Khao khát
Ơn Cứu Độ
Cha mẹ tôi đă sinh ra tôi, vất vả nuôi nấng và dậy dỗ tôi, mong cho
tôi khôn lớn nên thân nên người. Phần xác, thực phẩm chính yếu của tôi là cà
chấm mắm tôm, sau đó là đủ mọi thứ rau “ngày ba bữa vỗ bụng rau b́nh bịch” v́
thế mà thân h́nh tỏng teo như se điếu. C̣n trong niềm tin cha mẹ đưa tôi đến nhà
thờ lănh Bí tích Rửa tội, đến tuổi khôn cho lănh Bí tích Ḥa giải và Bí tích
Thánh Thể, khi cứng cát cho lănh Bí tích Thêm sức. Dự tính tương lai phải lựa
chọn Bí tích Hôn phối và Bí tích Truyền chức th́ cha mẹ tôi đă mong ước cho tôi
được lănh Bí tích Truyền chức. Và thế là... Bây giờ th́ các ngài đă được toại
nguyền, chỉ có điều các ngài có mong cho tôi lănh Bí tích Xức dầu bệnh nhân nữa
không thôi. Vâng các ngài có thể xoa tay hài ḷng trước mặt Chúa v́ chúng con đă
hoàn thành bổn phận trách nhiệm làm cha làm mẹ rồi.
Bên ngoài xă hội, các thầy cô giáo dậy dỗ tôi, các vị thật tận tuỵ,
hết ḷng mở mang soi dẫn khai sáng tâm trí tối tăm u đặc của tôi. Các vị cũng an
tâm vui vẻ v́ đă giúp tôi đi qua từng lớp từng giai đoạn.
Vào trường Ḍng, cha Giám đốc, quư cha, quư thầy tận t́nh chăm sóc
dậy dỗ, tốn bao công của để cho Ḍng cho Giáo hội có những đứa con ưu tú. Học
hành, kỷ luật, giờ giấc, kinh hạt nguyện ngắm, xưng tội hàng tháng.... Tuy là
khù khờ nhưng tôi cũng được xếp trong hàng ngũ các... chú đó.
Bên ngoài, đối với cha mẹ, thầy cô giáo bạn bè th́ tôi được hưởng
tất cả mọi thứ tốt nhất nhưng bên trong của một hạt bụi li ti, của hạt sương
mong manh nhỏ bé đó, tức là nơi đáy vực sâu thăm thẳm của ḷng người, chắc các
ngài chẳng biết hết được. Một nỗi khát vọng khắc khoải sóng gió chao đảo làm cho
tâm hồn tôi bị bầm dập suốt quăng đời dài. Tất cả mọi thứ tốt nhất các ngài đă
dành cho tôi, nhồi nhét vào cho tôi nhưng tôi đă cảm thấy không thể lấp đầy hố
sâu vời vợi kia được, không thể đủ được. Tâm hồn tôi vẫn cứ thấy thiêu thiếu cái
ǵ đó, không no nê phủ phê với những ǵ người khác cho ḿnh.
Với t́nh yêu giới tính, tôi cũng không
t́m thấy sự đẹp đẽ của no tṛn hạnh phúc lứa đôi mà thỉnh thoảng chỉ thấy nó là
bản năng cám dỗ đ̣i hỏi.... V́ thế mà cũng không dừng được ở vị trí này.
Với t́nh thương gia đ́nh, cha mẹ anh
chị em cũng không làm tôi thỏa măn, vui hưởng như bao người khác.
Với bạn bè th́ chúng nó bảo ưu tư nhăn
nhó làm ǵ cho khổ cứ vui chơi yêu đời thoải mái đi.
Với Chúa, tôi chẳng an ḷng được khi
phải giữ những điều này luật kia. Đọc kinh nhiều xưng tội lắm, ăn chay phạt xác
đến cao độ, lễ sáng chầu chiều... thế rồi cũng vẫn thế thôi,
vẫn bay là đà trên mặt đất. Với sức cố gắng của tôi, tôi
không thể “chiều” Ngài măi được, mệt phờ đến nỗi
ngán ngẩm Ngài, hồ nghi Ngài
và kết án Ngài bất công.
Tôi đói tôi khát, vâng tôi đói khát một thứ ǵ đó mà không ai cho
tôi được, không ai làm cho tôi dịu lại được và tôi cũng không diễn tả ra được.
