Cầu Nguyện
để sống Tương Quan
* Tương quan khát vọng.
V́ thấy cuộc đời ḿnh chẳng ra làm sao, học hành th́ ruột đặc như
bí, trí thức th́ đặc sệt bă đậu, tài khéo th́ luôn đi vắng. Muốn đạo đức thánh
thiện mà măi chẳng thánh được (sic). Tội lỗi nó cứ đeo bám như người thân trong
nhà. Kinh hạt lễ lậy cứ ngủ gà ngủ vịt suốt, khô khan nguội lạnh chia trí lo ra
ngáp trẹo quai hàm. Hết mùa vọng đến mùa chay cố gắng quyết chí chừa tội này lại
ḷi tội kia. Tứ thời bát tiết... canh là cứ mê ăn uống, ưa gây lộn, bực cả và
ḿnh v́ những chuyện tréo ngoe. Càng nhớn càng sáng mắt ra v́ những chuyện của
người lớn, họ không làm điều họ nói, họ giả bộ giả h́nh, họ vênh váo cậy quyền
với chức bậc, họ mánh khóe, họ trù dập...
Thôi th́ cuộc đời chẳng bị cái này th́ "được" cái kia, tránh vỏ dưa
đạp vỏ dừa, càng nh́n ḿnh càng thấy bế tắc, càng nh́n người càng khó chấp nhận.
Tôi cọ quậy với chính ḿnh. Tôi càm ràm với tha nhân. Thế đấy ! !!
Hóa ra những khó khăn, những bế tắc của bạn chỉ khó chịu với ḿnh và
với tha nhân thôi sao ? Sao bạn không khó chịu với Đức Chúa của bạn nhỉ ? Thế
th́ bạn cứ một ḿnh lấy ḷng chân thành trong giây phút nóng giận mà phàn nàn
kêu than oán trách Chúa đi, bởi trong những cái khoảng khắc giận dỗi tồi tệ nhất
của bạn, th́ người mà bạn khó chịu nhất chính là Đức Chúa chứ không phải là ai
khác. Vậy bạn hăy đến trước Chúa mà :
- Giận hờn chu tréo : Tôi đă
đàng hoàng với Chúa quá lâu ; tôi đă chu toàn mọi bổn phận, các luật lệ ; tôi đă
trung thành với đủ mọi thứ cam kết của tôi ; tôi đă gồng ḿnh chống cự lại tội
lỗi ; tôi đă lên gân bắt chước các thánh ; tôi đă đúc khuôn để luyện tập nhân
đức ; tôi đă chống chọi với những cơn buồn ngủ, những sốt ruột chia trí lo ra.
Ôi ! tôi tưởng mỗi ngày tôi sẽ "ngon lành" hơn, thế mà tôi thấy ḿnh có khá hơn
tí ti nào đâu. Tôi chán ngán đạo đức quá rồi, vượt quá sức của tôi rồi, mệt phờ
râu tôm ra rồi. Chúa ơi ! Người có quan tâm tới những việc tôi làm cho Người
không ? Có thấy sức cố gắng của tôi không hay Người đang chế nhạo, cười hẩy mũi
tôi đấy hở Ngài ?
- Phân b́ ghen tị : Bao nhiêu
người chung quanh tôi họ sống cứ phây phây, mặt cứ vênh lên v́ họ thành công đậu
đạt, họ được nhiều người cưng chiều c̣n tôi cứ mặc cảm v́ thua thiệt nào là dốt
đặc cám mai nào là bất tài vô dụng, chẳng sắc cũng không duyên, miệng câm như
hến, nghễnh ngăng tai trâu, tí hí mắt lươn, mũi quặp mỏ vẹt, rỗ tổ ong bầu, chu
mỏ chuột chù... Ôi ! sao Chúa quá bất công thế hở Chúa ? Chúa sinh con ra để đầy
đọa con sao ? Tại sao Người phân phát những liều lượng khác nhau làm cho tôi là
kẻ bị thiệt tḥi như thế có hợp với T́nh Yêu không ? Tại sao có những hạng người
được ưu đăi về những ân huệ như thế có phải là thiên vị không ? Phải chăng có
những nhà qúy tộc chiêm niệm và những nhà thần bí bay bổng, Người phân phát theo
tiêu chuẩn nào, để tôi cứ bị lẹt đẹt lượn là nơi mặt đất măi cơ chứ hở Ngài ?
