Mở

 

 

 

Lậy Chúa,

 

Con biết con :

Số phận mỏng manh, cuộc đời vắn vỏi  (Tc Kn 9)

 

Con biết Chúa :

Lậy Chúa, kỳ diệu thay, trí thức siêu phàm

Quá cao vời, con chẳng sao vươn tới. (Tv 138)

 

Ngài làm con bừng tỉnh :

Chẳng ai c̣n réo tên ngươi : “Đồ bị ruồng bỏ !”

Xứ sở ngươi hết bị tiếng là : “Phận bạc duyên đơn”

Nhưng ngươi được gọi : “Ai khanh ḷng ta hỡi !”

Xứ sở ngươi nức tiếng là “Duyên thắm chỉ hồng” (Tc Is 62)

 

Và rồi từ đó :

Con đă gây thắc mắc cho bao người,

nhưng Chúa là nơi vững chắc cho con vào trú ẩn

Miệng con chứa chan lời tán tụng Chúa,

suốt ngày con chẳng ngớt tôn vinh.  (Tv 70)

                                     

                                               

                                                21/12/1991 - 21/12/1996

 

 

Thế  !  !  ! 

là thế nào ?

 

 

         

         

          Chúng tôi không phải là những nhân viên bảo vệ có bảng hiệu đeo trước ngực đúng quy cách để lo ǵn giữ những di tích của một vĩ nhân đă khuất. Và rồi mỗi ngày chúng tôi tiếp đón những du khách đến tham quan. Chúng tôi sẽ hănh diện và thú vị khi thấy những kinh ngạc ngỡ ngàng với đôi mắt xoe tṛn bởi tính hiếu kỳ, đầu óc ṭ ṃ của những du khách về cách sinh hoạt và những đồ vật sang trọng quư hiếm của bậc vĩ nhân đă để lại, nay được lau chùi bóng láng và được giữ ǵn canh chừng tối đa

          Chúng tôi không phải là những người đi viếng mộ của thiên tài tôn giáo với nắm xương cốt đă thành tro bụi đặt trong tiểu mạ vàng. Tới đó để đọc vài câu kinh, xướng lên mấy bài hát hoặc nhớ lại mấy lời của nhân vật vĩ đại đó đă nói và nếu cần th́ nhỏ vào giọt nước mắt để tỏ ra tiếc thương. Những nghi thức, lễ lạc càng rầm rộ đ́nh đám càng gây phấn khích ḷng người v́ t́m thấy ở đó an ủi phần nào những lúc cơ cực đời thường, hoặc được thỏa măn chút ít ǵ đó phần thiếu thốn bên trong.

          Chúng tôi không thành lập hiệp hội hoặc các câu lạc bộ để quản lư và để tiếp tục công việc của người đă khuất. Nhờ những phiên họp khoáng đại, thành lập một văn pḥng, ra một tờ nội san, kư những hợp đồng... rồi muốn phát triển hùn nhau đầu tư góp vốn. Những thành viên là những con người rơm rớm nước mắt và luôn tỏ ra thổn thức xao xuyến mỗi lần gặp nhau.

          Chúng tôi không phải là những đứa trẻ mồ côi trong tôn giáo. Một đứa trẻ cô độc lang thang bơ vơ, không t́nh thương, không nơi nương tựa... Lạc loài đầu làng cuối phố ăn xin t́nh người, tấm thân bầm dập đối chọi với những sóng gió bụi mù cát bay và chỉ được nghe nói mịt mờ về cuội nguồn đời ḿnh. Được sinh ra trong nền tôn giáo non nớt, hoặc bị hướng dẫn sai lệch, hoặc chỉ là giữ thói quen máy móc tẻ nhạt.

          Chúng tôi không phải là những kẻ goá bụa của cái xác đă được ngâm trong bể phoóc-môn, đă làm đông cứng lại v́ được ướp trong thùng lạnh để giữ măi h́nh ảnh đáng kính, sau những lần kết ước. Và sau những lần hôn ước ấy, vẫn cứ sống một thân một ḿnh, lẻ loi như kẻ phận hẩm duyên ôi. Cô thế cô thân bẳn gắt cáu kỉnh, lẩm cẩm lắm điều ; luôn phải đối phó một ḿnh với những sóng gió, thử thách, truân chuyên tủi phận.

          Chúng tôi không phải là những hoàng tử, những công Chúa sống hưởng thụ trong những lâu đài nguy nga tráng lệ được trần gian ưu đăi mọi mặt. Ngày ngày ung dung yên ổn trong những giờ giấc kỷ luật cơ cấu nhất định chẳng có ǵ phiền toái cũng chẳng có chuyện ǵ phải bận tâm. Lạc vào mê hồn trận không ngơ ra.

