Ngài chọn...
           
 


 

            Đọc đoạn Tin Mừng thánh Luca 6,12-16 tôi đă thấy là Đức Giêsu thức suốt đêm cầu nguyện cùng Thiên Chúa. Đến sáng, Người kêu các môn đệ lại, chọn lấy 12 ông và gọi là Tông Đồ.
            Nhưng Người cầu nguyện thế nào, nói ǵ, tâm sự làm sao chẳng thấy ghi ra.
            Chọn 12 Tông Đồ là việc hết sức hệ trọng. Người đă đem Nước Trời xuống trần gian. Và Nước Trời bắt đầu bằng những chuyện thế này đây :
            - Thưa Thầy, con xin phép về chôn cất cha con trước đă, rồi trở lại theo Thầy sau.
            - Thưa Thầy, con xin theo Thầy nhưng Thầy cho con về từ biệt bố mẹ anh chị, cô hàng xóm, em láng giềng trước đă kẻo ḷng con nó không yên.
            - Thưa Thầy nếu Thầy muốn th́ chúng con xin lửa từ trời xuống tiêu diệt chết cha chết mẹ chúng nó hết đi.
            - Thưa Thầy, chúng nó không thuộc phe ta, hội đoàn ta, nhóm ta... mà nó dám làm những chuyện giống như ta.
            - Thưa Thầy, nếu đẹp ḷng Thầy xin cho hai thằng con trai tôi, đứa ngồi bên tả, đứa đứng bên hữu Thầy trong nước của Thầy. Thế là các ông căi vă đôi co cả tiếng với nhau, không ai nhịn ai.
            - Thưa Thầy, Thầy đừng đi vào con đường thương khó đó, Chúa không để Thầy phải khổ đâu, và chúng con sẽ bảo vệ Thầy không một thằng nào dám động đến sợi lông chân của Thầy đâu.
            - Sao Thầy vô lo thế ! sóng ào ào con thuyền chao đảo mà Thầy cứ ngủ kḥ tỉnh bơ được sao ?
            - Trong khi Thầy tiên báo cuộc thương khó th́ các ông cứ ́ sèo nhỏ to xem vị nào xếp chỗ nhất.
            - Bụng đói cồn cào nước miếng tứa ra chân răng vô bàn cơm là chiến đấu thật lực các ông quên cả rửa tay. Đi đường bức lúa, ṿ trong tay mà ăn : vừa phạm tội ăn trộm vừa phạm vào ngày hưu lễ.
            - Đi truyền giáo về, làm được chuyện này chuyện  kia khoái quá, um oé, hănh diện, hí hửng. Thế rồi Người cũng phải chỉnh đốn lại, tên của anh em được ghi trên trời tức là liên đới với Cha th́ vui hơn.
            - Tối dạ, Người nói dụ ngôn cho dân chúng lại phải gặp riêng mà cắt nghĩa cho các ông.
            - Lắm thắc mắc như con phải tha cho họ bao nhiêu lần có phải bẩy lần không ? và như Thưa Thầy ai là người lớn nhất Nước trời ?
            - Thầy chết đến nơi rồi mà các ông vẫn cứ ngủ li b́, thản nhiên, ngon lành.
            - Phút cuối khi Thầy bị bắt, các ông chậy trốn hết trơn. Ông trùm họ trút áo để chậy thoát thân ; ông chánh trương th́ chối Thầy bai bải ; ông thủ quỹ th́ đi treo cổ...
            - ...vân vân và vân vân... Nói nữa sẽ mang tội phạm thượng hoặc vạch áo cho người xem lưng... gù.
            Thế mà Nước Trời vẫn cứ đứng vững suốt cho đến ngày hôm nay, và c̣n tiếp tục măi măi ngàn thu.
