Học...
"Hăy học với Tôi" (Mt 11,29)
Thưa Thầy, chúng con đă được truyền đạt về Thầy hằng bao năm qua, đủ
mọi thứ môn trên trời dưới đất cùng hỏa ngục nữa. Sách vở nói về Thầy tràn ngập,
bao nhiêu giá sách không đủ chứa, trên bàn dưới đất, trên ghế dưới gầm giường...
ngập đầu ngập cổ, kín mít, bơi trên đống sách vở. Chúng con đă suy nghĩ, tư duy,
trao đổi, những công thức, những tích cóp thu lượm rất nhiều trong sách vở về
con người Thầy, về đường lối của Thầy, về cách sống của Thầy. Chúng con đă được
nghe nói về Thầy quá nhiều, rát cả tai, ṃn cả ghế rồi. Chúng con đă nhồi nhét
chặt cứng đầu óc chúng con, đôi lúc nó muốn nổ bung ra... Các vị giáo sư ngày
đêm nghiên cứu, miệt mài sách vở, bài dậy, không nề hà vất vả quản ngại truyền
đạt cho chúng con đủ điều, đủ khía cạnh, đủ phương diện về Thầy. Thế mà nay Thầy
lại nói "Hăy học cùng Thầy" th́ không biết c̣n phải học ǵ nữa không ? Tất cả
những điều được truyền đạt chưa đủ sao Thầy ? Vậy Thầy dậy ở đâu, trường lớp
nào, học về môn ǵ, có hấp dẫn không ạ ? C̣n riêng con đă được truyền đạt đủ
điều thế mà con sao vẫn thấy Thầy cứ lơ tơ mơ, xa lơ xa lắc chẳng ăn nhập đá
động ǵ vào cuộc sống của con.
Đọc trong Kinh Thánh con có thấy Thầy mở trường lớp cho các môn đệ
đâu ? Thầy dậy học môn nào đâu ? Các ngài đa số làm nghề chài lưới gơ mà ?
Những giây phút thinh lặng đă làm con reo lên : A ! Con hiểu ra rồi,
Thầy dậy bằng chính cuộc sống của Thầy. Những lời nói, cách cư xử, thái độ sống,
một tấm ḷng, tuân hành ư Cha... Tất cả tóm gọn một chữ YÊU và khi Thánh Thần
đến đă làm các ngài bừng sáng lên cuộc sống của Thầy từ Belem đến Golgôtha. Các
ngài đă làm chứng về những điều đă lănh hội được từ nơi Thầy, được nghe tận tai,
được thấy tận mắt, được đụng chạm bằng tay.
- "Điều chúng tôi đă nghe, điều chúng tôi đă thấy tận mắt,
điều chúng tôi đă chiêm ngưỡng, và tay chúng tôi đă chạm đến, đó là LỜI sự sống"
(1Ga 1,1)
Ngày hôm nay con không được diễm phúc như các môn đệ khi xưa, sống
cận kề bên Thầy bằng xương bằng thịt, nhưng như thế không phải là Thầy đă khuất,
đă ra xa lạ, ngh́n trùng cách trở mà là Thầy vẫn đang sống một cách hết sức sống
động, đang yêu thương một t́nh yêu thật đằm thắm, đang gắn bó một sự gắn bó sâu
đậm.... "Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế" (Mt 28,20). Trong bầu khí
cô tịch thing lặng Thầy đă nói với con "Bạn ơi ! Thầy ở với bạn lâu thế rồi mà
bạn vẫn không biết Thầy". Thế là từ đấy, con bắt đầu cắp sách đến trường bước
vào lớp, với một trái tim rung động, mở ra, lắng nghe những bài học. Trường lớp
vắng hoe, một ḿnh con lặng lẽ bước vào không gian cô tịch, âm thầm lặng im,
nghe, nh́n và cảm những giọt mật yêu thương rót vào đáy ḷng con, vào trái tim
khô cằn của con... Rồi từ đó những bài học yêu thương làm con say mê Thầy, cảm
nhận cuộc sống nơi Thầy là hiền lành và khiêm nhường. Đó là bài học quư giá nhất
đời con "hăy học với tôi v́ tôi có ḷng hiền hậu và khiêm nhường" (Mt 12,29).