          Chúng tôi không phải những người đi chào hàng, nhân viên tiếp thị, quảng cáo thuộc ḷng một món hàng với giá hời. Chúng tôi không muốn dùng đến những sóng truyền h́nh, phát thanh để làm ăn kinh doanh thương mại về một món đồ cổ với giá cả đă được xếp đặt. Chúng tôi không muốn dùng đến máy vi tính để thành cái máy loan báo cung cấp cho người ta những sứ điệp mà chúng tôi không cần mở miệng nói năng, rồi sau đó tính toán lời lỗ.

                                  *o*o*o*o*

         

          Nếu Thiên Chúa ở xa tít mù khơi, Người an tọa trên một khoảng không của bầu trời bao la mênh mông không ngơ vô, không cửa mở... th́ cho dù Người có được gọi là Đấng Giàu Ḷng Từ Bi Xót Thương, th́ Người cũng chẳng ăn nhập ǵ tới đời con người, con người chả cần Người. Nhưng, Người chẳng bao giờ như thế cả v́ Người đă “ướt đẫm”... mồ hôi và máu nơi Vườn Cây Dầu gơ mà. Người đă quỳ gối xuống rửa chân cho con người gơ mà. Và hôm nay chúng tôi vẫn không cạn tiếng Halêluia. Chúng tôi vẫn có một Đức Kitô Giêsu hết sức sống động, một Đức Kitô có thể ăn được và có thể hấp thụ được, một Đức Kitô đi vào trong máu, nếu được phép nói như vậy, nhờ Chúa Thánh Thần.

          Tôi yêu một Đức Kitô đang sống, Người trong tôi hơn tôi trong tôi, Người yêu tôi hơn tôi yêu tôi, Người c̣n sống động hơn khi Người sống tại Galilê. Tôi biết rằng trái tim của Ngài vẫn c̣n đập măi và tôi nghe được Trái Tim của Đấng đă Phục sinh vẫn đang đập, Trái Tim ấy chẳng hề khô queo đi trong cái ḥm thánh tích. Tôi tin rằng Người tự hiến ḿnh cho tôi trong Bí Tích Thánh Thể, không một chút nghi nan nên mỗi khi tôi cầm “Tấm Bánh” giơ lên cho mọi người trông thấy, tôi nói với mọi người : Đây là Chúa Giêsu. Và mọi người đồng thanh xác nhận : Đúng như vậy. Tôi kết hợp với Người : thân xác với Thân Xác. Khi đó Người trở thành “Đấng ở trong tôi, c̣n là chính tôi hơn tôi”, “không c̣n phải tôi sống, mà là Đức Kitô sống trong tôi”  (Gl 2,20)

          Chúng tôi là Hiền Thê không hề phiền muộn của Người. Chúng tôi không hề cô độc lẻ đơn trên trần đời này. Người đồng hành với chúng tôi, chia vui sẻ buồn với chúng tôi, gánh vác đỡ đần chúng tôi, đồng lao cộng khổ với chúng tôi. Chúng tôi hạnh phúc ấm cúng sung sướng muốn điên lên v́ có Người luôn gần kề.

          Trong thinh lặng Người vẫn rỉ rón th́ thầm lời lẽ yêu thương ngọt ngào trong tâm hồn chúng tôi. Người nói với chúng tôi là Người thương yêu âu yếm chúng tôi. Người vẫn chỉ dẫn cho chúng tôi đường đi nước bước trên những nẻo đường gập ghềnh sỏi đá chông gai, đôi lúc mịt mù tăm tối.

          Ư của Người bao giờ cũng tốt đẹp hơn ư chúng tôi mặc dù hiện tại có thể có những ngáng trở khó khăn. Trong khó khăn thử thách th́ Người vẫn là Đấng luôn hấp dẫn chúng tôi nên chúng tôi dám can đảm đối diện với những khó khăn thử thách và mau chóng vượt qua.

          Chúng tôi không làm ǵ cả không phải chúng tôi ngồi ỳ ra đó mà chờ đợi, cũng không phải chúng tôi ươn lười khườn khĩnh mà là chúng tôi “nên một” trong Người nên việc ǵ cũng chỉ thấy Người làm mà thôi.

          Chúng tôi là những người bằng xương bằng thịt, tay không, đôi lúc vẫn sợ hăi bủn rủn khi đến với người khác để chia sẻ một T́nh Yêu, T́nh Yêu cho không biếu không. T́nh Yêu mà chúng tôi đang sống với những kinh nghiệm của chúng tôi.

              

              Thế ! như thế đấy chứ c̣n như thế nào ?