Có "Bước Theo Tôi" không th́ bảo ?

  

           

Bước theo tôi là bạn ở với tôi, là gắn bó đời bạn với đời tôi, là liên đới niềm vui nỗi buồn cuộc đời với tôi. Mà thật ra, theo tôi cũng có nghĩa là tôi ở với bạn, theo bạn rong ruổi trên khắp nẻo đường trần gian như khi đi khi đứng khi ngồi khi ngủ cũng như khi thức dậy của đời bạn. Từ ngày tôi xuất hiện ở trần gian này đă hai ngàn năm rồi thế mà tôi vẫn chờ đợi bạn đấy ; cuộc đợi chờ thế kỷ và đến hôm nay bạn cũng đă có mặt ở trần gian. Cuộc sống của bạn vài chục năm nhằm nḥ ǵ so với cuộc chờ đợi thế kỷ ; chỉ là khoảnh khắc ngắn ngủi mà thôi nên tôi rất ư là hồi hộp, là thấp thỏm bởi sợ bạn không nhận ra tôi, bạn không bằng ḷng với t́nh yêu của tôi dành cho bạn, bạn nằng nặc từ chối... Vậy, bạn có "hăy bước theo tôi" không th́ bảo ?

- Không đâu, tôi bận lắm. Tôi mới mua được thửa ruộng, nên tôi cần cắp tay sau lưng, đi lững thững ngắm nghía, từ bờ bên nay sang bờ bên kia, ra vẻ ông chủ thỏa măn đắc ư. Tôi mới tậu được năm cặp ḅ nên tôi cần đi cầy thử với những cái cầy mới nhập ở nước ngoài về c̣n trong thùng láng coóng, cáu chỉ luôn. Tôi mới cưới được cô vợ mượt mà xinh như mộng, chúng tôi c̣n phải đi hưởng những tuần trăng... rằm ở các khách sạn "ngàn sao", nên chẳng có ǵ là đáng kể nữa, ông không dành tâm lư tí nào cả : đối với những người yêu nhau chỉ có "đôi ta" ở trên trần gian này thôi. Tôi bán rau buổi sáng, bán cá buổi chiều, tối đi bổ túc văn hóa mẫu giáo cấp...phường, chẳng c̣n giờ để thở chứ c̣n.... Sáng tôi đến lớp dạy học, chiều về quyét nhà thờ cắm hoa, tối họp hành ḍng ba, tập hát ca đoàn, không lúc nào rảnh tay huống lọ là... Gớm, tôi th́ vất vả từ sáng sớm tới khuya, cơm không kịp ăn - nước không kịp uống - áo không kịp mặc, đám người bệnh tật nghèo nàn quấy nhiễu suốt ngày, nào bấm nào chích nào châm nào cạo gió... Đúng điệu bà lang trọc... đầu, vẫn rêu rao ngoài đường cuối chợ, đại loại như thuốc sầm thuốc ś - thuốc ǵ cũng có - thuốc gió đau lưng - thuốc sưng đầu gối - thuốc thối mộng răng - thuốc ba lăng nhăng - ai dùng tiêu chảy.... Thôi chúng tôi thành thật xin lỗi, thật đáng tiếc, ông hiểu cho v́ chuyện của ông đến không đúng lúc tí nào. Và dù sao cũng xin cám ơn tấm ḷng "đại bác" của ông. Ông bạn thật quư hóa. Hẹn lần khác vậy nhé.

            Giời ơi ! Xin bạn ghi nhận cho rơ là tất cả những chuyện bận ấy có tính cách luân lư và tốt lành. Tuy nhiên, người đề ra những lời mời đó đă coi chuyện từ chối là chuyện láo toét, chuyện thô kệch, bởi v́ người ta không được đặt cái ǵ ngang hàng với lời kêu gọi đi đến NIỀM VUI tuyệt vời ; tiếng gọi của T̀NH YÊU chờ đợi hai tiếng xin vâng mà lại hất hàm liếc xéo quay hắt đi là chuyện quá ư ngốc nghếch, vô duyên thậm tệ. Lời Chúa vượt lên trên mọi bổn phận. Bạn sẽ khó mà tưởng tượng ra được là Đức Maria, đă trả lời với sứ thần Gabriel : "Rất tiếc, thưa ông tổng lănh thiên thần quư mến, tôi đă hứa hôn với anh Giuse đẹp giai nhất làng của tôi rồi, và chúng tôi đang tất bật chậy mánh để lo cái đám cưới có một không hai này. Vậy chắc chắn, trong làng này, ngài sẽ t́m được một cô thiếu nữ c̣n ngon lành hơn tôi, rảnh rang nhàn nhă thoải mái hơn tôi nhiều. Và cô ấy sẽ sĩ diện phổng mũi cà chua khi được đề nghị như thế ! ! !"

