TÔI TẠ ƠN NHÀ D̉NG

 

Mong Manh

            * Tôi tạ ơn Ḍng v́ tôi được lănh hội nếp sống tự do. Và cho đến bây giờ tôi mới cảm nhận thấy ơn thật quư giá dường bao. Chính tự do đó đă giúp tôi khắc khoải đi kiếm t́m. Nh́n thấy cuộc sống tu tŕ học hành kỷ luật... chưa làm cho tôi yên ổn được. Khi tôi đối diện với bản thân, tôi thấy tôi rỗng tuyếch, không có ǵ để tôi bám víu, cậy dựa, an toàn cho tôi. Chính v́ tôi thấy tôi trống rỗng như vậy nên tôi mới loay hoay thao thức khát vọng. Từ sự khát vọng buộc tôi phải đi kiếm t́m, phải có lời giải đáp. T́m cái ǵ đó để lấp đầy cơi ḷng trống rỗng của tôi. Tôi chậy tới người này, chậy đến người kia để t́m tháo gỡ, may ra được chút ǵ chăng. Có những lúc tôi thấy bí, thấy cùng đường. Tôi than thân trách phận v́ nặng nề u tối ; tôi khó chịu với những người hướng dẫn v́ không có đường lối rơ ràng chắc ăn. Và rồi những lời giải đáp của người này của sách vở kia cũng không làm cho tôi an tâm, bằng ḷng, yên ổn... Khi tôi càng lấy ư tôi, càng bịa ra những lời giải đáp, tạo ra những việc làm để khuây khỏa th́ lại càng cho thấy ḿnh hụt hẫng, giả tạo chứ chưa phải là lời giải đáp thỏa đáng, chưa phải là sự thật, chưa lấp đầy được cái hố sâu thăm thẳm kia. Nếu có chăng cũng chỉ được ít ngày rồi đâu lại khốn khổ đấy ! Có những lúc tôi đă phải kêu lên tại sao Ḍng cho tôi cái tự do làm tôi sợ hăi khủng khiếp bởi tôi thấy đời tôi tăm tối mù mịt quá, chẳng có ai cho tôi chút ǵ đó để tôi an tâm, không đặt sẵn cho tôi đường đi nước bước, không gieo vào ḷng tôi cái nền để tôi bám víu... thế ra tôi cứ phải sống lơ tơ mơ cả đời thế này sao ? Chính những khắc khoải này giúp tôi dần dần phải tự sống “ư thức cao”, tôi phải làm chủ ḿnh, thời giờ của ḿnh, ngày sống của ḿnh và cả vận mệnh của ḿnh nữa. Nếu không th́ ḿnh sẽ đi vào lăng phí thời gian, bỏ uổng cả một đời, cuộc sống trở thành vô nghĩa, hoang phí ngày sống để thả nổi trong những lêu lổng lang bang quanh quẩn ra vào đây đó cho hết ngày... thật là vô tích sự.

            Chính tự do đă giúp tôi đi đến cái tận cùng của kiếp người khi mà chẳng c̣n biết bám víu vào đâu được. Sự khát vọng trong tôi đôi lúc đưa tôi đến bay bổng vút cao như đụng chạm tới thiên đàng và có những lúc sóng sô đẩy dập vùi như xuống vực thẳm đất đen vô phương cứu chữa. Thế nhưng có chuyện lạ là tôi không buông xuôi hay bất cần, bởi v́ cái ǵ đó vẫn cứ dày ṿ day dứt giằng co thúc đẩy tôi cố gắng vươn lên, cố gắng thêm một lần nữa... một lần nữa... cho đến khi tôi nhận ra được sự thật.

