Câu hỏi dành cho tôi: Thầy là ai?

 

           

            Có phải Ngài là kẻ thích "nổ" hay sao mà có người nói rằng chưa thấy ai đặt một câu hỏi sống sượng như vậy. Kể cả các ngôn sứ. Có ǵ lạ đâu ông Amốt là chủ nông trại, với một đàn ḅ và chuyên nghề châm sung (Amốt 7,14) ; Ông Isaia hiểu biết công việc quản trị thành phố như một cựu học viên của trường Quốc gia Hành Chánh.... Tất cả chuyện ấy chẳng có ǵ quan trọng cả, người ta có thắc mắc là để chứng minh sứ mạng của các ông có phải đến từ Thiên Chúa để những lời của các ông đáng cho họ tin. Thế mà Đức Giêsu lại hỏi các môn đệ rằng người ta nói Thầy là ai ? C̣n anh em nói Thầy là ai ? Theo tôi th́ chẳng dại ǵ khi muốn biết người khác nhận xét về ḿnh, nhất là khi ḿnh chẳng có ǵ hay ho. Đôi khi c̣n sợ v́ người ta nói ra những yếu kém của ḿnh, những cái dở hơi của ḿnh. Ḷng tự ái cao ngùn ngụt càng dấu ḿnh, che đậy ḿnh được bao nhiêu càng tốt bấy nhiêu.

            Thế nhưng, câu hỏi của Đức Giêsu không phải để lượng xem người ta coi trọng hay khinh thường, được đánh giá cao hay thấp lẹt đẹt, diễn từ của Ngài có gây tác động ảnh hưởng đến mọi người hay như gió thoảng mây bay... Thật ra vấn đề đặt ra ở đây là chính căn tính của Ngài.

            Hôm nay Ngài cũng đặt câu hỏi đó cho tôi : người ta nói Thầy là ai ? Tôi trả lời Người là có một số người nói Thầy là một một chàng thanh niên nhà quê, văn hóa cấp... phường, con ông thợ mộc và bà Maria, ngụ làng Nazarét chẳng có ǵ đáng phải lưu tâm ; Lại có người nói Thầy là ông vua nhưng là ông vua không có ngai nên cứ lang thang hết đầu đường này lại cuối phố kia ; Thầy chữa nhiều bệnh tật nên một số người nói Thầy là ông lang băm miệt vườn chính hiệu con nai vàng ; Thầy cho đám đông ăn bánh no nê nên người ta nói Thầy là ḷ bánh ḿ cung cấp cho ai cần ăn bao nhiêu mặc sức. Người khác nói Thầy là người khéo nói nhất trần gian có một không hai. Có người khác lại nói Thầy là một người bất bạo động theo kiểu ông Gandhi, và đă phong thánh cho sự dịu hiền, đă rao giảng và thực thi sự tha thứ, đă ngồi trên lưng một con lừa hiền ḥa vào ngày lễ lá và buộc ông Phêrô phải xỏ gươm vào bao trong vườn Cây Dầu. Một số người khác cho Người là một bậc vĩ nhân đă được ghi lại sổ sách trong viện bảo tàng, ngang tầm với bao nhiêu bậc vĩ nhân khác đă có mặt trên thế giới này.

            Và Người lại hỏi tôi tiếp : c̣n anh nói Thầy là ai ? Tôi đâm hoảng và cụt hứng, sụ mặt ra bởi v́ ḷng trí tôi rỗng tuếch, cuộc sống của tôi chẳng dính dáng tới Ngài. Ngài ở đâu mà xa vời mông lung huyền ảo, h́nh ảnh chân dung Ngài mờ nhạt tận chân trời góc biển nào đó... nên làm sao mà trả lời cho chính xác được.