- Thôi đi ! không dám đâu. Lư do đặt ra để trốn tránh, đó là cho ḿnh thiếu khả năng hoặc một sự lo sợ khủng khiệp đè nặng. Như trường hợp ông Môsê, được Đức Chúa truyền đi gặp Pharaô, thuyết phục ông vua ấy phải để cho dân con Israen ra đi khỏi Ai Cập. Chắc chắn ông vua đó sẽ nổi giận đùng đùng v́ ông sẽ mất đi những công nhân nước ngoài với giá rẻ bèo v́ thế Môsê cố gắng vùng vẫy để thoát khỏi trách nhiệm kinh khủng này. Mọi cớ lần lượt được đưa ra : "Tôi có ra cái thớ ǵ mà lại đi gặp vua Pharaô ?" - "Chúa coi, tôi là người ăn nói không được dễ dàng, không văn vẻ, không câu cú ǵ th́ làm sao vua Pharaô nghe tôi" - "Chúa ơi, xin xá lỗi cho tôi, từ hồi nào đến giờ, ngay cả từ lúc Chúa ban lời cho tôi tớ Người, tôi không phải là kẻ có tài ăn nói, v́ miệng lưỡi tôi nó cứ cứng đơ như que củi" - "Lậy Chúa, xin xá lỗi, xin sai ai làm môi giới th́ sai" như "anh tôi chẳng hạn, là Aharon đấy, tư tế đấy, có tài ăn nói hơn tôi nhiều" (Xuất Hành). Ông đưa ra toàn là những lư do mà Chúa đă biết tỏng ṭng tong từ khuya rồi ; đúng ra chỉ là vài cái mánh cỏn con để câu giờ, để làm khó dễ tí thôi. Và chúng ta cũng phải công nhận sứ mạng ấy thật cam go... Cũng một giọng điệu như thế, đă xẩy ra với ông Giêrêmia, lư do không có tài ăn nói : "A ha ! tôi đây c̣n nhăi ranh, vắt mũi chưa sạch, mồm c̣n hơi sữa, tôi không biết ăn nói !". Người đă gơ lầm cửa rồi, sao Người lại gọi một người nói cà lăm, như một trẻ thơ nấc cụt aha aha đấy thôi ! ! ! Nhưng Người đă cho ông biết ơn gọi của ông đă được quyết định từ trong ḷng mẹ, và ông đă được đặt làm ngôn sứ ; không phải v́ cổ họng ông có tật mà ông ngại ngùng đâu ! mà chính v́ phải nói những điều quá ư là khó nói (điều thật tế nhị) trước mặt người ta. Và c̣n nhiều chuyện với ông này bà kia nữa kể ra chẳng xiết, xưa cũng thế mà nay cũng vậy. Tôi hổng dám đâu ! một người giáo dân như tôi không học triết học, thần học làm sao mà dám ăn dám nói. Ruột đặc như bí, đầu óc bă đậu, mồn th́ ngượng ngà ngượng ngịu ấp a ấp úng phun tóe cả nước bọt ra th́ nói năng cái nỗi ǵ được. Gượng chín cả người mỗi khi phải đứng lên phát biểu, thở không ra hơi, xanh lè máu mặt như gà bị cắt tiết, tay chân thừa thăi, lóng nga lóng ngóng, run lên cầm cập như gà mắc ...ẻ, hàm răng đánh vào nhau nghe côm cốp, nổi mề đay mọc da gà sốt lên cao độ th́ c̣n nói với năng với ai đây !.... Đấy thấy chưa ? c̣n vô số lư do để mà hổng dám đâu. Thế nhưng có ai biết được rằng : "Đây Ta đặt lời lẽ Ta vào miệng ngươi" (Gr 1,9) ; "Ta sẽ ở với ngươi" (Xh 3,12) ; "Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế" (Mt 28,20) ; Anh em không phải lo nói ǵ hay thưa làm sao mà là chính Thần Khí sẽ nói thay cho anh em. Công việc của người tông đồ đều có những niềm vui và có những khó khăn, giới hạn, bế tắc. Tất đả đều đă có trong thực đơn hết rồi.

