Hành Tŕnh Chân Lư.
Đó là cuốn sách mà trước ngày lănh thừa tác linh mục đă được anh em gói ghém viết tặng cho, có những tâm t́nh, những lời nhắn nhủ, những lời khuyên răn, những lời chia sẻ.... đủ thứ. Những thời gian đầu, khi mới lănh tác vụ linh mục, có nhiều nguồn vui chơi, nên xếp nó vào một "xó", buị bám nhện giăng... Thế nhưng mọi vinh quang khi đă nguôi ngoai ; bếp hồng "nướng", than lửa "lẩu" đă lịm dần, trở về cuộc sống hằng ngày có những lúc âm thầm lặng lẽ một ḿnh mới đem ra nghiền gẫm. Ôi ! thật thấm thía làm sao, cảm động thân thương như thế nào ấy ; nhận ra ḿnh được anh em thương tệ, ai cũng quan tâm tới ḿnh, chẳng ai tiếc ǵ với ḿnh cả, những tâm t́nh, chia sẻ... gửi gấm cho riêng một ḿnh ḿnh. Thỉnh thoảng mang ra đọc, lại thấy ngày ấy như mới ngày này, giúp tôi lấy lại sức sống mới, năng động mới, cố gắng hơn... một kỷ niệm như bài ca không bao giờ quên................. Tôi đọc, tôi ghiền gẫm, tôi "nuốt" những tâm t́nh ngọt ngào anh em gửi gấm cho ; trong giây phút đó làm tôi say mê với giấc mộng, với những cảm giác bay bổng, những tâm t́nh lư tưởng tuyệt vời và với những công việc "hăng tiết vịt" sẽ được mở ra. Và ngay lúc đó tôi nhớ lại những ngày tháng qua : Nào là tôi có ước vọng từ lâu sẽ qui tụ những người nghèo, những người ăn mày ăn xin, những người khố rách áo ôm... thành một "cái bang" để tạo công ăn việc làm cho họ, giúp họ sống hạnh phúc, mái ấm gia đ́nh tập thể, chia vui sẻ buồn với nhau của những ngày lang thang đầu hè xó chợ... nhưng rồi mộng chẳng thành v́ nhiều chuyện phức tạp quá, vả lại với những người tha phương cầu thực không phải là những người dễ thương, dễ mến, họ quen kiếp giang hồ, lang bạt gió sương, nằm gai nếm mật đă chai... Dù sao chăng nữa lư do cuối cùng và quan trọng đó vẫn là tôi không có sức mạnh của thánh nhân.
Thế nhưng đầu óc tôi, trái tim tôi chưa ngủ yên, tôi lại định lập một nhà t́nh thương cho các em khuyết tật, điếc mù, chậm phát triển, sẽ cử người đi học... thế rồi cũng thấy khựng lại, quanh quẩn, và cứ loay hoay măi. Cuối cùng th́ mộng cũng tan thành mây khói.
Sau những "mộng mị" tan tành xí goách một người giáo dân đến gặp tôi, tiện dịp tôi nói với họ về những ước muốn của ḿnh và họ đă phản ứng mănh liệt mà rằng là xin ngài hăy chữa trị những tâm hồn điếc mù câm đi, những niềm tin "chậm phát triển" ư, ngài đừng mơ với mộng, hăy mở banh mắt ra mà nh́n, ngài có thấy không, hỡi linh mục ? Điếc câm mù, chậm phát triển tâm hồn những hạng giáo dân như chúng tôi c̣n cần thiết và quan trọng hơn nhiều, gấp bội phần đấy, thưa ngài linh mục. Xă hội, đoàn thể ngày nay họ ồn ào làm những việc đó rồi, nhất là lại được hưởng một số lợi lộc đáng kể, th́ chẳng cho ḿnh xía vào đâu.
Ngài có thấy sự nghèo đói của con người thế giới vật chất hôm nay không ? Chẳng có sự nghèo đói cùng kiệt nào cho bằng nghèo đói t́nh yêu, t́nh yêu với Chúa, t́nh yêu con người. Ngài hăy nói cho mọi người T́nh Yêu, cho mọi người Tin Mừng là Thiên Chúa, một ông Bố yêu thương người nghèo và cả người giầu nữa, người vui lẫn người buồn, người tội lỗi lẫn người được gọi là "đạo đức".... Người nghèo thiếu t́nh yêu nên hay làm càn, phản kháng chống đối ; người giầu có về vật chất lại quá nghèo t́nh yêu nên mới có t́nh trạng người nghèo, nhà nghèo, nước nghèo... Người vui thiếu t́nh yêu nên chỉ là những tṛ vui hời hợt bên ngoài đang khi muốn che đậy, trốn chạy chính ḿnh bằng những tiền bạc, bằng những cuộc ăn chơi xả láng bừa băi ; người buồn v́ để cho nỗi thất vọng cuộc sống đè bẹp, vai gánh nặng đau thương chồng chất, cuộc sống hụt hẫng, bất lực...
