Hành tŕnh đức tin...

 

 

Nhờ những câu chuyện ́ sèo đó làm cho ḷng bác Da-kêu bắt ham. Ước mong có dịp nào đó được "chạm trán", "sáp lá cà" và rồi chẳng phải chờ lâu la ǵ, dịp may đă đến. "Sau khi vào Giê-ri-khô, Đức Giêsu đi ngang qua thành phố ấy. Và ḱa... ông ta t́m cách để xem...". Khốn nỗi, bác lùn quá c̣n xem thế cóc nào được và một tia sáng loé lên trong đầu thật nhanh "Ông liền chậy tới phía trước, leo lên một cây sung..." A ha ! đây rồi ! chết với ông rồi ! ! ! Vâng, ḷng khao khát thúc đẩy bác làm mọi chuyện mà b́nh thường chẳng bao giờ bác lại làm cái tṛ con khỉ như thế, một tṛ của đám ranh con vắt mũi chưa sạch. Thế đấy ! c̣n đâu là vinh dự thường ngày của cái ông trưởng ty bụng bự dáng đi dệnh dạng, c̣n đâu cái bộ mặt h́nh sự lạnh như sắt hằng ngày bất cần đời. Thay đổi nhanh quá đấy ! từ một cái ông trưởng ty sang một diễn viên xiếc mà không chờ hạ màn rồi đợi vén màn. Thật là phiêu lưu mạo hiểm quá cỡ thợ mộc v́ một tấm thân béo tṛn trùng trục như... thế mà dám bấu vào thân cây, bàn tay hằng ngày để đếm tiền gơ mà, ai dám chắc cây sung gẫy hay tấm thân bồ... tượng đổ ?

 

1 . GẶP GỠ.

            "th́ Người nh́n lên" diện đối diện, mắt đối mắt và ngày hôm ấy, đôi mắt của vị ấy đă choáng ngợp hồn bác, sức hút hớp hồn lạ kỳ, đă xoáy thấu suốt tim gan phèo phổi của bác. Một tảng đá bự đă bị quả ḿn làm bật tung lên khỏi cơi ḷng bác. Nhẹ nhàng thanh thoát quá "ông vội vàng tụt xuống". Một cuộc gặp gỡ có một không hai này trong lịch sử đời bác, nó hơn cả chờ đón người bạn lâu năm từ xa trở về. Kỳ diệu vậy đó, thú vị vô vàn. Một cuộc gặp gỡ ghi dấu ấn vào lịch sử cá nhân người ấy ; qua cuộc gặp gỡ đó mà có một bước quẹo ngoạn mục không hề tính toán. Cuộc gặp gỡ đưa người ta vào hiện thực, nó đánh tan mọi nghi nan ngờ ngợ, xóa tan mây mù tỏa khắp, không c̣n là những lời đồn thổi, không c̣n là lư thuyết suông, không c̣n cần phải tưởng tượng. Chẳng e dè, chẳng khách sáo, chẳng kiểu cách, chẳng nghi lễ mà chỉ mở toang cơi ḷng, với tất cả : thật chân thành, thật xề x̣a, thật đơn giản mộc mạc dung dị. Thế đấy ! cuộc gặp gỡ đưa bác Da-kêu lùn có một niềm vui tràn bờ, niềm vui chất chứa từ phía bên trong, chứ chẳng cần mâm cao cỗ đầy, thịt béo rượu ngon, cao lương mỹ vị... chén chú chén anh.

 

2 . HÂN HOAN

            Niền hân hoan sung sướng hạnh phúc có làm cho bác Da-kêu ra mê sảng không biết ? có "nổ" không biết ? "Thưa Ngài, này đây phân nửa tài sản của tôi, tôi cho người nghèo ; và nếu tôi đă cưỡng đoạt của ai cái ǵ, tôi xin đền gấp bốn". Không đâu ! trước đây bác c̣n là con người b́nh thường như bao người khác, bác lo vun vén cho ḿnh, cho vợ con ḿnh càng nhiều càng tốt v́ nó là niềm vui hạnh phúc, là nguồn bảo đảm cuộc đời của bác, gia đ́nh bác và chuyện đó là điều rất tất nhiên của con người thôi. Nhưng hôm nay, đă được Đức Giêsu t́m và cứu nên niềm vui hân hoan hạnh phúc đă được đổi thay và đă được xếp đặt lại trật tự cho đúng chỗ "V́ Con Người đến để t́mcứu những ǵ đă mất". Hôm nay, cái ǵ sâu trong ḷng bác đă được thay thế, để rồi bác thấy ḿnh không phải là ḿnh nữa. Hôm nay bác mới thấy ḿnh sống thật, người thật ; mới thấy ḿnh hít thở khoan khoái khỏe khoắn ; mới thấy bầu trời mênh mông bao la lồng lộng ; mới thấy cuộc đời như mới được cởi trói, ra khỏi nhà tù. Thênh thang và tự do. Từ đây, bác có đủ can đảm nghị lực để thắng vượt bản thân ḿnh, biết quên ḿnh và biết cho đi. Cho đi một nửa gia tài, c̣n nửa kia để đền bù gấp bốn cho những ai khiếu nại v́ bác đă gây những thiệt tḥi cho họ. Chẳng có luật nào đ̣i buộc bác như thế cả, nhưng bác t́nh nguyện buộc ḿnh như thế. Chỉ có luật t́nh thương mới làm cho người ta dám đánh đổi cả mạng sống ḿnh. Cảm nhận được t́nh yêu cách hào phóng của Chúa sẽ đem đến t́nh yêu hào phóng với tha nhân. "Hôm nay, ơn cứu độ đă đến cho nhà này".

