp gỡ đông đảo, trong bầu khí vui nhộn tôi đă cười đùa nghịch ngợm, hô hoán um sùm, có khi thật kệch cỡm, hứng sảng táo tợn... Sau những buổi đó tôi hối hận trách cứ ḿnh, trách cứ Chúa, Chúa ở đâu mà để tôi như vậy ? Chúa ở đâu sao không cầm tay con kéo con ra, bắt con ngừng lại...
Hồi tâm lại, tôi thấy Chúa thương tôi thật nhiều, Chúa chờ đợi tôi giây phút này, Chúa tôn trọng tôi không dựt tôi ra đâu, tôn trọng tự do mà, và nếu có lôi kéo tôi ra th́ tôi sẽ vùng giựt tay lại, nhưng giây phút hối hận mới là quan trọng, cho tôi nhớ, cho tôi thấm suốt đời, để tôi nhận ra tôi. Đây là bài học vừa đau xót vừa êm ái giúp tôi nhẹ nhàng tế nhị hơn, trầm lặng b́nh tĩnh hơn, b́nh an nội tâm hơn. Những bài học giá trị thế này tôi chẳng thể than trách Chúa được mà c̣n phải tạ ơn Ngài là đàng khác v́ Ngài đă giúp tôi nhận ra tôi, Ngài giúp tôi hối hận để nhớ lâu, để tôi nhớ đến Chúa trong cả những niềm vui đó. Chúa không bao giờ cắt đứng cái "rụp" như tắt "công tắc" điện, v́ Ngài không phải là tên độc tài, không phải là một chàng trai chơi ngông nhưng Ngài đă không dập tắt tim đèn c̣n khói, không bẻ gẫy cây sậy bị dập, Ngài nhẹ nhàng nhắc khéo. Sự nhẹ nhàng tế nhị êm ái đó nhưng nó có tính cách mănh liệt, đôi khi cũng là tôi đau đớn và cái đau đớn đó không làm tôi thất vọng. Tin vào Ngài để có sức mạnh mà đối diện với những khốn khó sóng gió trong ḷng và có nghị lực để vượt qua đêm tối tiến tới bầu trời ánh sáng.
Sau những cuộc nói chuyện, trao đổi với những bạn trẻ, tôi cảm thấy ḿnh rỗng tuếch ra, cảm thấy ḿnh điên khùng quá, hăng tiết vịt quá, gào thét ầm ĩ quá, gồng ḿnh lên để khẳng định, quyết liệt dẫn giải...
Hồi tâm lại, tôi cảm thấy nếu nguyền rủa ḿnh điên khùng th́ chính tôi đang nguyền rủa Chúa, những lúc tôi không làm chủ chính ḿnh như thế th́ Chúa vẫn đang làm chủ, Chúa vẫn đang ở, đang làm việc với tôi, thế mà giờ đây tôi lại lo sợ nghĩ ngợi có phải là tôi kiêu ngạo không ? Xấu hổ và lo sợ như thế có phải là phủ nhận Chúa, và niềm tin c̣n yếu kém không ? Mọi chuyện đă xong, kết qủa thế nào thành công hay bị hiểu lầm, bị chê trách, bị mang tai mang tiếng, tôi không dám phó thác trao vào bàn tay Chúa sao ? Cứ để dư âm miên man âm ỉ cắn rứt ḿnh th́ có phải là ḿnh đă thành thật tin vào Chúa chưa ? Tin vào Chúa đểmm34
. Người bé nhỏ là người hoàn toàn phú thác vào Chúa cho dẫu có nhận được những hậu qủa thật tang thương, đau đớn, ê chề không lường trước. Dám mất tất cả và c̣n lại chỉ một ḿnh Chúa thôi. Dám không ?
Khi tôi nhận ra là tôi bằng ḷng với chính ḿnh th́ cũng chính lúc ấy tôi nhận ra Chúa thương yêu tôi.
Vâng, quả đúng như vậy, biết bao năm trời tôi sống với anh em, tôi nh́n anh em, tôi nh́n tôi và tôi cứ buồn con người tôi quá sức lẽ ḿnh, loay hoay xoay sở măi vẫn thấy ḿnh nào là bất tài, quê mùa, cọc cằn, kém cỏi, nhát nhúa, mặc cảm, ăn nói vụng về ấp a ấp úng... buồn ḿnh chán rồi lại đâm ra bất măn với Chúa, hồ nghi Chúa, bất cần Chúa... Thế đấy, càng lớn càng khó chịu bạo, khó chịu hằn học với chính ḿnh v́ "phận hẩm duyên ôi", lại càng đi t́m nhiều thứ khác để bù đắp, để t́m chỗ đứng, để bon chen với thiên hạ, để vênh mặt lên với đời, nhưng rồi cũng thấy bất lực hết...
Cuối cùng dám can đảm chấp nhận những ǵ ḿnh đang có, để khỏi sống giả dối đóng kịch suốt đời (mệt, để khỏi lúc nào cũng phải pḥng thủ ganh đua bon chen háo thắng (căng thẳng quá). Vâng, khi tôi bằng ḷng tất cả th́ thấy ḿnh nhẹ tênh như trút ra được bao bị nặng nề mà bấy lâu nay nó đè bẹp, nó chồng chất lên cuộc đời. "Ách của Ta th́ êm ái và gánh của Ta th́ nhẹ nhàng", ngay khi ấy tôi thấy Chúa gần gũi, Chúa yêu thương, Ngài không tồi tệ như tôi nghĩ nữa. Và cũng từ đấy Ngài đă dẫn tôi vào sa mạc cô tịch để hàn huyên tâm sự với Ngài mỗi ngày.
Bằng ḷng với ḿnh, bằng ḷng với Chúa, bằng ḷng với anh em th́ chính lúc đó có một sự thay đổi rất lớn trong con người. Chính Thánh Thần đă đổ tràn T́nh Yêu vào cái hố sâu thăm thẳm ấy, chứ không phải con người tự làm được. Rồi sau đó có sự b́nh an, niềm vui và cả bầu trời hạnh phúc nữa.