... .CHỈ  LÀ

MONG  MANH  2

 


 

NHÀ CỬA...

      Bước vào nhà ai, nhất là những nhà nghèo. Ôi thôi ! Thật kinh khủng : nhà cửa lụp xụp, ẩm mốc hôi hám khắm khía tanh tưởi khai khú... nhất là nhà có con nít hay nuôi chó con th́ c̣n ghê gớm hơn nữa. Quần áo giăng mắc tứ lung tung, chăn mùng giường chiếu bừa bộn, ly cốc chén dĩa cáu bẩn cả tầng, chai lọ to nhỏ lỉnh kỉnh.....

      Tôi ái ngại khi phải vô nhà này nhà kia ; mà vào rồi th́ chỉ muốn đi ra càng sớm càng tốt. Có lẽ v́ từ nhỏ tôi đă được ở nhà cao cửa rộng, thoáng ráo sạch sẽ mát mẻ gọn gàng ; tiện nghi, điện nước tương đối thoải mái, mọi chuyện đều được sắp xếp ổn định đâu vào đấy.

      Hồi tâm lại tôi nghiệm thấy Chúa của tôi, lang thang đầu làng cuối phố, không mái nhà che, xin cơm cháo từng ngày "con chồn có hang chim trời có tổ Con Người không chỗ tựa đầu..." không một chút ổn định bám trụ như thế Ngài mới có thể đi bất cứ nơi đâu vào bất cứ nhà nào, dù ẩm thấp siêu vẹo, mục nát, vách lá phên che bốn mùa ; mới đón nhận tất cả những ǵ là  phiền toái, thiếu thốn nên khi Ngài vào nhà người nghèo rách nát nhất th́ đối với Ngài vẫn là ngon lành...

      Ḷng bác ái của tôi là vẫn muốn hôn người cùi đấy, nhưng vừa hôn vừa bịt mũi cơ.

ĐÁM TANG....

      Đám tang của người nghèo chẳng ma nào để ư, vài người lưa thưa, ván ḥm ọp ẹp rẻ mạt, ra nghĩa địa càng sớm càng tốt, không kèn không trống, không ̣ e, lạnh tanh như chùa bà đanh, ảm đạm chẳng ai muốn buồn khóc. Mấy người lố nhố chân thấp chân cao khiêng quan tài ra nghĩa địa, tiếng phèng rời rạc, vài ba người tiễn đưa lưa thưa chân chẳng buồn bước... lời kinh đọc buồn ảm đạm.

      Tôi vẫn sít soa những đám tang thật bự, kèn trống inh ỏi, "băng gờ rôn" ngang dọc, ṿng hoa lớn ṿng hoa bé đủ kiểu ; người người tứ phương đổ về, từ mấy chục cha đến mấy trăm cha đồng tế, các bà sơ cũng từ mấy chục đến vài trăm sơ nhớn bé đủ cả ; tiểu sử điều văn kể lể lê thê, bài giảng là những lời ca tụng tung hô, tôn vinh ; nghi thức "môđen" mới lạ, rước tới rước lui, ai cũng tỏ vẻ đăm chiêu buồn bă, đàn hát bi ai... Trong ḷng ai cũng tấm tắc khen ngài thánh quá, có công quá, tài giỏi quá, đạo đức tốt lành thánh thiện quá. Tôi cứ nghĩ ngợi không biết mai đây ḿnh có được như vậy không, bây giờ ḿnh phải làm ǵ để cũng được như thế, hoặc hơn thế th́ hạnh phúc biết mấy....???

      Tôi hồi tâm lại, tôi thấy Đức Kitô cô đơn trần truồng cong queo trên thập giá "Cha ơi, sao Cha nỡ bỏ con". Đức Maria, Mẹ của Ngài, ḷng tê tái ruột quặn đau và mấy bà đứng bên sụt sịt khóc lóc ; chỉ có một chàng trai duy nhất, chả c̣n biết làm ǵ hơn là đứng như trời trồng, thộn mặt ra, đuỗn đuồn đuồn và sau đó đám tang của Ngài là có hai, ba ông đến hạ xác xuống, lấy vải bó lại rồi đưa vào huyệt mộ, âm thầm lặng lẽ, nghèo quá nghèo.

      Tôi xấu hổ lắm, Ngài là Chúa, c̣n tôi là thằng cu, cái hĩm... thế mà c̣n mơ với mộng ǵ nữa nhỉ ?

 

ĂN UỐNG...