- Không đâu ! tôi sợ phải lănh... đủ. Ngày xưa khi tôi c̣n bé, mỗi lần được nghe đọc bài thương khó, hoặc viếng đàng thánh giá, hoặc có lần được xem tuồng cuộc khổ nạn của Chúa Giêsu, tôi rất ghét những "thằng quân dữ" v́ nó đă giết Chúa tôi. Đầu óc tôi miên man những h́nh ảnh các "tên" đó là những thằng mất dậy, vô giáo dục, láo toét... ḷng chai dạ đá bởi quyền lực sức mạnh vũ khí. Tôi càng bênh vực Chúa th́ tôi càng tha hồ mà chửi cho hả giận. Thế nhưng khi tôi lớn lên bắt đâu tôi biết suy nghĩ th́ tôi lại thấy Chúa tôi sao mà cù lần đến thế ? Ngài làm được mọi chuyện mà sao Ngài lại không giáng họa cho "chúng nó" chết quách đi để tôi và bao nhiêu người cứ phải than khóc thương thay cho thân phận của Ngài làm ǵ. Ngài có quyền lực, có sức mạnh gơ mà. Và đến hôm nay tôi mới hiểu "chân dung người tôi tớ đau khổ" là luôn sẵn sàng "ăn" những cú... đấm. Ở đây đừng hiểu là người môn đệ là những kẻ lại cứ thích bị đ̣n và lănh những cú đấm, nhưng để chúng ta thôi ảo tưởng đời sống môn đệ là được cưng chiều. Ông Giêrêmia đă không được đứng trên bục cao với giàn "mích" (micờrô) hiện đại để phóng thanh đi khắp nơi những lời quát tháo nhưng ông đă phải ngồi dưới đáy giếng đầy bùn nhơ hôi thối (Gr 38,6) và người ta đă dành nhiều điều chẳng thú vị ǵ cho ngài. "Khốn cho các người khi được mọi người ca tụng, v́ các ngôn sứ giả cũng đă từng được cha ông họ đối xử như thế" (ls 6,26). Các vị tử đạo không cần chúng ta phải nổi giận bênh vực cho các ngài mà điều cần thiết là hăy bắt chước các ngài. Đó là điều mà Đức Giêsu đă nói với các người phụ nữ Do thái, khi họ bước theo Ngài tiến lên núi Sọ, để cảm thông Ngài và đă than khóc cho thân phận bi thương của Ngài, nhưng Ngài đă nói với họ : "Hỡi các bà các cô các mợ các thím thành Giêrusalem, đừng mếu máo rên rỉ giọt vắn giọt dài khóc thương tôi làm chi ! Có khóc th́ khóc cho thân phận ḿnh và cho con cháu của ḿnh".

            Làm môn đệ Đức Giêsu sẽ đưa đến việc vác thập giá bởi cuộc sống môn đệ không thiếu những cú mất mặt, quê độ, những câu hỏi làm cứng họng, những chuyện ́ sèo nụ cười mỉa mai, những cuộc gặp gỡ vắng vẻ lạnh nhạt như nước ốc, những lần thộn cả mặt ra... Tuy nhiên cũng đừng nuôi những ảo tưởng về đau khổ để rồi cứ hăng tiết vịt theo kiểu anh hùng... rơm. Và cũng đừng xấu hổ về Tin Mừng đến nỗi phải che giấu tông tích ḿnh đi để khỏi mất mặt "Ai xấu hổ v́ tôi và những lời của tôi, th́ Con Người cũng sẽ xấu hổ v́ kẻ ấy, khi Người ngự đến trong vinh quang của ḿnh" (Lc 9,26).

            Trong mọi chuyện kiểu đó, chúng ta tự nhủ cho thật kỹ rằng sẽ chẳng bao giờ có kẻ thù nào tệ hại bằng mỗi người chúng ta. Chúng ta gào thét lên bênh vực, để kết án, đ̣i thánh chiến... nhưng trước hết chúng ta hăy hoán cải chính ḿnh đi đă, hăy quay hướng đ̣i hỏi chính chúng ta đi đă. Chúa Kitô phải chịu đựng chúng ta ít ra cũng bằng như chúng ta đang phải chịu đựng một số người khác đấy.