            Nh́n lại thấy các ông bát nháo, ngớ ngẩn, lộn xộn, luộm thuộm.... Không học, bất tài, quê mùa, thô kệch... cả tội lỗi nữa. Nhưng Đức Giêsu, Ngài đă không xây trường mở lớp để đào tạo huấn luyện ; Ngài cũng không gửi đi du học nước ngoài như đế quốc Rôma hoặc văn minh Hy lạp chẳng hạn. Ngài đă để các ông sống bên cạnh ḿnh, mắt thấy tai nghe mũi ngửi chân tay đụng chạm... Công việc của Ngài, đúng là hoán cải bên trong, chiều sâu tâm hồn và có lẽ Ngài chọn những thành phần như thế này có phải là dễ hoán cải hơn chăng ? Bởi v́ : "Lậy Cha là Chúa Tể trời đất, con xin ngợi khen Cha, v́ Cha đă giấu kín không cho bậc khôn ngoan thông thái biết những điều này, nhưng lại mặc khải cho những người bé mọn" (Lc 10,21). Bước đầu không có ǵ để tự hào, hoàn toàn bàn tay trắng, đến cuối đời cũng hoàn toàn trắng tay. Đó là bài học khiêm tốn của Thầy, Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta.
            Nhờ việc cầu nguyện mà Người dám chọn những con người đó. Cầu nguyện để đi vào cuộc phiêu lưu mạo hiểm và dám liều một mất một c̣n. Không tính toán lợi lộc bởi khi bỏ công bỏ của ra th́ thật xót xa nên khi thu về phải cho đáng công đáng của mới vui ḷng. Cầu nguyện để không theo ư ḿnh mà theo Ư Cha.
            Không phải cầu nguyện là mọi việc xẩy ra ngon lành tươm tất. V́ xem kết quả của việc tuyển chọn đó mà có người nói rằng là Ngài cầu nguyện suốt đêm như thế mà việc chọn lựa của Ngài vẫn không ngon lành nên họ chẳng tha thiết đến việc cầu nguyện. Thế nhưng có biết không, việc cầu nguyện trong t́nh con thảo mới hiểu được cầu nguyện là thế nào ; bao lâu c̣n tính toán trong việc cầu nguyện th́ chưa phải là cầu nguyện.
            Đức Giêsu cầu nguyện, Ngài nói ǵ, thưa gửi điều chi, làm ǵ không thấy ghi ra. Không ghi ra v́ vấn đề riêng tư của từng người, của từng tâm hồn. Trong sự thân mật ngọt ngào yêu thương âu yếm đó trào dâng lên nỗi ḷng. Ḷng hiểu ḷng, Tâm hiểu tâm, say ngất t́nh yêu hoàn toàn hiến dâng. Ra khỏi ḿnh, bện vào nhau, đắm đuối.... Lời nói, ngôn ngữ giới hạn nghèo nàn, bế tắc khi muốn diễn tả chiều sâu bên trong nên chỉ c̣n đắm ch́m trong sự thinh lặng hoàn toàn để chiêm ngắm, để ngây ngất rung động trước t́nh yêu.
            Hôm nay, Ngài đă gọi và đă chọn tôi cùng với các bạn nam, các bạn nữ chung quanh tôi. Chúng tôi nhận ra là Ngài đă không tính toán tuổi tác của chúng tôi, Ngài không đoán xét tính t́nh của chúng tôi, Ngài không ḍ xem lư lịch chúng tôi, Ngài không cân đo đóng đếm những việc chúng tôi làm, không cần biết chúng tôi trí thức giỏi giang hay quê mùa dốt nát... chúng tôi là những con cái vô dụng bất tài. Và nếu theo bài hát T́nh Chúa của cố nhạc sĩ Hải Linh th́ chúng tôi là những "đầy tớ vô duyên bất tài" (được lập đi lập lại nhiều lần và đă có nhiều người không bằng ḷng với hai chữ "vô duyên" này) th́ nay chúng tôi hân hoan v́ biết được rằng :
            Chẳng ai c̣n réo tôn ngươi : "Đồ bị ruồng bỏ !"
            Xứ sở ngươi hết bị tiếng là : "Phận bạc duyên đơn"
            Nhưng ngươi được gọi : "Ái khanh ḷng ta hỡi !"
            Xứ sở ngươi nức tiếng là : "Duyên thắm chỉ hồng"

                                                                                    (Tc Is 62)
            Vâng, Ngài thế đó ! để rồi từ hôm nay :
            Con đă gây thắc mắc cho bao người,
            nhưng Chúa là nơi vững chắc cho con vào trú ẩn
            Miệng con chứa chan lời tán tụng Chúa,
            suốt ngày con chẳng ngớt tôn vinh. (Tv 70)
  
Muôn ngàn đời Chúa vẫn trọn t́nh thương (Tv 117)