"Ngài cứ ngủ được sao, lậy Chúa ?" (Tv 44,24)
- Bực ḿnh trách móc : Tôi đă cố
gắng quyết tâm không giận ghét người ta mà sao tôi không chừa được ? Tôi đă phục
vụ hết ḿnh với mọi người, xả hết ga với từng người mà sao tôi cứ phải lănh
những "cú đấm" méo mặt. Tôi đă bặm môi trợn mắt gào thét "rao giảng" về Ngài mà
sao ḷng tôi cứ rỗng tuyếch ra thế ? Sao mà ḷng dạ các thính giả của tôi chai
đá thế ? Họng tôi đă khô ran rát cả cổ, ngoác mồn đến tận mang tai, nước bọt bắn
ra tung tóe, hổn hển không ra hơi, hao tổn cả sức khỏe... thế mà chẳng có ǵ bù
đắp lại cho tôi ? Tại sao tôi sống lương thiện mà tôi lại cứ bị những tai ương
khốn khổ ? Tại sao tôi sống chân thành thật thà mà tôi cứ bị vu oan giáng họa ?
Tại sao tôi cầu ḥa tha thứ mà sao người ta không tha cho tôi ? Tại sao tôi cứ
bị những cấp trên xua đuổi, đối xử lạnh nhạt, thái độ coi thường mặc dù tôi vẫn
muốn hết ḷng sống ơn gọi của ḿnh ? "Lậy Đức Chúa,
Ngài đă quyến rũ con, và con đă để Ngài quyến rũ. Con đă tưởng rằng, từ Ngài đến
con, hẳn là sẽ ngon lành đấy : rằng là t́nh yêu điên cuồng của con th́ mọi người
chung quanh sẽ thấy, rằng là t́nh yêu sẽ là một chứng tá có sức lây lan. Than ôi
! con đă bị Ngài cho ăn thịt lừa rồi hoặc con đă hiểu sai, hoặc con đă tỏ ra quá
ngây ngô. Chẳng lẽ Ngài là một con suối điêu ngoa (Gr 15,18) cứ để mặc con khát
măi sao ? (Gr 20,7)
Vâng, trong tất cả những nỗi bất b́nh ấy, từ trước đến giờ bạn "sợ
mắc vạ hay lộng ngôn phạm thượng" nên bạn không dám kêu than trách Chúa. V́ thế,
bạn câm nín chịu đựng một ḿnh hay bạn trút lên đầu những con người cụ thể bên
cạnh bạn chăng ?
Thật ra nếu bạn cứ chịu đựng câm nín dồn
nén th́ đời sống đạo của bạn thật oan uổng, bởi tới lúc nào đó bạn
chẳng c̣n biết tin là ǵ và tin vào Đấng nào. Bạn sẽ ngây ngô tin vào số mệnh và
nó sẽ gieo vào óc ṭ ṃ để bạn t́m đến lời lẽ dị đoan. Bởi nó (dị đoan) sẽ giúp
cho bạn một chút ǵ đó để bạn được yên tâm thanh thản. Dần dần bạn sẽ đi đến lối
sống đạo dửng dưng hững hờ nhạt nhẽo v́ đấng mà bạn tôn thờ chẳng ích lợi bao
nhiêu cho cuộc sống của bạn. Vậy th́ bạn hăy đến với Chúa mà nói thẳng với Ngài
tất cả nỗi ḷng của bạn ra đi, bởi những tâm tư, những lời nói "nóng sốt nũng
nịu" đó, những lời "phạm thượng ngọt ngào" đó chỉ v́ bạn khát mong muốn được yêu
và muốn yêu. Người sẽ không nổi giận với bạn đâu. Thiên Chúa thích người ta tin
vào Người đến tận cái mức độ thân t́nh nóng giận ấy.
