Có C̣n "mong manh" Nữa Không ?
Trước ngày kỷ niệm ba năm linh mục, tôi dành hai ngày đi tĩnh tâm. Khi bước vào bầu khí thinh lặng của một Đan Viện, việc đầu tiên tôi tŕnh bầy với Chúa cuộc đời ba năm linh mục và tôi đă xin Chúa mở đường tương lai cho tôi. Tôi hay bị giằng co giữa công việc phục vụ, không biết phải làm ǵ cho rơ đường lối, chứ không cứ nhập nhằng lẩn quẩn vụn vặt chẳng ra đâu, đôi lúc làm cho ḷng tôi rối bời lên và tôi cần một việc giải gỡ nào đó nên tôi đă tha thiết xin Chúa cho tôi biết được ư của Chúa như thế nào. Đây là một chặng đường dừng chân, một giai đoạn cần nhận định lại, xin Chúa soi sáng để tôi đi vào cái chuyên môn, không phải lo lắng bối rối lựa chọn nữa, để tôi an tâm không c̣n nghĩ ngợi ǵ nữa và tôi nghĩ như thế là hợp lư thôi, có lẽ Chúa cũng đồng ư với tôi như vậy. Tôi im lặng lắng nghe xem Ngài nói ǵ, đánh động tôi điều ǵ... thế rồi từng bước từng bước thầm tôi đi vào "giấc mộng vàng" êm ả... Một lúc sau tỉnh dậy thấy ḿnh "buồn cười lạ..." giấc ngủ không mời mà đến. Thế nhưng nhờ đó mà thấy tâm thần khỏe khoắn khác thường, tỉnh táo sảng khoái nhẹ nhàng nhưng vẫn không thấy câu trả lời đâu, chờ một lúc lâu nữa cũng không thấy ǵ. Tôi ra ngoài, mang sách ra đọc, trí khôn c̣n đang vu vơ đâu đó th́ đột nhiên cảm nhận được câu trả lời : Hăy tin đi, hăy yêu mến hết linh hồn, hết sức, hết trí khôn đi... đó là điều cần thiết nhất và là điều mà tôi c̣n yếu lắm, rồi sau đó việc làm sẽ đến. Tôi nhận ra điều Chúa khẽ nhắc bảo cho riêng tôi, và tôi nhận ra ḿnh tối dạ quá, bài học này học măi mà không thuộc. Tại sao tôi cứ đặt điều cho Chúa như vậy ? Không thể áp đặt, chỉ vạch đường lối để Chúa phải theo ḿnh, phải phân xử cho ḿnh mà không để Ngài tự do hành động, Ngài dẫn lối. Điều tôi càng "muốn" th́ Ngài lại càng dậy tôi cho đến khi tôi nhận ra không phải là tôi muốn mà là Ngài muốn, không phải là tôi làm mà là Ngài làm, Ngài là người có sáng kiến trước và tôi không làm ǵ cho Ngài được hết, tôi chỉ đón nhận mọi sự nơi Ngài mà thôi. Tôi tưởng tôi ngon lành rồi chăng mà đặt điều cho Ngài ? Điều căn bản nền tảng chân đế chưa vững chắc th́ làm sao có thể chuyên ngành ǵ được, bởi v́ làm ǵ rồi cũng sẽ mau chán, sẽ bỏ cuộc hoặc chỉ vinh vang cho cái tôi của ḿnh cho mà xem. Tôi lặng thầm cám ơn Chúa, và ba năm linh mục vẫn chưa là ǵ cả, cuộc sống vẫn c̣n "vụng dại" quá, t́nh yêu vẫn c̣n "mong manh" quá.
Quá trưa, kiến ḅ bụng, t́m vào một quán cơm b́nh dân, tương đối vắng vẻ, thấy có hai anh chị trẻ đang dùng cơm và th́ thầm với nhau chuyện ǵ đó. Dẫy bàn bên này là một cô gái đầu tóc bù sù, áo quần dơ dáy, một mắt nhắm ghiền và một mắt mở hé, tôi đoán ngay là người "ăn xin". Người bán quán hỏi tôi dùng ǵ ? Tôi chỉ vào dĩa cơm cô "ăn xin" đó đang sắp ăn, một cái trứng và một miếng đậu hũ chiên (trong thâm tâm tôi muốn dùng bữa cơm của người nghèo). Khi đang ăn tôi nh́n thấy cái nh́n của người bán quán phần thương hại, phần như kinh tởm cô gái "ăn xin" dơ bẩn đó. Tôi chợt nẩy ra ư nghĩ là tôi ăn thật nhanh sau đó ra trả tiền cho người chủ quán gấp đôi (bởi v́ hai dĩa cơm giống nhau mà) và dặn người chủ quán đừng thu tiền cô gái "bất hạnh" kia. Tôi nghĩ tôi sẽ bao cô một bữa cơm, tôi sẽ đem hạnh phúc đến cho cô... và chắc là cô vui lắm, rồi cô cũng chẳng biết ai đă trả tiền giúp cô bởi v́ lúc đó tôi đă "biến mất" rồi.
Thế nhưng mọi chuyện xẩy ra đều trái ngược với điều tôi dự tính, mặc dù tôi ăn vội thế mà cô "ăn xin" vẫn xong trước tôi, cô trả tiền ba ngàn, một sập dầy bởi v́ toàn là tiền giấy hai trăm, chắc có lẽ cô mới xin được. Ngạc nhiên, bởi v́ đĩa cơm của cô mới ăn có nửa nên xong trước tôi là vậy. Tôi nghĩ cô này bỏ phí thế, nghèo mà chơi sang. Thế nhưng có phải vậy đâu. Cô kêu chủ quán cho thêm hai trăm vào đĩa cơm dở ấy v́ c̣n người bạn nữa, rồi cô chậy ra ngoài ; tí sau cô dắt một chàng trai đeo kính dâm đen nghịt, anh chàng mù hoàn toàn vào ăn đĩa cơm ấy, chàng ta cúi gầm mặt ăn ào ào, có lẽ v́ đói chăng, chị ta ngồi đối diện cười nói huyên thuyên, nụ cười thật dễ thương thật hạnh phúc, vui ơi là vui ; mấy người vô quán cơm sau ẓm anh chị mù này ái ngại giễu cợt nhưng chị ta chẳng quan tâm, nụ cười vẫn vui hồn nhiên, đôi môi vẫn tươi tắn lạ... (không biết là bởi cùng đồng cảnh ngộ mù ḷa ăn xin, hay họ là người t́nh không chân dung (mù) mà thương mến nhau thế ?)
Tôi tưởng tôi đem hạnh phúc đến cho chị ta, hóa ra chị ta lại làm cho tôi thèm... và tôi được hạnh phúc lây. Tôi tưởng tôi "giầu" hơn chị ta, hóa ra chị ta lại "giầu" hơn tôi (mặc dù tôi chẳng mất tiền bao cơm). Tôi tưởng chị ta bất hạnh mà hóa ra lại là...tôi, đời tu mà không "biết" Chúa th́ là kẻ bất hạnh hơn hẳn ấy chứ c̣n hoài nghi ǵ nữa.
Người giầu có và hạnh phúc nhất trần gian này là người giầu t́nh yêu đấy.
Ai nhận ra T́nh Yêu của Chúa trong tâm hồn ḿnh th́ sẽ có một cuộc sống tuyệt vời đấy thôi, đúng không nào?
Và rồi một buổi chiều âm thầm lặng lẽ bên Chúa, kết thúc một ngày hồi tâm....