Ánh Sáng

và Màn Đêm

 

 

 

        Khi tôi lên giường ngủ th́ căn pḥng của tôi phải đóng cửa thật kín, bưng bít hết mọi khe hở không cho ánh sáng hay tiếng động lọt vào. Có như vậy tôi mới yên tâm ngủ ngon. Một ngọn đèn dầu nhỏ, một ánh điện ngủ cũng làm tôi trằn trọc bứt dứt khó chịu. Thế đấy, tôi nghĩ đến căn pḥng tâm hồn tôi cũng vậy.

          Dù tôi đứng giữa ban ngày, dù trời nắng chang chang, dù cảnh vật chung quanh đầy sức sống, dù ánh sáng chói ḷa nhưng một khi đă quen cài then đóng cửa, khép kín tâm tư th́ chẳng có ǵ có thể lọt vào hồn tôi được, chẳng có ǵ có thể len lỏi vào cái khung chật hẹp vỏ ốc của tôi được. Vậy đấy !

          Và tôi nhận ra là tôi có quyền từ chối ánh sáng, có sức mạnh để ngăn chặn ánh sáng, có tài dựng lên những bức tường kiên cố để cản ánh sáng, có khả năng cắt dán trét bịt những khe hở để ánh sáng không thể lọt qua.

          Có như thế tôi mới giống mọi người, tôi mới ngủ yên, không muốn vất vả, ngại ngùng mạo hiểm phiêu lưu. Tôi không thích bị lạc loài, sợ người ta ḍm ngó, sợ người ta chê cười. Bơi trên ḍng sông cùng xuôi chẩy theo mọi người. Ḥa vào bức màn đen của nhân loại. Bám víu vào cái chung chắc ăn hơn là tách ḿnh ra khỏi mớ hỗn độn.

          Thế đấy !

                   “Ngôi Lời là ánh sáng thật,

                   ánh sáng đến thế gian

                   và chiếu soi mọi người.

                   Người ở giữa thế gian,

                   và thế gian đă nhờ Người mà có,

                   nhưng lại không nhận biết Người.

                   Người đă đến nhà ḿnh,

                   nhưng người nhà chẳng chịu đón nhận”.

                                                          (Ga 1,9-11)

          Ôi ! hồn tôi sao cảm thấy xót xa thế nào ấy !

                             *        *        *

          Buổi tối, tôi nh́n lên bầu trời, tôi thấy một màn đen dầy đặc, lưa thưa những đốm nhỏ thành những điểm sáng mong manh bé bỏng.

                             *        *        *

                   Từ trời cao Người nh́n xuống

                   Chúa thấy hết mọi loài

                   Từ thiên cung Chúa ngự

                   Chúa theo dơi người thế.

          Thiên Thần Chúa từ trời cao nh́n xuống, y như tôi từ dưới nh́n lên, cũng một màn đen dầy đặc và có những đốm sáng nhỏ bé lưa thưa.

          Những đốm sáng đó là những con người đang sống sức sống của Chúa. Họ ch́m lặng trong T́nh Yêu. Sự sống của Thiên Chúa ẩn tàng trong con người họ và họ không gây ra một tiếng động nào.

          “Họ được sinh ra, không phải do khí huyết,

          cũng chẳng do ư muốn nhục thể,

          hoặc do ước muốn của đàn ông,

          nhưng do bởi Thiên Chúa” (Ga 1,13)

          Nhờ họ mà cứu vớt được nhiều người khốn khổ bởi có những người cứ tưởng ḿnh là quan trọng, tưởng ḿnh chiến thắng, tưởng ḿnh làm được tất cả mọi sự. Nhưng thật ra nhờ họ mà những con người ấy có được điều tốt này, điều hay kia là đều do những lời cầu nguyện của một đốm bé nhỏ mọn mà trong cuộc sống họ vẫn bị khinh khi.

          Họ là những đốm sáng lấp lánh trên tấm màn đen, và tấm màn đen đó là tôi và nhiều người c̣n đang mê man trong giấc ngủ, giấc ngủ li b́, triền miên... Tất cả chỉ làm nền cho họ, cái nền đen càng dầy đặc th́ họ càng lấp lánh hơn. Nh́n từ trời, thế giới này là những con người đó và tất cả giá trị của thế giới đều ở trong những tâm hồn lưa thưa đó. Hầu hết người trần mắt thịt đều không thấy họ bởi phải có khoảng cách, phải nh́n từ trên cao, từ trời kia mà.

          Đức Kitô đến trần gian, lang thang thuộc phường khố rách áo ôm ăn mày t́nh yêu nhưng hầu hết đă đóng cửa, bít lỗ cài then chẳng có ai đoái hoài v́ thế mà những cánh cửa mở ra đón người ăn xin không bao giờ có nhiều cả. Lưa thưa là vậy !

