"Hăy Đến Theo Tôi"
(Mt 19,21)
Có lần tôi đến thăm một gia đ́nh, bố mẹ của những đứa trẻ giới thiệu từng đứa một, đứa th́ có lắm tài đứa th́ thông minh học giỏi... nhưng chúng nó nghịch ngợm phá phách lắm, chỉ có mỗi thằng Mít là khù khờ dễ bảo, xin cha cho nó đi theo cha. Tôi buồn cười quá sức, cười không phải v́ tính đơn sơ mộc mạc chân chất bố mẹ của lũ nhóc, cười cũng không phải những đứa đi tu là những tên khù khờ mà cười là v́ tôi là cái chết ǵ mà theo tôi. Họ đă đặt con họ không đúng chỗ. Tôi có phải là "sự sống đời đời" (Mt 19.16) đâu. (ư của họ là muốn gửi gấm con đấy mà !)
"Hăy bước theo tôi". Khi Đức Giêsu nói với tôi về điều ấy, tôi không thể diễn tả điều ấy với Người bằng lời nói nhưng là bằng cách thực hành. Nói cách khác, tin, chính là bước theo, là sống cụ thể chứ không phải chỉ là lời nói v́ lời nói rất nghèo nàn giới hạn chỉ như gió thoảng mây bay. Vậy đi theo Đức Kitô là tôi làm điều mà tôi sẽ không bao giờ ưng thuận làm cho bất cứ ai trên trần gian này ngoài Ngài : đó là trao hiến vô điều kiện tất cả bản thân tôi, không ngại ngùng, không chậm trễ, không dè giữ, không hối tiếc. Đặt ḿnh trong tay một người khác, cho dù là bề trên ḍng chăng nữa, đó hẳn là tha hóa, là nô lệ. Và cũng hẳn là điên rồ, bởi người ấy vẫn có thể sai lầm và cuối cùng cũng phải chết. Người ấy có giới hạn nên cũng có thể lầm lạc và làm tôi lầm lạc ; nhất là người ấy có thể "vi phạm" đối với tôi điều thiếu xót trầm trọng này, đó là... chết. Đôi khi các đức tính người ấy có có thể chẳng hơn ǵ tôi. Chuyện này thường xẩy ra trong các nhà ḍng là các cấp dưới hay các sấp nhỏ tối ngày càm ràm với bề trên của ḿnh ở ṭa trong cũng như ṭa ngoài, nơi chung cũng như nơi riêng bởi v́ quá tin tưởng đặt hết cuộc đời ḿnh vào tay bề trên rồi cứ thấy bề trên hành xử chẳng được như ư ḿnh. Họ đâu có biết được bề trên ở ngoài tôi chứ bề trên đâu có sống trong tôi, bề trên có thương tôi cho tôi cái ǵ cũng chỉ ở ngoài bề trên như hộp bánh cục kẹo chứ bề trên đâu có cho tôi bản thân bề trên, bề trên đâu có thể cho tôi ăn thịt bề trên như trong Bí tích Thánh Thể. Và bề trên có thể cư xử tôi bằng quyền hành bằng sức mạnh bằng luật lệ loại trừ xua đuổi trục xuất chứ đâu hoán chuyển con tim tôi 180 độ một cách tài t́nh và cách nhưng không được. Bề trên có thể yêu thương tôi, thế nhưng bề trên không phải là T́nh Yêu. Trong hôn nhân cũng vậy, tôi hết sức quư chuộng hôn nhân và hết sức thán phục đối với một cuộc hôn nhân đẹp đẽ, xứng đôi vừa lứa... v́ là một bí tích, một thực tại dành cho trái đất, cho thời gian của con người. Quả vậy, hôn nhân được tháo gỡ khi một trong hai người phối ngẫu qua đời. Người ta nói rằng người c̣n sống luôn thương tiếc người quá cố, và ước mong gặp lại người đă khuất. Nhưng điều này không mấy khi đúng, ngoại trừ khi cái chết của các ông bà già. Nhưng nếu có đôi vợ chồng trẻ, th́nh ĺnh người vợ xinh như mộng qua đời, họ khóc lóc thảm thiết rũ rượi, nhưng chưa được một năm đă thấy họ ti toe bi bô bên người vợ mới. Chẳng ai trách họ nhưng sự thể là như thế. Tôi chỉ tự nhủ rằng những t́nh cảm yêu thương nồng nàn tuyệt vời nhất giữa hai vợ chồng vẫn không thể cho rằng có giá trị tuyệt đối được, cho dù thật chân thành. Dù không một tích tắc phản bội nào, người ta vẫn có thể thay thế người vợ của ḿnh bằng một người vợ khác sau một thời gian ở góa. Tất cả những chuyện này nói ra không phải để thuyết phục tôi chịu khó tu đi đừng lập gia đ́nh, nhưng để giúp cho tôi hiểu rơ hơn về niềm tin vào Thiên Chúa trong nét độc đáo của Người. Khi ai đó đi t́m t́nh yêu tuyệt đối và họ thích thú với t́nh yêu này, th́ chính khi đó họ lại khám phá ra ơn gọi sống độc thân thánh hiến : đầu tư tất cả mọi khả năng yêu thương của ḿnh vào trong cái ǵ không bị chính cái chết đe dọa. Một triết gia Pháp, ông Gabriel Marcel, đă nói rất đúng : niềm cậy trông đích thực, chính là có thể nói với một ai rằng : "Bạn th́ bạn sẽ không phải chết".