 

3 . BÀI HỌC

            Bác Da-kêu lùn, một bài học cho hành tŕnh niềm tin của chúng ta hôm nay. Những diễn tiến thứ tự cũng thế đấy. Nhưng chúng ta đă nhấn cần số xe cúp để sang số hai, số ba, số bốn chưa ? Đấy mới là vấn đề. Biết đâu đấy, chúng ta vẫn c̣n là những khách bộ hành vần c̣n lang thang lững thững ở số một ? Vẫn kháo láo chậy tứ lung tung, sô đẩy chen lấn nhau mà vẫn chưa nhận ra đường đi nước bước ? Chưa biết bắt đầu đừ đâu ? Chưa biết nhấn cần số ? Vẫn lộn tùng phèo lên ? Nghe nói, nghe đọc, nghe mắng... nghe đủ thứ về một ông Giêsu nào đó mà vẫn cứ c̣n xa lắc xa lơ với đời ḿnh. Những cuốn vở dầy cộm, chép lấy chép để, hết cuốn này sang cuốn khác, dầy đặc những chữ to nhỏ, xanh đỏ, gạch đít đủ kiểu... chép cả mớ về một con người Nazaret đúc nặn đă nhăo nhoét mà chẳng có liên quan ǵ đến sống chết đời ḿnh cả. Đọc hết sách vở, đọc tây đọc ta đọc tầu, dầy cộm mỏng dính, to xù bé tẹo, đến toét cả mắt ra mà trong đầu chỉ thấy toàn những tổ ong rào rào bay lượn lung tung bởi con người Giêsu vẫn bị tung hỏa mù. Đúng không nào ? Chân thành can đảm lượng định ḿnh xem ?

            Người ta hay hiểu lầm về chuyện đạo đức lắm bởi khi người ta nói đến người nào đạo đức th́ họ nghĩ ngay đến những h́nh ảnh, nếp sống, thái độ... mà họ đă có khuôn mẫu đúc sẵn. Cái ǵ cũng hay cũng đẹp cũng nhất. Họ ước ao được sống gần với những người đạo đức để họ không bị làm phiền, không có những chuyện rắc rối, không gây lộn xộn, lúc nào cũng hy sinh hăm ḿnh đền tội, kinh hạt chu chu chăm chắm, tay chắp gối qú miệng lâm dâm mô phật. Người đạo đức lúc nào cũng lành như cục bột, lúc nào cũng bất động như bàn ghế, kê đâu yên đấy, đặt đâu ngồi đó... Ôi ! lậy Chúa tôi, người đạo đức không c̣n là người nữa, không c̣n trái tim nữa. Đúng là một siêu nhân, một rôbô không hơn không kém. Thế th́ ai c̣n dám đạo đức nữa đây ? Ấy thế mà khối người cũng cố gắng tập sống đạo đức theo kiểu ấy, thế mới chết chứ. Bởi họ chẳng biết ǵ đến tin, đến tương quan, đến gặp gỡ. Không có chút kinh nghiệm nào sống t́nh yêu cả. Cố gắng lấy sức ḿnh ra để gồng ḿnh rập khuôn theo cái nọ chuyện kia nên không c̣n nghĩ đến ân sủng, không nhận ra được Chúa chiếm đoạt, chưa nhận ra ḿnh được giải thoát, chưa cảm nhận ḿnh được cứu độ. Tiếc thật.

            Đời sống Kitô hữu chúng ta đă lănh Bí tích Rửa tội, đă lănh đủ mọi Bí Tích, vẫn cố gắng ăn ngay ở lành, gia nhập vào những hội đoàn làm việc bác ái từ thiện... Như một ngôi nhà đă được xây lên nền móng cẩn thận, các tầng lầu cửa kính, cửa chớp khang trang ; các trang bị đồ dùng tương đối hiện đại, nh́n tổng quát không chê vào đâu được nhưng tại sao vẫn cảm thấy thiêu thiếu cái ǵ đó ? vẫn thấy lạnh lùng và trống rỗng làm sao ấy ? Vâng, đúng thế, cả ṭa nhà c̣n thiếu ánh sáng, chỉ khi nào có cuộc gặp gỡ thật sự mới làm cho toàn nhà bừng sáng lên, sinh động và ấm áp, hạnh phúc và vui tươi.