            "Tôi rất vui mừng và tự hào v́ những yếu đuối của tôi, để sứ mạnh của Đức Kitô ở măi trong tôi. V́ vậy, tôi cảm thấy vui sướng khi ḿnh yếu đuối, khi bị sỉ nhục, hoạn nạn, bắt bớ, ngặt nghèo v́ Đức Kitô. V́ khi tôi yếu, chính là lúc tôi mạnh" (2Cor 12,9-10)

            "Đừng sợ Thầy đă thắng thế gian" (Ga 16.33)

- Không đâu ! Tôi không xứng đáng. Lời thoái thác kiểu này là v́ lư do khiêm nhường như ông ngôn sứ Isaia (6,1-8), khi ở trong đền thờ Giêrusalem, đối diện với vinh quang Thiên Chúa, ông đă thấy sự bất xứng của ḿnh : "Khốn thân tôi, tôi chết mất ! v́ tôi là một người môi miệng ô uế ! Làm sao tôi có thể nói nhân danh Đấng Thánh được ?". Khi đó, thần sứ xêraphim bay về phía ông, tay cầm một ḥn than hồng đă gắp từ trên bàn thờ, và đưa ḥn than ấy chạm vào môi miệng ông. Và thế là vấn đề được giải quyết. Ông đă quảng đại trả lời khi Chúa hỏi ông : "Dạ, con đây, xin Người sai con đi" (Is 6,8). V́ thế mà ông đă không bị kéo tai lôi đi.

            Phêrô một con người hăng tiết vịt, chẳng sợ ai trên cơi đời này thế mà ông đă run rẩy quỳ xuống dưới chân Chúa mà thú nhận : "Xin Ngài tránh xa tôi, v́ tôi là kẻ tội lỗi" (Mc 5,8). Ông không đóng kịch đâu hoặc ra vẻ lịch sự. Đấy là một cảm thức về sự bất xứng nơi con người thô kệch của ḿnh. Đức Giêsu đă ghi nhận hành vi khiêm nhường chân thật này. Thay v́ trả ông về với mấy cái thuyền lưới cá của ông th́ Ngài đă đề nghị ông ra khơi, đặt ông trên con thuyền Giáo Hội, mà thực hiện những chuyến đánh cá người không ngơi nghỉ, cho đến ngày tận thế.

            Trong cuộc sống hôm nay cũng không thiếu ǵ những người lấy đức khiêm tốn của ḿnh để mà thoái thác, thoái thác một việc trọng đại liên can đến mạng sống của ḿnh và nhiều người khác. Tôi tội lỗi lắm, bất xứng trước mặt Chúa lắm, dốt nát lắm, vụng về lắm, xấu xí mất cảm t́nh lắm, bệnh tật yếu đuối lắm....và đủ thứ lắm. Ta khó mà tưởng tượng ra một Đức Maria nhơng nhẽo nói với ông tổng lănh Gabrien : Thôi đi ! ông nội ơi ! tha cho cháu v́ cháu c̣n bé tẻo tèo teo, chẳng biết cái chuyện "ấy" đâu, êu ơi kinh ! thẹn chết đi được. Nhất là phận cháu nhi nữ chân yếu tay mềm như bún, tỳ nữ hèn mọn mà lị... th́ làm nên được cái tṛ trống ǵ. Ông hăy đi chọn một cô gái khác trong làng có đủ điều kiện hơn, khỏe mạnh vạm vỡ khôn ngoan thông thái hơn. Chẳng hạn như mấy cầu thủ bóng đá nữ V.N. đang thi đấu Sea-Games 19 ấy ! có hay hơn không... ? Thế nhưng chuyện đă không phải ́ sèo như thế, Mẹ Maria chỉ hoảng hốt có một tích tắc ; sau đó sứ thần trấn an Mẹ và Mẹ đă không một chút chậm trễ : "Vâng, tôi đây là nữ tỳ của Chúa, xin Chúa cứ làm cho tôi như lời sứ thần nói" (Lc 1,38).

            Chúa không sợ sự bất xứng của chúng ta, khi mà chúng ta dám nh́n vào sự thật nơi chính ḿnh. Một T́nh Yêu vô điều kiện, cách nhưng không, và luôn luôn đi bước trước th́ không lo có xứng hay không xứng mà lo có đủ can đảm nhanh nhẹn đáp lại xin vâng không thôi. Chúa nói với chúng ta, như đă nói với ông Phaolô : "Ơn của Thầy đă đủ cho con, v́ sức mạnh của Thầy được biểu lộ trọn vẹn trong sự yếu đuối". Vậy chúng ta kết luận như thánh tông đồ : "Thế nên tôi rất vui mừng và tự hào v́ những yếu đuối của tôi, để sức mạnh của Đức Kitô ở măi trong tôi" (2Cor 12,9) ; "V́ khi tôi yếu, chính là lúc tôi mạnh"

