* Cha có nhận thấy thinh lặng hôm nay là cần thiết không ?
- Con người hôm nay sống trong môi trường quá ồn ào nên sự thinh lặng là hết sức cần thiết. Con người hôm nay rất khó cầm ḿnh trong thinh lặng cô tịch, họ đă bị lệ thuộc, bị nô lệ hóa tiếng động và nó đă ăn sâu vào máu thịt con người mất rồi. Sinh ra trong ồn ào và chết trong ồn ào : khóc lóc, kèn trống rên la inh ỏi, kinh sách đọc rân ran, các hội đoàn nườm nượp... chết không yên huống hồ khi sống : ra đường tiếng xe cộ, c̣i inh ỏi, âm thanh máy móc, tiếng nói cười gọi nhau ơi ới, tiếng búa đập... Ở trong nhà nào là băng nhạc, caraokê, viđêô, tivi... không thiếu, thậm chí nhà không có th́ được nghe ké bên hàng xóm những âm thanh cực đại để khoe ; c̣n nào là tiếng máy dệt, máy cưa đục bào băm thái xào xáo lung tung, không thiếu món nào, không muốn nghe cũng phải nghe. Trong pḥng một ḿnh chưa chắc đă là im lặng, biết đâu trí ḷng cứ rộn lên như cái chợ, bao như tư tưởng, h́nh hảnh trôi theo ḍng chảy trong tâm trí, đứng ngồi không yên.
Đức Kitô đă im lặng, bài Tin Mừng cô gái ngoại t́nh (Ga 8,1-11), Đám đông ồn ào náo nhiệt, gào thét ầm ĩ nhưng Đức Giêsu đă đưa họ đi vào bầu khí cầu nguyện, tĩnh tâm mini trong một sự thinh lặng thăm thẳm vô tận. Khi đi vào sự thinh lặng là họ đă đối diện với Chúa, đối diện với ḷng ḿnh, để từ đó những người tố cáo trở thành quan ṭa của chính ḿnh ; rồi họ lặng lẽ rút lui, bắt đầu từ người có tuổi...
Các tu viện ngày xưa bước chân vào cổng là vào bầu khí của sự im lặng, của sự cầu nguyện.... c̣n ngày nay h́nh như không khác xí nghiệp là mấy ?
Đời sống cộng đoàn không phải nói nhiều, ăn uống nhậu nhoẹt nhiều mới là yêu thương nhau. Sự im lặng làm cho ḷng người gần nhau hơn. Tâm t́nh cảm thông và thẩm thấu chiều sâu vào cơi ḷng của nhau vẫn hơn cái lềnh bềnh nổi bên trên. Im lặng làm cho "cái tôi" im lặng bớt chậy lăng xăng.
Việc rao giảng hay truyền giáo phát xuất từ sự im lặng. Im lặng làm cho "cái tôi" cũng thinh lặng, thinh lặng làm cho "cái tôi" chết đi, và t́nh yêu được khai sinh, sẽ không bị rơi vào t́nh trạng là con người "bác ái" mà không có chút bản chất đạo nơi ḿnh. Im lặng sẽ làm "cái tôi" tan biến đi, lúc đó con người như chiếc xe chuyên chở Thần Linh và việc phục vụ sẽ tự động xẩy đến, bởi chính do Thần Linh thúc đẩy.
Lễ nghi hay nghi thức có nguy cơ trở thành lắm lời và nhiều tư tưởng. Linh mục xướng oang oang trong ô-pạc-lơ, giáo dân nhắm mắt nhắm mũi gào tướng lên đáp lại và tất cả cùng "phóng" lên tới Chúa. Không có sự thinh lặng th́ không nghe, không nghe th́ không thấy, không thấy th́ làm sao mà biết, không biết làm sao mà yêu, không yêu th́ làm sao phục vụ ?
Đức Giáo Hoàng cử hành thánh lễ rất chậm và rất đẹp... những lời Ngài đọc rất sốt sắng, rất kính cẩn. (...) Thánh lễ kéo dài gần một tiếng (không giảng) mà xem ra có vẻ ngắn ngủi ! Tiếp theo là "giờ cảm tạ".... (Đọc Chân Dung Đức Giaon Phaolô II tr.48)
Trở lại với bạn, bạn có thấy nhu cầu im lặng là cần thiết không ?
* Ở đời con nh́n đời tu đẹp như một bông hoa, rất đẹp rất quyến rũ. Thế rồi ước mơ của con đă thành hiện thực. Con đă bước vào... giáp mặt với sự thật và giờ th́ bông hoa đă héo. Mặt nh́n mặt mà không thể nở được một nụ cười.... Thật là "trong chăn mới biết chăn có... bọ cạp" ?