Có lúc tôi như lao tới, có lúc tôi lại bị bẹp dí một chỗ. Băo tố quay cuồng
trong con người khó hiểu của tôi làm cho cha mẹ chị em khốn khổ v́ tôi, mệt v́
tôi. Cha thầy và bạn bè không hiểu được tôi, nhiều lúc cũng bận tâm v́ tôi. Tôi
biết tôi là thế mà tôi cũng không ổn định được cho tôi, và cũng nhiều lúc tôi
không làm chủ được tôi, đúng như ông Phaolô đă nói đó
“điều tôi muốn làm th́ lại không làm, điều tôi không muốn làm lại cứ làm”.
Suốt hành tŕnh dài, sống trong “rên rẩm”
đó, đôi lúc cảm tưởng như gẫy gánh đứt... bóng giữa đường. Tôi tưởng tôi
không gượng dậy nổi nữa th́ Ngài đă đến chộp lấy tôi đưa vào lưới của Ngài.
Vâng sau khi đă tự loay hoay xoay sở hết nước, mệt phờ cả người, tôi
đành dừng lại ngồi phệt dưới chân Chúa Giêsu Thánh Thể.
Và từ khi đó tôi bắt gặp được nguồn suối tuôn trào :
- Tôi cứ tưởng tôi nắm bắt được Chúa th́ hóa ra là
Chúa nắm bắt tôi.
- Tôi cứ tưởng Người xa cách ngh́n trùng
mà hóa ra Người ở ngay trong tôi, sâu hơn chính
bản thân tôi.
- Tôi cứ tưởng tôi yêu Người bằng sức cố gắng của tôi và tôi không
được yêu thương ḿnh mà hóa ra Người yêu thương tôi hơn
tôi yêu tôi.
- Tôi cứ tưởng tôi phải lo lắng làm nhiều chuyện để yêu thương và
làm hài ḷng Người trước mà hóa ra Người thương tôi từ
trước muôn đời, yêu thương không điều kiện và tôi chỉ là người được yêu.
- Tôi cứ tưởng tôi vắt kiệt sức ra t́m kiếm Người th́ hóa ra
Người vất vả lang thang t́m kiếm tôi trước khi tôi
t́m kiếm Người.
- Tôi tưởng tôi kiệt quệ đói khát Người th́ hóa ra
Người đă đói khát c̣n mănh liệt hơn tôi bội phần.
- Tôi cứ tưởng là tôi tôi đau khổ phiền muộn nhất mà hóa ra
Người đau khổ tê tái hơn tôi vô cùng để dậy tôi bài
học đường lối yêu thương của Người.
- Tôi cứ tưởng tôi tin Ngài mà hóa ra Người
tin tôi ngoài sức tôi tưởng bởi tôi chỉ là con người hay thay đổi và luôn
phản bội.
Từ đó tôi có sự tịnh tâm b́nh an hạnh phúc, sự
thanh thản thật sự... Cho đến hôm nay tôi nghiệm thấy được rằng tôi như
con thuyền lênh đênh giữa biển đời vẫn có sóng sô vùi lấp, vẫn có chao đảo chới
với, vẫn có thử thách dập dồn... bởi v́ tôi không phải gỗ đá hay bàn ghế mà v́
tôi vẫn có trái tim vẫn đập vẫn vui buồn vẫn thương giận... Nhưng trong mọi t́nh
huống thuyền vẫn biết táp vào bờ vào băi chờ cho sóng gió yên hàn. Ngày xưa
thuyền trôi nổi lạc lơng chơ vơ giữa ḍng sông vô định, giữa biển đêm đen thét
gào chẳng có phương hướng, chẳng biết đâu là bến bờ. Nay chuyện có vẻ ngược đời,
đó là bến và thuyền luôn gần nhau, bến luôn luôn đi
theo thuyền, bến lôi kéo thuyền về khi gặp khó khăn, bến là nơi cho thuyền thảnh
thơi yên nghỉ... Ngoài Bến ra, thuyền c̣n có Hải Đăng soi dẫn v́ Ngài là đường
là sự thật và là sự sống. Có Anh Sao Mai dịu dàng ấp ủ khi thuyền kiệt sức muốn
nổ tung.
Thế đấy ! nơi Người ơn Cứu độ tuôn trào.
Chính v́ lẽ ấy mà nơi đây hằng ngày nhưng chiếc thuyền nan mong manh
nhỏ bé cập Bến. Nhờ Bóng Mát thuyền gặp Bến, suối mạch t́nh yêu thương - tuôn
tràn ḷng âu yếm và như thế “chỉ trong Thiên Chúa mà thôi,
hồn tôi mới được nghỉ ngơi yên hàn”.
Lậy Chúa, xin Chúa giúp đời con trở thành bóng mát để
gọi mời những con thuyền lênh đênh khác t́m đến gặp
Bến Bờ An Vui.