- Không đâu ! chẳng có ǵ để bảo đảm cả... để tôi suy nghĩ thêm đă. Con chồn có hang, con chim có tổ, con người có nhà lầu xe hơi, c̣n Người Con Một không có chỗ tựa đầu. Phải chăng v́ thế mà tôi phải sống kiếp sống lang thang ?... Nếu cho tôi chịu chức linh mục th́ tôi phải làm linh hướng các sơ gơ, c̣n không th́ thôi ! Nếu muốn tôi đi giúp xứ th́ bết nhất cũng phải "gờ rim mơ" để tôi có phương tiện đi lại đỡ mất sức ! Nếu có gửi tôi đến nơi khỉ ho c̣ gáy xin cũng phải cho tôi mái nhà tàm tạm... chứ pḥng ốc giường chiếu mốc meo chẳng ra làm sao, tôi sẽ bỏ về sớm nhất có thể đấy ! Di chuyển tôi đến một cộng đoàn nào đó nhớ là để cho tôi dễ thở một chút, chứ đến ở với mấy bà chằng lửa, sư tử hà đông hà tây th́ ba bẩy hai mươi mốt ngày tôi biến ngay thôi !... Na ná đại khái ngày nay trong những ḍng tu, những người trẻ hay đề nghị với những vị bề trên của ḿnh như thế. Công Đồng Vatican II đă dậy, ân huệ linh mục trao phó một sứ mạng vô giới hạn. Không có chuyện truyền chức ép buộc cũng chẳng có tiếng xin vâng với điều kiện. Anh chị em Đa Minh luôn sẵn sàng đi đến những biên cương... Hai vợ chồng mới kết hôn họ đâu có biết trước là họ sẽ có đứa con ngốc nghếch, hoặc một trong hai bao giờ sẽ phải ở góa. Bà Madeleine Delbrêl đă viết rằng các hoàn cảnh của cuộc sống chính là "bề trên" mà ta phải vâng lời, nghĩa là không những tôi chỉ quy phục những con người của Giáo Hội nhưng c̣n sẳn sàng đón nhận cả đời sống thất nghiệp, cả vi trùng Koch hoặc cả nội chiến.... Con người ngày nay khua chân múa tay gào thét yêu cầu tự do, nhưng họ lại sợ tự do đến tái xanh mặt mày, bởi v́ họ muốn bằng mọi giá trừ khử tính chất mạo hiểm liều lĩnh của cuộc sống và dựa vào mày vi tính để dự báo định đoạt số mệnh tương lai... Mẹ Maria sau khi được sứ thần Gabriel truyền tin đă không yêu cầu ông tổng lănh cho em xin tờ thực đơn hằng ngày, và cũng không xin tờ bảo hiểm cho mạng sống ḿnh khi phải chậy trốn sang đất khách quê người. Kinh Thánh nói về đức tin, bức thư gửi người Do Thái đă viết : "ông Abraham đă ra đi mà không biết ḿnh đi đâu" (11,8).

            Nếu đây chỉ là công việc tâm lư, chúng ta có hể cân nhắc so đi tính lại cho chắc cú. Nhưng đây lại là tin nên cần một sự đánh liều. Sự liều lĩnh đây không phát xuất từ một sự ngốc nghếch, nhưng bởi chúng ta có lư do để tin, chứ chúng ta không tin v́ những lư do. T́nh yêu là hoa trái của một cuộc gặp gỡ, chứ không phải của một sự cân nhắc. Chúng ta đón tiếp một ân sủng từ trên cao xuống, và chúng ta đáp lại ân sủng đó bằng cả con người chúng ta.

            Đọc lại câu chuyện Phêrô đi trên mặt nước : Khi người ta ra khỏi con thuyền, người ta luôn có cảm tưởng là đang bước đi trên mặt nước, nghĩa là đang bước đi không có ǵ là đảm bảo đỡ nâng ḿnh. Và đúng là như thế, bởi v́ nước, sóng nước dù có được nghiên cứu kỹ càng, phân tích tỉ mỉ th́ nó vẫn là chất lỏng. Do đó chúng ta không được nh́n xuống hai bàn chân nhưng cần lắng tai về phía tiếng nói : "Hăy đến với tôi", bởi v́ chỉ có tiếng nói này mới bảo đảm vững vàng nhất, nghĩa là tiếng nói của Đấng là Đá Tảng. Và chúng ta có thể xây dựng cuộc đời ḿnh trên đó. Bước theo Đốc Giêsu, đối với chúng ta chính là chuyện không có nguy hiểm chết người nhưng không phải là không có đánh liều sự sống.

           

            Vậy, có "bước theo tôi" không th́ bảo ?

            Thưa Thầy, bỏ Thầy con biết theo ai bây giờ.