            Nhiều người yêu cầu tôi nói về Ngài nhưng tôi không nói được bởi v́ trí khôn tôi đần độn, ruột đặc như bí đầu óc bă đậu học đâu quên đấy. Tôi không có những bài đă học thuộc ḷng vanh vách, không có những tư tưởng đă được sắp xếp kỹ càng nên giá mà tôi có cái máy ghi âm lúc nào cũng kè kè bên ḿnh để ghi các bài vở ở trường lớp th́ khỏe biết mấy v́ khi phải "khua môi múa mỏ" chỉ cần nhấn nút cái kịch, xong ngay thôi. Khi tôi bó buộc phải nói về Ngài, tôi đâm ra bực ḿnh và cứ gượng ép thế nào ư. Tôi phải tự bịa ra cách tốt nhất là cứ nói hay cho Ngài cứ nói tốt cho Ngài, cái ǵ Ngài cũng nhất thế giới th́ chẳng bao giờ bị sai trật cả. Dùng mọi từ ngữ cao siêu bóng bẩy, bao nhiêu từ ngữ chải chuốt đẹp đẽ thánh thiêng hoàn hảo hay ho... cứ gán, cứ bốc cho Ngài, nói càng khéo càng tốt, càng phóng đại cho to phềnh ra, mặc y phục cho Ngài, hóa trang cho Ngài, se lông mặt, tô son đánh phấn cho Ngài... thế là yên trí đạt điểm mười.

            Thiên Chúa là T́nh Yêu, và tôi cũng đă nghe nói rất nhiều lần như thế, nhưng chẳng ăn nhập ǵ với tôi bởi tôi không biết họ đă nhận giáo huấn đó từ đâu. Phải chăng chỉ là một lời cầu chúc trên môi mép rỗng tuếch hoặc chỉ là một định nghĩa đương nhiên và thuộc ḷng thói quen máy móc hoặc đó chỉ là tổng hợp những chất hóa học mà Thiên Chúa đă trộn lẫn vào nhau để phù hợp với nguyện vọng của con người ?

            Thế rồi tôi chỉ gặp gỡ được Ngài khi tôi bắt đầu biết im lặng cầu nguyện. Trong giờ khắc thinh lặng đó ḷng tôi mở ra những tâm t́nh thú vị ngạc nhiên ngỡ ngàng đến thán phục. Cầu nguyện là giáp mặt, là "đánh xáp lá cà", lúc đó mới là thử thách để tôi nhận diện ra khuôn mặt thật của Ngài. Với thánh Gioan, sự việc thật rơ ràng : "Không ai đă thấy Thiên Chúa bao giờ ; nhưng Con Một là Thiên Chúa và là Đấng hằng ở nơi cung ḷng Chúa Cha, chính Người đă tỏ cho chúng ta biết" (Ga 1,18). Từ khi đó h́nh ảnh mờ nhạt được rơ nét lên, một chân dung thô thiển thành diện đối diện thật sống động. Các ư tưởng thật mơ hồ ấy được thay thế bằng những tâm t́nh mến yêu ngọt ngào vui tươi. Thậm chí có những phần không chính xác bị ch́m lỉm đi khi đặt bên cạnh thực tại đáng kinh ngạc ấy. "Điều vẫn có ngay từ lúc khởi đầu, điều chúng tôi đă nghe, điều chúng tôi đă thấy tận mắt, điều chúng tôi đă chiêm ngưỡng, và tay chúng tôi đă chạm đến, đó là Lời sự sống... chúng tôi loan báo cho cả anh em nữa... (1Ga 1,1-3)

            Vậy khi Đức Giêsu đặt một câu hỏi như thế về bản thân Ngài, Đức Giêsu c̣n hơn là một vị ngôn sứ nhiều, c̣n hơn là một người mang sứ điệp nhiều. Đích thân Ngài chính là Lời mà Chúa Cha nói với chúng ta, chứ không phải chỉ là một phát ngôn viên, hay là một cái loa phóng thanh. Ngài không đọc một lá thư của một người khác cho mọi người nghe rồi nói với họ là thư của Thiên Chúa. Ngài chính là lá thư ấy. Quả thế, Tin mừng Chúa Cha yêu thương chúng ta được cụ thể hóa trong việc ban tặng người Con. Đối với chúng ta, đây không phải là bóc một bao thư nhưng là nh́n xem một món quà bằng xương bằng thịt. Quyển sách đă trở thành con người. Tôi không phải đọc một ḍng chữ nào nữa, nhưng là chiêm ngưỡng một Ai Đó.

            Ngẫu tượng đáng sợ nhất không phải là bằng đất bằng gỗ đá hoặc bằng kim khí nhưng là tâm trí : đó chính là ư tưởng chật hẹp tôi có về T́nh Yêu Thương âu yếm vô biên.

           

            Ngày hôm nay, có ai hỏi tôi : Ngài là ai ? Tôi vẫn không trả lời được nhưng tôi cảm nhận được rằng tôi đang tan vào trong Ngài, như giọt nước tan trong Đại Dương vậy. Và đó là niềm vui sướng và hạnh phúc nhất đời tôi.