- Cô em quí mến, vậy là nhờ bọ cạp chích cô em đă sáng mắt ra rồi nhỉ, bỏ tính mơ mộng đi nhé. Người ta nói : "tu là cơi phúc, t́nh là dây thung" nên cô em đă thoát tục, gắng công đi t́m cơi phúc nơi cảnh thiền phiêu phiêu bồng lai miền cực... đậu phụng. Nhưng sự thật diện đối diện thấy phũ phàng có đúng không ? Cho tôi suy đoán một tí là có phải cô em từ nhà quê tới hoặc mới ở một hành tinh nào rớt xuống nhà ḍng chăng ? Tôi không khuyên cô em dùng người khác như mảnh đất để luyện tập nhân đức, thực tập đức ái, để cô thành công trong các kỳ thi thiêng liêng, để cô lập công...đâu. Bởi như thế chính là phủ nhận nhân vị con người, nhân vị này không bao giờ được trở thành phương tiện, cho dù là, và nhất là, phương tiện để yêu mến Chúa. Người lân cận không phải là một dụng cụ để thánh hóa ḿnh, hay một thứ đồ chơi để ḿnh thí nghiệm.
Cô em đi tu để khám phá ra một T́nh Yêu, một T́nh Yêu có tên là Giêsu, đă ở sẵn trong trái tim, cô nhận diện ra và tiếp đón để cô trở thành một người sống hết sức khiêm nhường ; nhận ra gương mặt Đức Kitô ; được Đức Kitô tưới đẫm dầu và khi đó cô sẽ yêu thương người lân cận bằng tất cả Thiên Chúa của cô. Yêu thương người bên cạnh v́ chính người bên cạnh với trái tim của Chúa. Yêu thương như Bố, đấy mới là đáng kể ; đấy mới là khởi động, mới là sức đẩy đi rao giảng, loan báo Tin Vui.
Cô em nhớ kỹ cho là bước vào đời sống tập thể th́ muôn người muôn ư muôn tính muôn nết... Chỉ có điểu là Đức Kitô đă là mối dây liên kết mọi người lại chưa hay vẫn chỉ là một mớ hổ lốn lạp xoong, lố nhố hằm bà lằng... thế th́ t́nh yêu thương nên bắt đầu từ nơi cô em là tốt nhất.
* Cha có thái độ nào khi có người trong cộng đoàn luôn luồn cúi, nịnh nọt bề trên để có những lợi ích cho riêng tư cá nhân họ ?
- Bạn thân mến, bạn đừng ngồi ch́nh ́nh ra đó, trợm mắt lên mà nh́n người bợ đỡ nịnh nọt bề trên rồi bạn lại mặc cảm bị thua thiệt. Bạn hăy xắn tay áo lên, xắn váy quai cồng nhào vô nịnh nọt cấp trên cho nó biết tay, ai hơn ai, ngu ǵ mà không nịnh. Thử đi sẽ thấy vui lắm, tôi đă thử rồi đấy. Bởi v́ có đấng đă phán : ta biết nó phỉnh ta mà ta vẫn khoái.
Nhưng thưa bạn : sự dối trá chỉ chuyên chở sự dối trá, c̣n chân lư th́ luôn chuyên chở ân sủng, Thiên Chúa tự trao ḿnh hoàn toàn vào trong lời nói và cuộc sống chân thật của bạn. Kinh nghiệm cho tôi thấy rơ điều đó bởi v́ những người sống bên cạnh tôi luôn luồn cúi nịnh nọt cấp trên th́ nay đă không c̣n.
Trên màn ảnh nhỏ, phát thanh, báo chí nói quá nhiều về vấn đề này rồi và nó cho biết cả những hậu quả kinh khủng của nó nữa.
* Có một số bà, số cô v́ ế chồng nên chuyên lo việc đạo đức, có phải là bù trừ không ?
- Ngày xưa khi tôi c̣n là đấng bậc làm thầy có người nói dỡn chơi với tôi là thầy mồ côi vợ từ bé nên đă bỏ thế gian mà tu từ nhỏ.
Trước đây tôi đọc báo phụ nữ, có một loạt bài b́nh luận về đề tài : "Khi trời bắt xấu... thế là hết". Chữ trời đây tôi không hiểu là trời nào, sao ổng ư dữ tợn thế, bắt con người ta thế này, bắt thế kia.... chắc là một ông thần con râu ria rậm rạp đang chơi ngông với con người ?
Với cái nh́n của con người th́ các bà các cô không có ai ṛm ngó đến th́ ra như kiriế...ế...chồng thật, lại hay nổi cơn man mát nữa. Lẻ loi đơn chiếc, buồn tủi mặc cảm thua chị kém em nên có người tới tuổi cặp kè th́ đă cứ vội cuống lên vớ được đấng mày râu nào là vơ ngay thôi dù mũi cà chua, mặt tổ ong bầu, mắt hướng thiên... ừ ráo. C̣n những ai chậm chạp... th́ chỉ có nước một ḿnh một bóng.
Với cái nh́n đức tin, một người Cha nhân từ xếp đặt cho mỗi đứa con một vị trí, một ơn gọi riêng, "Ngài không để ta lỡ chân trượt bước", Ngài sinh không nỡ ḷng nào để con phải sống trong t́nh trạng tồi tệ. Vậy th́ lớn bé già trẻ xấu đẹp... trước mặt Ngài, Ngài có "cục cưng" riêng không ?
