THẮC MẮC

chẳng dám..hỏi ai

 

"Trả lời cho bất cứ ai chất vấn chúng ta

về niềm hy vọng của chúng ta" (1Pr 3,15)

 

* Cha nghĩ sao câu châm ngôn của Ḍng "Chiêm niệm và nói những điều ḿnh đă chiêm niệm"? Tôi rất ngại và hơi "xấu hổ" khi phải nói ra ?

- Thưa bà chị quí mến, tôi hơi khác bà chị một tí là tôi rất thú vị và hănh diện câu châm ngôn này. Quả là độc đáo bởi v́ nó đă được rút ra qua nếp sống của Ḍng nhưng có điều tôi không "hơi xấu hổ" mà là thắc mắc : Không biết chiêm niệm là ǵ ? Người sống như thế nào là người chiêm niệm ? Trong chúng ta ai là người chiêm niệm ? Tu tới cỡ nào, giai đoạn nào th́ đạt tới chiêm niệm ? Lối giáo dục hiện nay có dẫn người tu Đa minh đạt tới chiêm niệm không ? Chiêm niệm có phải Chúa dành ưu tiên cho một số ít người, c̣n tất cả chúng ta "ăn theo" hay "tu theo" mà thôi sao ? Có phải nghiền gẫm say mê học hành đă là người chiêm niệm ? Nếu chỉ nói lư thuyết, kiến thức th́ tôi, có lẽ sẽ chết trong mơ hồ, uổng cả đời tu ? Tất cả những lời nói của anh, của chị, của em có phải đă phát xuất từ chiêm niệm chưa ?

          Tôi muốn biết sự thật, mắt thấy, tai nghe, tay chân đụng chạm tới được một con người chiêm niệm bằng xương bằng thịt... Kẻo rồi mồm mép nó cứ làm "bàng bạc" măi.

          Tôi vẫn e ngại với những hội nghị bàn vuông, bàn tṛn nói về cầu nguyện, về chiêm niệm mà đa số người ngồi trong đó chưa một lần nào dám liều ḿnh đă thử cầu nguyện để có kinh nghiệm mà nói chuyện trao đổi. Như thế th́ làm sao ? Chờ Chúa Thánh Thần làm việc chứ nhỉ ?

          Trong khi đó, có cha quan triều khoe với tôi là ngài đi du học đă gặp được và đă được học mấy cha Đa minh là những nhà thần học nổi tiếng và là người chiêm niệm đặc biệt, đến nỗi làm cho ngài thay đổi cuộc đời.

          C̣n tôi, tôi cứ mơ ngày gặp đó.

 

* Kính thứa cha, mấy tháng nay con chưa xưng tội, con suy nghĩ rất nhiều rồi mà cũng chẳng có lối thoát : không xưng th́ cảm thấy áy náy, mà xưng th́ không biết xưng cái ǵ... ba cái tội lẩm cẩm cứ nhai đi nhai lại hoài ?  xưng xong cũng chẳng thấy ḿnh tốt hơn, nản quá ?

- Lương tâm bạn c̣n áy náy là bạn c̣n tốt đấy nếu không bạn đă buông xuôi từ lâu rồi, chẳng thèm đến ṭa làm ǵ, nhưng bởi bạn c̣n yêu mến, đúng không ? Chả lẽ trước khi xưng tội bạn phải đấm vào mặt ai đó để thành tội nặng và có tội mới, để việc xưng tội đỡ nản ? Bạn cần biết là tội là cái nếp sai mà ta cứ phải ủi đi ủi lại măi mà chưa hết được. Người Đức nói là vị giải tội cho các nữ tu chiêm niệm là đi "phủi bụi" cho các bông huệ của Chúa hoặc đi "phủi bụi cánh của các thiên thần". Vậy bạn đừng mong làm sững sờ vị linh mục bằng một tội phi thường c̣n nóng hổi, khiến ngài phải suưt soa kêu lên : "tuyệt diệu"...

          Giữa những người đang yêu nhau, chính những điều nhỏ nhất lại làm cho người ta vui nhất hoặc buồn nhất đấy.

          Bạn đừng quá lo lắng xét tội một cách tỉ mỉ như máy hút bụi nhưng cũng đừng dấu diếm những chuyện ǵ trầm trọng.

          Nhiều lúc bạn không biết nói ǵ với cha giải tội nhưng bạn lại nói quá nhiều với người bạn và bạn thích phơi bầy nỗi ḷng thầm kín cho các ông bà thầy bói, ông bà lang băm, phân tâm học, tâm lư trị liệu.... bên cạnh bạn và chẳng mấy chốc bạn đi tâm sự khắp nơi, ngoại trừ vị linh hướng hoặc cha giải tội.

          Không có lúc nào bạn có thể thưa với Chúa : "Lậy Chúa, con cám ơn Chúa. Bây giờ con tin rằng con tự xoay sở một ḿnh được rồi không cần đến ơn tha thứ của Chúa nữa".