Những giờ học như thế giúp con khám phá ra nhiều điều và hết ngỡ ngàng này đến
ngỡ ngàng kia. Nhưng con thú thật đă có những lúc, những giai đoạn ngắn con đă
trốn học v́ những công việc, những ham mê trần thế cuốn hút con... để rồi có
những lúc con trở về với ḷng ḿnh con lại thấy bồi hồi hối hận. Bây giờ con cần
xác tín mạnh mẽ là chỉ có giờ học đó là quan trọng nhất, cần thiết nhất, đắt giá
nhất, ích lợi nhất, cao cả nhất, ngọt ngào nhất....
Hôm nay con được vào đời. Nh́n lại những tháng năm qua, con đă từng
học bao năm, đă từng đọc bao nhiêu là sách mà chưa đủ khả năng ghi những điều ấy
vào trí nhớ để rồi đem ra lập lại cho người khác nghe, th́ làm sao con lại muốn
cho những người đơn sơ chất phác mộc mạc ngày nay chưa hề được tập luyện như
con, lại có thể ghi nhớ những điều đă nghe để thực hành trong cuộc sống.
Điều cần thiết hôm nay không phải là con có lợi khẩu nói hay về
Thầy, nhưng là để Thầy hoạt động với tất cả quyền năng của Thánh Thần. Tại sao
con phải nói về Thầy một cách tuyệt vời, đang khi con chỉ cần để cho Thầy hoạt
động cho con.
Khi con không có kinh nghiệm về Thầy đang sống, th́ con phải nói về
muôn ngàn chuyện, trừ chuyện nói về Thầy, cái đó mới là đáng ngán.
Ngày nay, con không cần một "Bài Học" mới, nhưng cần nói "Bài Học"
một cách mới, một lối giảng đổi mới là tuyên xưng cách mạnh mẽ và hữu hiệu rằng
Thầy đang sống. Không phải là lặp đi lặp lại những lư thuyết mà con đă nghe và
đă đọc, nhưng là đưa ra những kinh nghiệm sống, các chứng tá của chính con.
Con không được sắp đặt đường rầy buộc Thầy phải lăn bánh xe theo,
hoặc đưa Thầy vào ống dẫn hơi để thổi Thầy theo đó....
- C̣n các con, các con nói Thầy là ai ?
Simon Phêrô đứng dậy khoanh tay nghiêm nghị đáp :
- Thầy là sự hiển linh cánh chung, nuôi dưỡng trên b́nh diện hữu
thể, cho xu hướng tính của những mối quan hệ tiềm thức và liên vị của chúng con.
Đức Giêsu mở to mắt ra hết sức ngạc nhiên :
- Sao, con nói ǵ vậy ?
và Phêrô không thể lập lại được, v́ ông quên ngay cái định nghĩa mà ông vừa nói
ra. V́ điều đó không phải là cái ông nói trong tim, nhưng chỉ có trong óc mà
thôi.
* Đức Thánh Cha Phaolô VI nói : "Thế giới ngày nay đă qúa mệt mỏi v́
phải nghe nhiều thầy, họ chỉ bị lôi cuốn bởi các chứng nhân".
- "Sự sống đời đời là nhận biết" (Ga 17,3)
- "Không c̣n phải câu chuyện của chị nói mà chúng tôi tin, v́ chính
chúng tôi cũng đă nghe và chúng tôi biết : Thật Ngài là Đấng Cứu Thế" (Ga4,42).
Một Guru được môn sinh hỏi ḿnh đạt tới Thiên Chúa nhờ đâu, liền trả
lời : "Đó là nhờ làm cho trái tim trở nên trong sáng nhờ thinh lặng suy niệm,
chứ không phải do bôi đen những tờ giấy trắng với những luận văn thần học".
Chúng ta có thể thêm, cũng không phải bằng việc làm cho không khí đặc lại với
những cuộc trao đổi thiêng liêng.
Sinh hoạt Kitô giáo hôm nay có nguy cơ phát sinh từ Thảo Luận và Suy
Tư hơn là từ Thinh Lặng, và có nguy cơ trở thành một tôn giáo Lắm Lời và Nhiều
Tư Tưởng.
"Những ǵ Thầy đă nghe biết nơi Cha Thầy th́ Thầy cũng nói cho anh
em biết". Vâng, thưa Thầy, chúng bước "vô lớp" và HỌC
"...Chỉ có một chuyện cần thiết mà thôi. Maria đă chọn phần tốt nhất
và sẽ không bị lấy đi". (Lc 10,42).