            * Tôi tạ ơn Ḍng tôi đă được tự do lại được tôn trọng v́ tôi không bị ai ép buộc tôi phải làm cái này sống cách kia. Không ai lấy đường lối của ḿnh (tưởng là tốt nhất) vạch sẵn áp đặt ép tôi theo để tôi an tâm giả tạo. Tôi không bị áp chế bằng giây cương hàm thiếc toát mồ hôi hột, xanh lè máu mặt, lôi thôi lếch thếch, gồng ḿnh cắn răng chịu đựng của những phương pháp khổ chế, của những quản thúc trong cách thức cầu nguyện. Chính sự tự do, tôn trọng con người mà tự tôi phải ḍ dẫm khám phá ra sự hấp dẫn nơi gương mặt Đức Kitô, nhận diện ra một Thiên Chúa đang sống, đón nhận Tin Mừng cách nồng nàn... Đúng là điều ǵ có giá trị th́ không thể chuyển giao được ; không thể đưa những cách thức phương pháp đường lối khuôn khổ mà có được.

            Trong cuộc sống tôi luôn được tôn trọng và luôn được để Thánh Thần hành động. Hôm nay tôi xác tín việc biến đổi ḷng người là công việc của Chúa chẳng có ai ép được bàn tay Chúa. Có chăng con người chỉ khơi gợi lên hoặc thể hiện ra cuộc sống mà đôi khi rất là âm thầm kín đáo. Nơi con người mẫu gương có cao cả đến đâu th́ trong cuộc sống đời thường vẫn có những lúc lúng ta lúng túng, đó là thân phận con người. V́ thế việc kiếm t́m không thể dừng lại ở nơi con người được. Hẳn là chưa nói đến phản chứng kỳ cục dành dành trước mắt.

            Người tôn sư là người nói lên sự thật và biết nói cho người khác phân biệt đâu là sự thật, biết khơi gợi ḷng khao khát sống sự thật, bởi v́ “Chân lư, sự thật sẽ giải thoát anh em”. Chân lư không phải là một công thức. Đó là một cảm nghiệm. Và không thể nào chuyển giao một cảm nghiệm.

            * Từ một nếp sống tự do khát vọng kiếm t́m đưa con người đến cảm nghiệm là nhận ra ḿnh được cứu độ, được yêu thương. T́nh yêu, vâng, luật t́nh yêu th́ nó ở trên các luật khác, đó là luật của Thần Khí. Nó rất tỉ mỉ và chẳng có sách vở nào viết ra hết được bởi v́ nó ở ngay trong cuộc sống thường ngày. Nó rất nhậy bén trong suy nghĩ, trong công việc trước mặt. Nó giúp cho biết phải ứng xử thế nào với Chúa và với tha nhân cách tốt nhất mà đôi khi trước mắt mọi người là thua thiệt mất mát quê độ.

            * Nh́n lại thánh Đa Minh, con người tự do của Tin Mừng. Vào dịp mừng 800 năm sinh nhật thánh Đa Minh. Hồng Y Villot đă mô tả thánh nhân như một con người tự do rất đáng thán phục. Và tinh thần tự do được in đậm trong toàn bộ truyền thống Đa Minh. Nó phát sinh do việc mạo hiểm tín thác nơi Thiên Chúa và dám tin tưởng vào ḷng quảng đại của bất cứ con người nào.

            Ngài không muốn ràng buộc quá chặt chẽ những ai theo Ngài, hoặc ép buộc họ tham gia vào nhóm của Ngài. Tuy tỏ ra rất cương quyết và nghiêm khắc đối với những người thiển cận, nhưng Ngài làm thế chỉ v́ muốn hướng dẫn họ tới lư tưởng mà chính họ đă chọn. V́ không muốn họ cảm thấy bị đe doạ hay khiếp sợ điều thiện hảo nên Ngài đă không bao giờ canh chừng ŕnh rập họ. Ngài càng không muốn họ mang mặc cảm tội lỗi khi họ vi phạm luật Ḍng (Đặc tính của luật pháp Đa Minh là tính cách uyển chuyển. Thánh Đa Minh không thiết lập “luật thánh” vững bền măi măi). Ngài đă tỏ ra tự do và quảng đại trong việc phục vụ họ.

            * Truyền thống Đa Minh mang nét tự do vui tươi, hết sức tôn trọng mọi người và ân điển riêng của họ. Không có con đường vạch ra trước, chỉ có t́nh yêu với Đức Kitô cứu độ nói cho họ biết phải thích ứng thế nào với cuộc sống thời đại.