          Bạn hăy khám phá ra t́nh Phụ tử thiêng liêng : Bạn hết sức ngỡ ngàng khi được lắng nghe, được khuyên bảo, được tha thứ, được khích lệ. Tương lai bạn ở đấy đấy.

          Nếu được, bạn có thể xưng tội đều đặn với một cha linh hướng là tốt nhất. Có thể cả hai, bắt đầu bằng việc cầu nguyện ở đầu buổi nói chuyện. Và kết thúc cũng có thể cầu nguyện để tạ ơn, sau khi được xá giải. Hăy làm cho cuộc gặp gỡ của bạn trở thành cuộc cử hành phụng vụ nho nhỏ : chuyện đó không ngăn cản nói chuyện chân thành với nhau đâu. Như thế bạn c̣n nản không ?

 

* Con được nghe rằng : Ở giáo xứ th́ người nữ tu phải là người giỏi giang về nhiều mặt bởi v́ công việc truyền giáo đ̣i hỏi như vậy. Điều đó con cũng thấy lo. Nếu như theo khả năng của ḿnh mà phục vụ (chẳng hạn khả năng trung b́nh) th́ có ảnh hưởng tới ơn gọi không ?

- Tôi chỉ giỏi ở cái mặt mẹt thôi th́ cũng đă thấy khoái rồi huống hồ giỏi giang nhiều mặt th́ sướng biết chừng nào.

          Nhưng tôi e ngại giỏi giang nhiều mặt quá mà c̣n cái mặt chính yếu lại chẳng biết sự ǵ th́ quả là nguy. Cả đời đi tu là để nhận biết ḷng Chúa xót thương ḿnh và đứng trên mái nhà quát vang lên cho mọi người biết điều đó, c̣n những đàn hát, múa nhẩy, cắm hoa thêu thùa, dậy dỗ, tài vặt, giỏi giang... Ngài ban thêm cho sau.

          Nếu việc truyền giáo mà chỉ căn cứ vào bề ngoài và tài vặt con người để đánh giá, thẩm định giá trị th́ có hố to không ? Những năm chuẩn bị là những năm tu luyện để khám phá ra Một Tấm Ḷng với những kinh nghiệm riêng và rồi từ đó Lời Chúa được tung bay, mà không cần bám víu vào những lo lắng trần gian, bởi điều ǵ cần đến th́ Ngài sẽ ban cho bạn sau, dám tin không ?

          Chúa Giêsu không có biết ǵ ngoài Chúa Cha mà biết Chúa Cha là biết tất cả. Họ nói : "Ông này không học hành ǵ, mà sao lại thông thạo chữ nghĩa thế !" Đức Giêsu trả lời : "Đạo lư tôi dậy không phải là của tôi, nhưng là của Đấng đă sai tôi..." (Ga 7,15-16). Chúng ta chịu khó tỉ mỉ đọc tiểu sử thánh nữ Catharina xem... Thế th́ bạn hăy như thế đi. Tôi vẫn tâm sự chia sẻ với những người đồng số phận "kḥ" như tôi vậy đó. Trước mặt mọi người ḿnh là kẻ kḥ trên hết kẻ kḥ, nhưng trước mắt Chúa tôi nhận ra tôi là đứa con được yêu thương âu yếm cưng chiều nhiều nhất, v́ trong gia đ́nh đứa ốm o, gầy g̣, khù kḥ.... vẫn được cha mẹ yêu thương hơn. Khi ḿnh kḥ nhận ra được Chúa âu yếm yêu thương nâng niu th́ thằng kḥ hay cái kḥ, nó có thể làm được nhiều chuyện liều mạng mà rất ít người dám làm như nó đấy. Chả lẽ ơn gọi chỉ dành riêng cho những tài giỏi, nhan sắc thôi sao ? Như vậy ḍng tu hay nói chung Giáo hội chỉ dành cho những thành phần được ưu tuyển, xuất sắc, ngon cơm ngọt cháo, hạng nhất... c̣n bao nhiêu là công dân bậc hai, cơm nguội hết sao ? Đức Kitô chọn tông đồ môn đệ theo tiêu chuẩn nào nhỉ ? Ngài có nói ông này giỏi, ông kia dốt, ông này ngu không nhỉ ? Lậy Thầy, Thầy biết tổng con thương Thầy, (con là dân thuyền chài, con có sức khỏe mạnh để bảo vệ Thầy v́ con thương Thầy, nhưng sự thật đă không phải thế) chỉ v́ con đă nhận ra được Thầy thương con. Vậy th́ Phêrô ơi, con chăn dắt đoàn chiên cho Thầy nghe.

          Tôi vẫn cứ thắc mắc là người nữ tu Đa Minh có phải chỉ là để đi giúp xứ thôi không ?