"Vậy chứ bao giờ Ngài mới thôi nh́n con, để con có giờ mà nuốt nước miếng ?" (G
7,19)
Hoặc bạn đổ lên đầu những người chung
quanh, nhưng bạn thấy cho những con người bên cạnh bạn họ có can hệ
ǵ tới những điều nổi nóng của bạn. Họ cũng có những bế tắc, cũng giới hạn, cũng
ham hố... và cũng đang nổi nóng như bạn, những chức vụ đă giao phó cho họ làm họ
cũng chẳng được mấy thoải mái, luôn gây ra những phiền toái với những ước muốn
ích kỷ riêng tư của họ. Vậy bạn đừng lo t́m một con người để gánh tội, để trút
lên đầu họ những giận hờn của bạn, bởi họ đâu có dính dáng ǵ trong việc "thanh
toán sổ sách bất măn" này. Hăy quảng nỗi bất b́nh của bạn vào Chúa và cáu kỉnh
thưa với Người, hẳn là Người thích kiểu đơn sơ thô kệch này.
"Đúng rồi, đối với con, Ngài chỉ là ngọn suối trong ảo
mộng, là gịng nước mơ hồ !" ( Gr 15,18).
Chính những lời than văn của nỗi ḷng ai oán với Chúa đó, lại là lời
cầu nguyện đơn sơ thô kệch chắp nối mối tương quan khát vọng sâu xa của lịch sử
đời ḿnh với Chúa. Ḷng nồng nhiệt khát khao yêu mến trái tim có thể "rên" lên
những tiếng rên rỉ, kêu gào thảm thiết "nhưng chính
Thần Khí cầu thay nguyện giúp chúng ta, bằng những tiếng rên siết khôn tả" (Rm
8,26) ; "Cho đến bây giờ, muôn loài thọ tạo
cùng rên xiết và quằn quại như sắp sinh nở" (Rm 8,22)
Thế nhưng nếu bạn chưa đi đến giai đoạn cực kỳ khó khăn
trên th́ khi bạn đứng trước t́nh yêu được cống hiến, bạn hăy thưa như Đức Maria
: "những chuyện ấy sẽ xẩy ra như thế nào ?" (Lc 1,34).
* Tương quan gặp gỡ :
Tại sao nhiều bạn chia sẻ cuộc đời của ḿnh ra toàn là những bí tịt
? Ra như cuộc đời đầy những mây mù tăm tối giăng mắc bủa vây ? Chả lẽ cuộc đời
không c̣n lối thoát ? Vậy c̣n đâu là Ơn Cứu Độ ? C̣n đâu là Ơn Giải Thoát ? Vậy
c̣n đâu là niềm vui Nước Trời của người tin ?
Đời sống Kitô hữu hay bị hỏng ở chỗ là v́ tiếp nhận một nền giáo dục
đức tin non yếu, nhất là về việc tương quan với Chúa ở trong đời thường. Đa số
sống đời sống ra như Chúa vắng mặt nên cứ phải cựa quậy một ḿnh, chống chọi một
ḿnh với những cơn đau, những sóng gió, những nỗi cô đơn sâu thẳm. Ngược lại một
số ít, họ đă nhận ra được Chúa hiện diện sống động ngay trong hay sau những biến
cố đau thương khổ sầu đó mà hầu như vượt quá sức người ; họ cảm nhận được ḷng
từ bi xót thương trong sự bế tắc giới hạn, trong sai phạm lỗi tội của thân phận
con người mà không đay nghiến cay cú oán than trách cứ ḿnh ; Họ có niềm vui
dâng trào từ bên trong để có thể thắng vượt được những khó khăn, dám đối diện
với những thử thách và họ làm được những việc mà người khác không dễ ǵ làm
được.
