TỰ DO

           

 

Mong Manh

1. Tĩnh Tâm.

            Mỗi lần tĩnh tâm là chúng tôi được tha hồ bơi lội trong đại dương bao la, được hít thở sâu trong bầu khí yêu thương của Chúa. Bởi chúng tôi không bị lệ thuộc vào giờ giấc luật lệ quá chi li tỉ mỉ. Bởi v́ khi giờ giấc quá chi tiết như bị bẻ vụn ra th́ nó làm cho chúng tôi nguyên phải tuân thủ mau mắn răm rắp th́ đă thấy vật vă mệt nhoài cả người ra rồi. Lại thêm những đề tài, những câu hỏi bắt chúng tôi phải suy nghĩ hàng giờ, giờ này qua giờ khác liên tục không kịp thở nên nghẹt thở luôn (xỉu). Nhất là những đề tài khô khan, xa xôi, chẳng hợp ǵ, chẳng đá động ǵ, chẳng ăn nhập ǵ tới chúng tôi, và cũng không phải là vấn đề nỗi ḷng chúng tôi đang nổi cộm, thế mà bắt chúng tôi cứ phải ra sức gồng ḿnh chịu đựng th́ đúng là một h́nh phạt đè bẹp, một cái ách nặng nề.

            Những ngày tĩnh tâm của chúng tôi, đ̣i chúng tôi cần ư thức cao, làm chủ ḿnh, định đoạt cho riêng ḿnh một thời khoá biểu linh động để người này có nhu cầu cần cầu nguyện im lặng trước Chúa Giêsu Thánh Thể hàng hai hay ba tiếng đồng hồ ; hoặc người khác cần đọc sách thiêng liêng suy gẫm với những bài thích hợp ; hoặc nhu cầu người khác cần lần chuỗi Mân Côi dài hàng cây số.... Nói tóm lại để cho chúng tôi thấy điều ǵ tốt nhất cho mỗi người chúng tôi và chúng tôi nhận thấy gần gũi thân mật với Chúa nhất th́ chúng tôi được tự do sống với một tâm hồn tích cực, tha thiết.

            Sống tĩnh tâm tiêu cực là mọi sự được xếp đặt sẵn cứ buông theo mà sống theo, có khi c̣n cho xong cho qua đi càng mau càng tốt. Chẳng bận tâm điều ǵ và cũng chẳng cần động năo chuyện chi, chẳng biết ḿnh đang làm ǵ, đang sống sao... bởi ai sao tôi vậy, né vào góc kín càng “đồng ư” càng thoải mái.

2. Cầu Nguyện.

            Việc cầu nguyện cũng thế, chúng tôi được tự do đến trước nhan thánh Chúa với con người trần trụi tay không của ḿnh. Chúng tôi chẳng có ǵ cả, không đề tài, không có sẵn ư tưởng cao siêu, không có những tâm t́nh thuộc ḷng, không lời lẽ văn hoa bóng bẩy... Chúng tôi là những người nghèo của Chúa. Người nghèo th́ luôn thấy ḿnh đói, khát, thèm thuồng T́nh Yêu và mong muốn Chúa lấp đầy.

            Chúng tôi ngồi đó kiên tŕ để mở con mắt đức tin nh́n xem Ai - Đó đang ở trước mặt ḿnh, trong cái khoảng không vô tận hun hút đó mà con mắt thường chúng tôi không thể thấy được.

            Chúng tôi ngồi bất động đó trong thân phận con người bất toàn và với một cơi ḷng thăm thẳm lôm côm đủ thứ chuyện hằm bà lằng của chúng tôi để cho Chúa hành động, ra tay.

            Chúng tôi ư thức cần có thời giờ trung thành bền bỉ đến ở với Chúa để cho Chúa biến đổi, Chúa làm chứ không phải chúng tôi nên chúng tôi không áy náy bồn chồn lo lắng bởi mất th́ giờ hoặc đ̣i hỏi phải có kết quả ngay.

            Chúng tôi không bận tâm với những chia trí lo ra ngủ gật... bởi chuyện đó đă là con người th́ là chuyện thường t́nh nên chúng tôi chỉ bận tâm một điều duy nhất là mở ḷng ra đón nhận T́nh Yêu, nhận ra ḿnh được yêu. T́nh Yêu đang thấm nhập rần rần ran ran trong trái tim trong máu thịt của ḿnh.

            Chúng tôi ngồi im ĺm ra đó để chúng tôi xác định ḿnh đang đứng trong hàng ngũ tội nhân chứ không phải đứng ở trên tội nhân như kiểu làm việc lành để đền bù cho những người tội lỗi. Càng ngồi lâu chúng tôi càng nhận rơ cái mặt... mẹt của ḿnh. Cũng tráo trở ganh tị vênh váo hiềm thù lễnh kễnh thiếu xót bất toàn.. như ai.

            Chúng tôi tự nguyện ngồi đó, dài ngắn bao lâu tuỳ sức chúng tôi có thể, chẳng ai bắt ép, chẳng ai định đoạt và chúng tôi nhận thức được rằng T́nh Yêu như viên ngọc quư đựng trong chiếc b́nh sành ḍn mỏng thật dễ vỡ nên chúng tôi luôn ân cần ǵn giữ bằng cách ngồi đó bất động, đọc sách thiêng liêng, hát kinh nguyện, tham dự các bí tích, việc bác ái... với một tấm ḷng con thảo thật sự.

3. Học hành, làm việc.

            Chúng tôi được khuyến khích nâng đỡ để phát triển tài năng của ḿnh (Siêu nhiên không phá bỏ tự nhiên), sớm chọn cho ḿnh một chuyên môn, tự định hướng cho ḿnh. Với chuyện này tưởng là đơn giản mà thật ra cũng không dễ dàng đâu, bởi có người đă thấy đời ḿnh cứ luẩn quẩn quay quắt suốt (có người nằm trên giường hấp hối rồi mà vẫn thấy ḿnh chuyên môn... đủ thứ). Thế th́ làm sao để bứt phá ra khỏi ḿnh, vượt ra khỏi lớp mây mù dầy đặc để nhận ra khả năng chuyên môn của ḿnh, để sống chết với cái ḿnh đă lựa chọn. Chứ không cuộc sống lè phè th́ rồi cũng hết đời. Đời sống quẩn quanh sẽ thấy ḿnh tụt hậu

            Tự do lựa chọn để cho chúng tôi đứng thẳng và ngẩng đầu. Không quá chờ đợi người khác mở đường cho ḿnh đến sốt ruột. Không chờ dọn cỗ sẵn. Không trách cứ người khác chẳng quan tâm đoái hoài. Việc trước tiên căn bản vẫn là ḿnh. Tự đào luyện chính ḿnh (Hp 156)

            Hiến pháp nền tảng số VI cho chúng tôi thấy là “Ḍng nh́n nhận và đặc biệt cổ vơ ư thức trách nhiệm và ân sủng riêng của anh em. Thức vậy, sau thời gian thụ huấn, mỗi anh em được kể như người trưởng thành...“.C̣n ǵ cao quí và hạnh phúc bằng người được tự do. Có điều chúng tôi có biết sử dụng tự do đó không hay chúng tôi cứ ngồi đó rên la như những đứa trẻ ngồi đầu chợ cuối phố. Tự do lựa chọn để đừng đánh mất ḿnh.

            Vâng, tự do đẹp quá, tự do phát xuất từ T́nh Yêu, tự do của Tin Mừng, tự do của Hạnh Phúc (bát phúc), và tự do của con người đầy ân sủng.