Trong hôn nhân người ta cứ nghĩ ông tơ bà hồng xếp đặt cột chặt rồi nên chậy trốn đâu cũng không thoát, ra như định mệnh. Hoặc như là t́nh cờ, hai người gặp nhau đâu đó rồi phải ḷng nhau nên vợ nên chồng.... là may mắn. Nh́n con mắt đức tin th́ mới thấy ơn gọi thật là cao quí và như thế thế người ta mới không hối tiếc v́ đă lấy nhau, không bỏ nhau...nhưng v́ con mắt đức tin "cận thị" nên người ta chỉ c̣n nh́n thấy khối thịt đen ng̣m trước mắt và muốn tiêu diệt phá hủy đi.
C̣n số người không có ma nào hỏi tới, bởi mắt trắng môi thâm lưng bằng cái tủ đầu tóc bù xù người hôi như cái ổ chuột chù...th́ đó có phải là sự xui xẻo không ? phận hẩm duyên ôi không ? cam chịu số phận đen đủi không ? có phải là một h́nh phạt không ? Chẳng ai muốn thế nhưng v́ thế mà họ nhận ra ơn gọi đặc biệt của ḿnh, họ để Chúa thắt lưng cho và dẫn đi tới nơi họ không muốn. Với con mắt đức tin, sống trong t́nh yêu thương âu yếm của Chúa th́ mỗi người, mỗi địa vị chức bậc, lănh vực, độc thân cũng như có gia đ́nh, họ đều làm việc của Chúa. So với người có gia đ́nh th́ người độc thân dễ dàng làm việc Chúa hơn là người có gia đ́nh.
Đức Giêsu những ngày lang bạt rao giảng vẫn có các bà các cô đi theo, chẳng nghe nói về chồng con của các bà các cô đâu cả, chắc là ế rồi. Thế mà các bà các cô làm được khối việc đấy. Cũng không nghe thấy các Tông đồ, những người chung quanh x́ xầm đàm điếu khó chịu phàn nàn ǵ về các bà các cô "bù đắp" này.
Như thế c̣n ǵ để nói nữa nhỉ ?
THẮC MẮC
chẳng dám..hỏi ai
"Trả lời cho bất cứ ai chất vấn chúng ta
về niềm hy vọng của chúng ta" (1Pr 3,15)
* Nếu tôi sống đúng Tin Mừng chắc tôi không c̣n bạn bè, và tôi sẽ sống lạc loài cô đơn mất thôi, bởi v́ tôi sống không giống ai ? (một sinh viên đại học)
- Em sống Tin Mừng sợ các bạn sẽ bỏ rơi em à ? Vậy em đă sống chưa hay mới nghĩ tới là đă lên cơn sốt rét, run lên cầm cập rồi ?
Nhưng em à, bởi v́ em chưa một lần chao đảo, chưa một lần té ngựa như Phaolô nên em c̣n đang phân vân cũng như c̣n đang nghi ngờ hoang mang lựa chọn. Chứ thật ra con người sống Tin Mừng (không phải tin buồn nghe) đến chiều sâu tận cùng của nó th́ ở đó có niềm vui, sự b́nh an, hạnh phúc, và có cả tính cộng đoàn nữa... và như thế những người chung quanh em họ sẽ sớm nhận ra điều ấy. Họ sẽ đến với em rất đông và thường khi họ sẽ nhờ em làm cố vấn cho cuộc sống của họ nữa đấy, chuyện chẳng ngờ đâu. Cuộc sống hiện tại của em lúc này em tưởng như thế là "ngon" nhưng nếu sống Tin Mừng em c̣n "ngon" hơn thế nữa, em dám tin không ? Cuộc sống hiện lúc này có thể em sống không thật th́ sao ? Em có bao giờ trầm lặng nghĩ lại là tại sao tôi cứ phải sống hùa theo như mọi người, rập khuôn theo mọi người đôi khi ra như đánh mất chính ḿnh không ? Bạn bè sao tôi như vậy mà không cần đến suy nghĩ, lựa chọn, thẩm định... như thế có phải là người có bản lănh không ?
Đức Kitô đă nói "ai theo Tôi sẽ được gấp trăm từ đời này", em có tin không ? Một bạn mà nay thành một trăm bạn, em sẽ phát khùng lên đấy v́ sự quấy rầy của bạn bè bởi v́ em sẽ phải vất vả và mất nhiều th́ giờ với các bạn lắm để mà nói về một T́nh Yêu có tên là Giêsu.
Và cho đến tận cùng nếu em phải lựa chọn th́ lúc đó em dám can đảm chấp nhận một niềm tin cô đơn, cho dẫu ra như cha mẹ, họ hàng, xă hội, có khi ra như cả Chúa nữa từ bỏ em, em đọc bài Tin Mừng của cái anh chàng mù từ khi mới lọt ḷng mẹ, cũng hay và hấp dẫn đấy nhỉ (Ga 9) Chẳng có ǵ có thể tách anh ta ra được t́nh yêu của Đức Kitô. Anh đă can đảm đánh đổi tất cả để làm chứng về điều là đă làm cho đời anh bừng sáng lên.