Vâng những con người đó, lời chia sẻ của họ luôn có lối thoát, luôn
làm chứng về một niềm tin, ơn Cứu Độ của Chúa đă không bị uổng công. Họ sống một
đời sống dâng trào và nhẩy vọt. Họ luôn luôn có một đà lao mới. V́ thế, tương
quan của họ với Chúa là một tương quan gặp gỡ, tương quan gắn bó mật thiết phút
giây mà chẳng có ǵ có thể chia cắt họ ra được, cho dù
mưa to sóng cả, thác lũ vỡ bờ, nghèo nàn đói rách, thử thách truân chuyên và cho
dù phải chết (Rm 8,35-37).
Những người này bên ngoài họ sống b́nh thường như bao người khác,
chẳng có ǵ bay bổng, chẳng có ǵ kỳ diệu tinh xảo, chẳng có ǵ là sức mạnh trần
thế, chẳng phải mẫu người thánh nhân như nhiều người đă phác họa chân dung. Họ
vẫn có trái tim biết buồn biết vui, đôi lúc cũng nổi sung lên nhưng rồi sự tương
quan âu yếm đó trong thầm lặng sẽ sớm b́nh định họ lại. Họ không phải là những
thánh nhân phi thường, những người nổi tiếng, họ không có những phép lạ bên
ngoài nhưng thường có ngay trong ḷng họ. Trong chiều sâu thăm thẳm của cơi ḷng
họ Chúa là niềm vui đich thực, chả có niềm vui nào sánh được với niềm vui tuyệt
vời đó "Trước thánh nhan ôi sung sướng tràn trề ở bên
Ngài hoan lạc chẳng hề vơi" (...) ; "Ví tựa bầy chiên, núi đồi nhẩy nhót, như
thể đàn cừu, g̣ nổng tung tăng" (Tv 113)
Vậy :
* Nếu bạn đang ở quăng đường tương quan
khát vọng th́ lúc đó, dù không ư thức, bạn đang sống trong hy vọng.
Bạn đang vượt qua đường hầm ; bạn đang đi tới tương lai ; bạn đang thoát ra đời
sống cũ để đi vào một đời sống mới. Có điều bạn cần kiên tŕ và nhẫn nại, bởi
như một người đang leo núi thật vất vả mà đôi lúc phải trả giá bằng mồ hôi, nước
mắt và cả máu nữa. Đôi tay bám cho thật chắc, đôi chân bấu cho thật chặt và ḷng
dạ tâm trí th́ luôn hướng vươn lên cao. Bạn đừng ngó xuống vực thẳm, vừa sợ hăi
lại vừa dễ thất vọng, buông tay ra là rơi ṭm xuống đấy thôi. Thiên Chúa đang âu
yếm chờ đón bạn ở cuối đường leo (núi Tao Phùng, núi Băi Dâu), bởi sự khát vọng
làm cho bạn buông rơi rớt rụng những đam mê những vướng víu chung quanh đời bạn.
Lúc đó con người bạn sẽ trở nên nhẹ nhơm, tâm hồn bạn trở nên trong sáng tinh
ṛng và đôi mắt tâm hồn bạn sẽ mở ra. Bạn sẽ nh́n thấy Chúa ngay trước mắt bạn,
trong tâm hồn bạn, và ngay chung quanh bạn.
* C̣n những ai đă quen sống tương quan gặp
gỡ là người đă
"Hăy lấy Chúa làm niềm vui của bạn,
Người sẽ cho được phỉ chí toại ḷng" (Tv 36) ;
Và
"Nước Thiên Chúa không phải là chuyện ăn
chuyện uống, nhưng là sự công chính, b́nh an và hoan lạc trong Thánh Thần" (Rm
14,17-19). Amen.
![]()