Ẩn  Núp...

 

           

 

 

           

            Thiên Chúa, Ngài vẫn luôn kiên tŕ tản bộ hồn nhiên đi t́m tôi “Ngươi ở đâu ?” (Kn 3,9). Người đă đến nhà ḿnh, nhưng người nhà chẳng chịu đón nhận (Ga 1,11). Ngài vẫn cứ đứng trước cửa và gơ (Kh 3,20). Anh mục tử đi t́m chiên lạc (Lc 15,4). Người đàn bà mất một đồng (Lc 15,8). Và như thế trên đỉnh đồi cao Ngài vẫn “Khát” (Ga 19,28).

            C̣n tôi th́ cứ khăng khăng lẩn trốn và núp để khỏi nghĩ về Ngài, để khỏi bận tâm về Ngài, để khỏi đón nhận Ngài

            Tôi ẩn núp t́m vinh quang cho ḿnh, vun vén tiền bạc làm giầu cho ḿnh, trang phục trang sức cho ḿnh nổi bật để trở thành một công tử bột...ngô, một công chúa mari...sến.

            Tôi ẩn núp che đậy trong những việc gọi là việc tông đồ, gọi là việc phục vụ, gọi là việc “đạo đức”... nhưng với một trái tim khô queo và rồi nói là v́ Chúa, v́ tha nhân nhưng thật ra hoàn toàn cho cái thằng...tôi.

            Tôi chậy trốn trong những tài năng tự nhiên của ḿnh. Gồng ḿnh lên khổ luyện và rồi để vênh mặt lên ta đây ; lợi dụng cơ hội gào thét khẳng định cho mọi người công nhận tài giỏi, mọi người sít soa tấm tắc ca tụng để được nở mặt nở...mẹt.

            Tôi ẩn núp trốn chậy trong những việc làm, tài khéo tay khéo chân ; cậy sức ḿnh có hoa tay hoa chân và có cả hoa... mồn nữa để ḿnh được nổi bật, sáng chói, được tung hô.

            Tôi ẩn núp trong những người thân ruột thịt, những bạn bè giai gái để tỉ tê, để mong hiểu, mong ủi an, mong chiều chuộng... cho vơi nỗi ḷng cô đơn trống vắng tủi buồn bởi v́ “t́nh c̣m một chút đủ zui một đời”.

            Vâng, tôi thật giống như đứa trẻ con lên ba, nó ẩn núp cha mẹ nó nhưng những cái ẩn núp của nó thật ngớ ngẩn vụng về bởi nó có trốn núp ở đâu th́ cũng chỉ làm buồn cười cho cha mẹ nó. Nó chưa đi núp th́ cha mẹ nó đă biết nó núp ở đâu rồi : “Con nghĩ tưởng ǵ, Ngài thấu suốt từ xa...Ngài bao bọc con cả sau lẫn trước...Mọi nẻo đường con đi, Ngài quen thuộc cả... Đi măi đâu cho thoát thần trí Ngài, lẩn nơi nào cho khuất được Thánh Nhan ? Con có lên trời, Chúa đang ngự đó, nằm dưới âm ty vẫn gặp thấy Ngài”. (Tv 138).

            Và Ngài đă biết tôi hơn chính tôi, tôi thật điếc lác mù ḷa : “Miệng lưỡi con chưa thốt nên lời, th́ lậy Chúa, Ngài đă am tường hết...Tạng phủ con, chính Ngài đă cấu tạo, dệt tấm h́nh hài trong dạ mẫu thân con...Xương cốt con, Ngài không lạ lẫm ǵ, khi con được thành h́nh trong nơi bí ẩn, được thêu dệt trong ḷng đất thẳm sâu” (Tv 138)

            Và tôi có ẩn núp trốn chậy măi cũng chẳng được bởi : “Con tự nhủ : “Ước ǵ bóng tối bao phủ tôi và ánh sáng quanh tôi thành đêm tối !” Nhưng đối với Ngài, tối tăm chẳng có chi mù mịt, và đêm đen sáng tỏ như ban ngày, bóng tối và ánh sáng cũng như nhau” (Tv 138) nên tôi đă bị lôi ra khỏi bóng tối “v́ mắt...đă mở ra” và tôi thấy ḿnh trần trụi (Kn 3,7), quê độ, trơ trẽn, tồi tệ....

            Vâng, đứng trước mặt Ngài th́ hai bàn tay không vẫn hoàn tay trắng. Ngài đă chạnh ḷng thương nhào tới ôm lấy cổ tôi và hôn lấy hôn để (Lc 15,20) mặc dầu trên người tôi đầy cám bă phân heo. Ngài đă mở tiệc mời bạn bè (Lc 15,6 ; 15,9) và đă không xấu hổ với bạn bè v́ tôi, một đứa con dại khờ ngớ ngẩn khi vác cái thân tàn ma dại cùng với cái mặt mo thất thểu trở về.

            Đường lối, cách xử sự yêu thương của Ngài đă làm cho tôi không hiểu nổi. Và tôi đă kinh ngạc và sững sờ v́ : “Lậy Chúa, con thấy tư tưởng Ngài khó hiểu biết bao, tính chung lại, ôi nhiều vô kể ! Đếm sao nổi, v́ nhiều hơn cát ; dù có đếm xong, con vẫn ở với Ngài.” (Tv 138).

            Ngài ở với con, con ở với Ngài, đó là tất cả, đó là hạnh phúc đời tôi.

            Vâng, tôi tránh né ẩn núp ở đâu th́ Ngài cũng biết hết, chỉ có một chỗ mà Ngài “không biết”, đó là ẩn núp vào trong chính Ngài ?