      Nhà nghèo ăn uống kham khổ, mớ rau là đủ cho cả nhà trôi cơm rồi, chẳng dám mong miếng thịt miếng cá, chẳng có tiền để mở tiệc nên cũng chẳng có ma nào mời tiệc. Trẻ con th́ bụng ỏng đít cong, thèm cơm khát sữa, có đâu mà bánh quà hằng ngày...

      Tôi vẫn ung dung những bữa cơm hằng ngày và nhất là luôn được đi dự những bữa tiệc trọng đăi, vào bàn tiệc mới "ṛm" thấy món ăn đă nuốt nước miếng ừng ực, thiếu điều chảy ra ngoài miệng, nó khiêu khích dịch vị quá thể. Tiệc nào uống nước ngọt th́ vô duyên và xoàng quá, uống baxiđế tồi quá, bia chai tàm tạm, bia loong thứ xịn mới hấp dẫn, hay những chai rượu ngoại mới sang làm sao...Thật hả hê no say đă điếu.

      Tôi hồi tâm lại, mấy ông Biệt Phái khoản đăi Chúa không biết có sang trọng không? Có cao lương mĩ vị, mân cao cỗ đầy không ? Không biết họ cho Ngài xơi ǵ, uống ǵ mà sao Ngài lại cứ dùng cơ hội ấy để nói với con người : Không rửa tay trước khi nhậu : "Các ông Biệt Phái ơi ! các ông rửa sạch bên ngoài chén dĩa, mà bên trong các ông th́ lại đầy tham ô và độc ác..." [Lc 11,39]; Dùng bữa vớí những người tội lỗi và thu thuế : "Có cần đến lương y, hẳn không phải người lành mạnh, mà là người đau ốm...Tôi không đến để kêu gọi người công chính mà là những người tội lỗi" [Mt9,10]; Người phụ nữ thống hối và biết ơn : "Hai người mắc nợ với một chủ kia : một người 500 đồng quan và một người mắc 50 đồng quan.... Ḷng tin của cô đă cứu chữa cô. Hăy đi b́nh yên ! " [Lc7,36] ; Ông Giakêu :"Hôm nay ơn cứu độ đă đến cho nhà này... v́ Con Người đến để t́m cứu sự đă hư đi" [Lc 19,9].

      " Lương thực của Ta là làm theo ư Cha Ta".

 

XE CỘ...

      Nhà nghèo thường xuyên lô-ca chân, đa số là có xe đạp, loại thồ cho tới loại b́nh thường, sang hơn chút là xe Trung Quốc, nh́n nhóm người được ưu đăi có xe Hônđa, Cúp , Gờzim nho, xế con đời mới... thèm đến nhỏ răi ra.

      Thời gian cùng sống trong đất nước nghèo khổ, ai có chiếc xe đạp là quí lắm, mặc dù ruột xe vá nối cả chục lần vẫn ngon như thường, nhưng thời đó qua rồi... Ngày nay, tôi cảm thấy h́nh như ngồi đạp xe đạp không ngon bằng ngồi xe máy sao ư ? Honda lên cúp êm hơn và vi vút hơn sao ư ? cúp lên ĐĐ đỏ, và rồi lên Gờzim nho càng le lói hơn sao ư ? Xe hơi cũ cọc cà cọc cạch vận chuyển ầm ầm như xe tăng, được ngồi xe đời mới máy lạnh, êm ru bà rù, nhạc nhẹ riu riu ngon hơn sao ư ? (người ta gọi là "vũng lầy êm ái" mà lị). Sướng ơi là sướng.

      Tôi hồi tưởng lại : Chúa Giêsu cả đời được ngồi trên lưng lừa có hai lần : một lần Đức Mẹ bế cu tí Giêsu trốn sang nước I-chi-tô (xem phim thấy vậy, không biết gia đ́nh anh chị Giuse có con lừa thật không ?), một lần tiến rước vào thành thánh Giêrusalem (lừa mượn), c̣n tất cả là hoàn toàn lôca chân, bôn ba rong ruổi lang thang loan báo Tin Mừng, t́nh thương cứu độ,  cho con người.

Kết :

            Xét ḿnh là khi tôi biết nh́n vào phía bên trong của tha nhân, của tôi, của Chúa, là tôi khao khát chờ mong xin Chúa giúp tôi sống tốt hơn. Khi tôi không phải là người "điên" th́ tôi là người "tỉnh", mà người "tỉnh" th́ vẫn luôn đủ khôn ngoan thông minh sáng suốt để tính toán, lư lẽ hơn thiệt, thu vén lợi lộc, tích cóp vàng đô, mưu kế được thua... C̣n nếu là người sống Tin Mừng cho đến tận cùng th́ h́nh như không phải là người "tỉnh" sao