CHỈ LÀ MONG MANH 3
Tôi muốn sống đời sống khó nghèo, thanh bạch, tâm trí không vướng mắc của cải vật chất, tinh thần được thênh thang tự do trong Chúa.
Tôi muốn khổ chế, hăm ḿnh, ăn chay để con người tôi được nhẹ nhàng thanh thoát dễ dàng kết hiệp sâu xa với Chúa.
Tôi muốn ḿnh đừng phạm tội nữa để tôi khỏi phải ăn năn hối hận đau buồn xót sa, để tội lụy khỏi đè bẹp tôi, làm tôi xa cách Chúa.
Tôi muốn bỏ hết sách vở đi để tôi khỏi lo đào bới t́m kiếm và để tôi khỏi cậy dựa vào những tư tưởng, kiến thức, ư tưởng như một mớ trang sức bên ngoài, c̣n ḷng tôi th́ rỗng tuếch chẳng thấy Chúa đâu.
Vâng, những điều ước muốn trong tôi đă lâu thế mà tôi có thực hiện được đâu. H́nh như con người tôi nó vẫn bị một sức lôi cuốn mănh liệt, một sự hấp lực vô thức nào đó chi phối cuộc sống của tôi, đôi lúc nó làm cho tôi không đủ can đảm để thực hiện những điều muốn. Nhưng có điều tôi nhận ra là khi càng loay hoay th́ càng thấy ḿnh bất lực, càng bất lực lại càng ước muốn... và trong sự tha thiết ước ao mong muốn đó tôi không thất vọng bởi v́ tôi c̣n tin, c̣n hy vọng, c̣n chờ đợi nơi Chúa, vào Chúa, trong Chúa... với một ngày đẹp giời nào đó, tôi sẽ kinh ngạc đến sững sờ.
Hẳn thật, điều tôi muốn chẳng đáng là ǵ so với điều Chúa muốn cho tôi. Từ đó tôi nhận ra để uốn nắn gột rửa, sửa đổi con người tôi, Chúa thật là vật vả, Ngài vẫn miệt mài t́m kiếm, săn bắt tôi, nhưng tôi lại cứ vụt thoát ra khỏi bàn tay Ngài bởi v́ tận đáy sâu trong tôi sự thâm căn cố đế của tự do, ngạo ngược, bồng bột, thoả thuê... in qúa đậm nét rồi.
Từ đó tôi suy ra với người trần mắt thịt này, sao tôi lại cứ muốn, cứ đ̣i hỏi người chung quanh phải thay ḷng ngay tức khắc, đổi dạ ngay tức th́, thật là tởn.
Mối nguy hiểm nơi tấm ḷng khát mong là ao ước cho ḿnh thánh thiện, đạo đức... để được ngon lành hơn người khác, để người khác chú ư đến ḿnh hơn, để ḿnh khỏi bị mặc cảm về sự kém cỏi... Tôi nhận ra ngay, đó chỉ là những mơ ước làm đẹp cho "cái tôi" của ḿnh, đôi lúc không phải cố t́nh tính toán bẩn thỉu ấy nhưng nó từ trong vô thức ngấm ngầm tính kiêu ngạo muốn thoả măn con người ḿnh (con người th́ mỏng ḍn, cái tôi th́ cứ muốn phồng trương lên). Từ nơi thâm cung đáy sâu con người, tính kiêu ngạo thật tinh vi, nó luôn lợi dụng những khe hở để ló đầu ra, nếu không nhậy bén thức tỉnh th́ khó mà nhận ra cái mặt mẹt của nó. Đúng là Thiên Chúa c̣n hành động cho đến khi nào gột rửa hết những tư tưởng tiềm tàng ẩn sâu ma le ấy đi.
Ở đây sự bền bỉ kiên gan chờ đợi với tấm ḷng tha thiết mới đáng kể, c̣n nếu chỉ là ngẫu hứng thoáng qua th́ chưa đi đến đâu. Thiên Chúa c̣n kiên tŕ bền bỉ hơn tôi nhiều lắm đấy chứ.
* Có người hỏi tôi là khi dâng lễ sao cha lại không hát như những vị khác ?