Từ đấy tôi nghĩ về đời ḿnh bởi v́ có thể là tôi cũng đang điếc mù câm, què quặt, chậm phát triển về niềm tin, về t́nh yêu chăng ? Sao không chữa chạy cho cho người khác được, sao tôi không thấm nhuần, nghiệm ra được câu "Chân Lư sẽ giải thoát anh em" ? Sao tôi không có được một niềm tin, một t́nh yêu tương quan đến quên ḿnh, mà có khi chỉ là những tính toán vụ lợi ích kỷ cá nhân hay những suy đoán đường hướng hẹp ḥi của cái tôi mà không phải phát xuất từ T́nh Yêu ?
Thu thập những mớ kiến thức, "dùi mài" sách vở, h́nh như làm cho tôi bị xa cách cuộc đời, xa cách con người sao ư ? Tôi không c̣n "cuí" xuống được để làm bạn với những người tội lỗi, những người bần cùng, những tâm hồn tật nguyền bệnh tật. Đôi lúc tôi cũng xót vó lên, "chữa cháy" bằng cách cung cấp tiền bạc thuốc men quần áo đồ dùng cho những con người thân xác tật nguyền để được yên lương tâm. C̣n những con người tật nguyền tâm hồn th́ tôi lại không màng tới, họ đông lắm, đủ mọi cấp bậc, chức vụ, đủ mọi thành phần... họ nhan nhản ngay bên cạnh, ngay chung quanh đây chỗ nào cũng có. Tiền bạc thuốc men những người này họ không cần những thứ đó nhưng họ cần nhận ra ơn Cứu Độ, nhận ra T́nh Yêu.
Những lời nói bài giảng lư thuyết rỗng tuếch không đi vào cuộc sống cụ thể, không tác động đến thẳm sâu tâm hồn người nghe th́ cuộc sống của họ chẳng có ǵ thay đổi, chẳng có ǵ để chữa lành. Qua thái độ cử chỉ lời nói của người làm chứng người ta nhận ra được ngay thật đến đâu, bằng tấm ḷng hay bằng mớ kiến thức, bằng sự yêu thương âu yếm cảm thông hay chỉ là những lời răn đe áp đặt....
Một cuộc sống cộng đoàn cũng có thể làm chậm chân chùn bước ; một tổ chức cơ cấu và những công việc lặt vặt tỉ mỉ hằng ngày trong một tu viện cũng đủ để mệt phờ hết ngày và chẳng c̣n tâm trí đâu mà học hành cầu nguyện và tiếp xúc gặp gỡ những người bạn điếc mù câm què, chậm phát triển tâm hồn. Vậy th́ c̣n đâu h́nh ảnh Thánh Đa Minh hân hoan vui tươi hát xướng nghèo nàn tung tăng ra đi thuở ban đầu nữa ?
Một cộng đoàn có những vị hay sốt ruột v́ anh em vắng mặt, vẫn muốn anh em luôn phải ở nhà để để nhà cửa khỏi trỗng rỗng, các giờ kinh lần hạt phải rân ran, giờ cơm đông đủ ́ sèo.... Vậy th́ c̣n đâu là sứ vụ người Đa Minh ?
Thánh Đa Minh không sai đi để chữa bệnh nhân, không sai đi tranh đấu bất công xă hội... nhưng Ngài sai đi băng bó chữa trị tâm hồn, những tật nguyền sai lạc, những tội lỗi u mê không nhận ra được ḷng thương xót của Chúa nên lời cầu nguyện ban đêm của Ngài với Chúa là "Lậy Chúa hằng xót thương, các người có tội sẽ ra như thế nào ?
Ít tâm t́nh "vớ được" nhân khi rảnh rang đọc lại cuốn Hành Tŕnh Chân Lư. Cuốn sách này không phải là một mà là nhiều thời để nhớ để thương nó, bởi v́ một thời quà cáp tiền bạc... tiêu tán tan tành sạch bách hết từ lâu rồi. Cuốn sách gửi gấm cho những tân linh mục và nó sẽ c̣n mới măi. Khi nào tôi c̣n trung thành trong chức vụ th́ nó c̣n là món quà đắt giá đấy.