Trong Kinh Thánh, "bước theo" không phải chuyện chẳng đáng quan tâm, b́nh thường hoặc thậm chí tầm thường. Đây là thái độ của dân Israel bước đi đằng sau Đức Giavê khi họ ra khỏi Ai cập, và hoàn toàn tin tưởng vào sự hướng dẫn của Người khi tiến bước đi mà không có lịch tŕnh đă vạch sẵn. Đây là thái độ của vị ngôn sứ và môn đệ của vị ngôn sứ, như Êlisê đă tức khắc bước theo sau ông Êlia, chẳng c̣n kịp từ giă ngay cả thân nhân nữa (1V 19,19-21), điều này ta nghĩ đến đoạn Tin Mừng "Con chồn có hang, chim trời có tổ, nhưng con Người không có chỗ tựa đầu" (Lc 9,58). Bước theo Đức Kitô, chính là nh́n nhận có Ngài đi trước chúng ta để sống cuộc đời của Ngài như Ngài muốn : nếu chúng ta đặt ḿnh trước Ngài, như ông Phêrô, ta lại ngăn cản Ngài đi đến cuộc Khổ nạn, ta đă trở thành một trở ngại cản đường đối với Ngài, một Satan (Mt 16,22-23).
Bước theo Chúa Giêsu. chính là để cho Ngài yêu thương chúng ta trước, cho dù việc này làm chúng ta ngượng nghịu v́ Ngài rửa chân cho chúng ta (Ga 13,6-15). Bước theo Chúa Giêsu, thật sát, chính là "sống với Ngài" (Lc 6,13), ở với Người ; chính là nối gót Người ; chính là đặt bàn chân của ta vào lốt chân của Ngài. Bước theo Chúa Giêsu, cuối cùng chính là đi với Ngài đến cùng, không dừng lại giữa đường (Ga 13,36-38), bởi chuyến đi lên đồi Golgotha có vẻ gian khổ vất vả quá.
"Tin, chính là bước theo". Trong trường hợp này, tin mừng chính là, bao lâu chúng ta bước theo Chúa Giêsu, chúng ta sẽ không ngờ vực ǵ Ngài. Chúng ta có thể đặt ra những câu hỏi cho ḿnh, chúng ta có thể đi qua những thung lũng bóng tối và thử thách, dĩ nhiên, nhưng nếu chúng ta tiếp tục tín thác vào Chúa Giêsu, th́ cuộc t́m kiếm của chúng ta - b́nh thường, là cần thiết - sẽ không bị đi lạc vào trong bóng tối đâu. Nhất là chúng ta sẽ tránh được những cơn chóng mặt, ngày hôm nay rất thường xẩy ra, những cơn hứng khởi bốc đồng của tập thể, những thứ hào nhoáng giả tạo gào thét um sùm của thời đại. Đời sống cầu nguyện vẫn giúp cho chúng ta ổn định và sáng suốt hơn. Bước theo Chúa Giêsu là bám cứng vào sự trung tín của Ngài, tín nhiệm vào Giáo Hội.
Tin chính là để cho Ngài là Đức Chúa của tôi, chính là cho Ngài điều mà chỉ ḿnh Ngài mới có quyền đ̣i hỏi nơi tôi, bởi v́ chỉ một ḿnh Thiên Chúa mới có thể yêu cầu tôi : "HĂY BƯỚC THEO TÔI"
"Hăy bước theo tôi". Phải chăng Ngài chính là sự sống đời đời ? Thật đúng như vậy.
Như thế, tôi sẵn sàng can đảm mạo hiểm liều mạng sống chết mà bước theo. Bỏ Ngài con biết theo ai ?
(trích và dựa theo cuốn Một t́nh yêu có tên là Giêsu)