Tôi trả lời họ rằng khi dâng lễ có vị thích hát, có vị đọc, có vị nói. Theo thiển ư của tôi nếu hát có hồn (không có hồn khỏi nói làm ǵ) th́ cũng dễ gây sốt sắng, lên tinh thần, cảm xúc bay cao, lại thêm long trọng nữa, nhưng sau đó c̣n ǵ nữa không ? Giọng đọc có nguy cơ hay đọc nhanh, người đọc người nghe, người đọc mặc người đọc, người nghe mặc người nghe, chẳng dính dáng ǵ với nhau cả, c̣n hồn muốn bay đi đâu th́ bay. Tôi chọn giọng nói, giọng nói có tính cách thưa gửi, tôi hiểu điều tôi đang nói và tôi biết điều tôi đang nói với ai, điều tôi nói không thể có tính cách máy móc được hoặc nói cho đầy đủ bổn phận, trách nhiệm phải làm mà không có tập trung ư thức. Tôi sống tâm t́nh tôi đang nói và tôi nói với một Đấng đang sống, đang hiện diện, đang lắng nghe, đang yêu thương âu yếm. Tôi sống tâm t́nh của một người con đang dâng lên những lời thống hối ăn năn cùng với cộng đoàn. Tôi sống tâm t́nh của một người con đang dâng lên người CHA khả ái những lời nguyện xin cho chúng con.
Bởi thế mà mỗi ngày khi dâng Thánh lễ là lúc tôi gặp gỡ người CHA thân yêu sâu đậm nhất. Khi tôi nói lời Thánh hoá bánh rượu (truyền phép) lúc đó tôi đứng vào vị trí Chúa Giêsu, tôi nói tâm t́nh Chúa Giêsu một cách hiện sinh, ngay lúc này, ở đây, bầu khí này với cộng đoàn như các tông đồ đang ở xung quanh. Tôi không nói như một kỷ niệm đă qua, mà giờ đây nhắc lại cách suông sẻ vô hồn như một loa phóng thanh hay máy "cát-sét" chẳng đụng chạm tới ai.
Thánh lễ là sự hiện diện sống động của Chúa Giêsu đang nói, đang tỏ bày những tâm t́nh dâng hiến yêu thương của một vị THẦY, của một vị CHÚA cho con người, cho cộng đoàn và cho cả tôi nữa.
* Có dịp tôi đi qua ngôi Thánh Đường họ đạo nọ, tôi thấy một số người đang ồn ào náo nhiệt, ơi ới ầm ĩ, có vẻ tinh thần tập thể lên cao độ. Tôi nhận diện ra những người đó thật quen thuộc, v́ có giai đoạn cộng đoàn tôi sống gần gũi với họ. Đời sống của họ nhiều lúc thật khó thương, sáng say chiều sỉn tối lăn quay, văng tục thề thốt luôn mồm, đánh con chửi vợ thâu đêm tới sáng, phá làng phá xóm om x̣m, trẻ con giặc trên cướp dưới... Thế nhưng mỗi năm tới ngày mừng lễ Thánh Bổn mạng của khu xóm th́ nét mặt mỗi người lại tỏ lộ rạng rỡ hớn hở phởi lởi. Ai cũng ra vẻ vất vả chạy ngược chạy xuôi, lăng xăng công kia việc nọ, leo lên nhẩy xuống, dựng cột cờ, căng biểu ngữ, băng-rôn xanh đỏ, hoa lá cành, điện đèn chớp nháy lia chia... Đây là dịp họ tỏ lộ ḷng đạo đức, ḷng nhiệt thành, ḷng hiếu thảo với Chúa, với ông Thánh của khu họ ḿnh. Thánh lễ hết sức long trọng, những lời cha xứ khích lệ, pháo nổ ṛn ră, đàn hát xập x́nh... Ôi ! linh thiêng sốt sắng, nở mày nở mặt với thiên hạ. Sau dịp lễ, họ lại trở về nếp sống ban đầu và cứ thế cứ thế...
Qua họ, tôi thấy một người CHA yêu thương âu yếm những đứa con của ḿnh, những "cục cưng" của Ngài đấy ; một người CHA giầu nghị lực đón nhận tất cả sự hiểu biết, lối sống đạo, đời sống đức tin, ḷng yêu mến... cứ như thế và chỉ như thế thôi.