          “C̣n những ai đón nhận,

          tức là những ai tin vào danh Người,

          Th́ Người cho họ quyền trở nên con Thiên Chúa                                                                 (Ga 1,12)

          Tôi và bạn có thuộc số người được nh́n thấy từ trời cao không, hay chỉ trong số người ta nh́n thấy dưới đất ?

                             *        *        *

          Mùa Noen năm nay, tưng bừng đèn nến hoa lá cành. Những ngày chuẩn bị thật là rộn ră nức ḷng phấn khởi, chẳng có ǵ đáng chê trách. Sự chuẩn bị ngoài hay trong đều không thiếu nhộn nhịp. Những cách thiệp bay tứ lung tung, tới tấp, xối xả, ào ào... đủ mầu, đủ kiểu, đủ giá tiền. Những băng nhạc được giới thiệu với những tên tuổi giọng ca oanh vàng sáng giá. Ngoài ra, c̣n có những bữa tiệc, bữa nhậu, bữa khao, bữa giao lưu để mừng Chúa Giáng Sinh ? híc !

          Phần ngoài th́ dọn nhà, quyét rác, khua khoắng màng nhện bụi bậm sạch trơn. Nhà nhà hang đá, hè hè hang đá, góc góc hang đá... nhiễu hang đá. Đủ mọi kiểu, đủ mọi dáng dấp, to bé, cao thấp, đông tây kim cổ... nhưng chỉ ít tuần sau “không c̣n ḥn đá nào trên ḥn đá nào”, tan tác. Phần th́ xếp vào kho, phần th́ cho vô sọt rác đốt đi. “Giáng Sinh Thế Là Xong...” (kết của bài hát “Đường nào cho Chúa đến”). Trở về đời thường vô vị nhạt nhẽo đều đặn...

          Phần trong th́ cũng dọn hang đá, quyét rác, khua khoắng màng nhện bụi bậm tội lỗi như vọng về, sám hối, ăn năn, giục ḷng, hô hoán nhau đi xưng tội, tập hoạt cảnh, diễn nghi thức canh thức... cũng sạch boong. Hàng hàng lớp lớp tiến lên... đền thánh... Martinô (chứ không phải tiến lên pháp trường), xếp hàng rồng rắn trước ṭa giải tội (tạo công ăn việc làm cho các cha). Giáo dân th́ chen lấn, lộn xộn, căi nhau, giành nhau để tới xê trước, lần lượt quỳ xuống quăng tội ra ; các cha th́ ngồi ê mông, oằn lưng vẹo sườn đón lấy tội lập công, - thế là cùng nhau tiến lên... niết bàn, chắc ăn như bắp. Và rồi chỉ ít tuần sau thôi, đâu rồi lại hoàn đấy, rác rến, bụi bậm, màng nhện giăng mắc tứ lung tung. Xọt mới c̣n rỗng xếp càng được nhiều... chứ ǵ ?

          Hang đá bên ngoài th́ tượng gỗ, tượng đất, tượng xi măng... C̣n hang đá bên trong tôi th́ sao ? rỗng tuyếch chăng ? hay cũng chỉ tượng gỗ đá xi măng cứng ngắc ? Như thế tôi chỉ là đóng vai thứ khách hàng bàng quan, hờ hững, ngoại cuộc... không hơn không kém. Giáng sinh có năm thứ mấy cũng thế thôi. Rồi cũng vụt trôi qua như bao Giáng Sinh khác. Tôi không gặp gỡ được Người. Một người có tên là T́nh Yêu. Người luôn Hiện Diện, Hằng Sống, Sinh Động, luôn khao khát t́nh yêu. Hằng ngày trong đời thường, Ngài vẫn mời gọi tôi qua các dấu hiệu như sứ thần Chúa xưa kia đă nói với các chú mục đồng : “Anh em cứ dấu này mà nhận ra Người : anh em sẽ gặp thấy một trẻ sơ sinh bọc tă, nằm trong máng cỏ” (Lc 2,12). Đó là các dấu bí tích đơn mọn : mấy giọt nước Thanh Tẩy, lời đọc Ḥa Giải nơi toà giải tội, một chút bánh một chút rượu trong Thánh Lễ, Thánh Thể... nơi người nghèo khổ, đơn mọn để tôi gặp gỡ chính Ngài, tiếp xúc với Ngài.

          Đêm nay, tiếng chuông nhà thờ đang vang vọng xa gần, những điệu nhạc cao cung lên trầm bổng du dương. Tôi ra sân thượng ngồi nh́n trời, tôi lại thấy những đốm nhỏ lung linh lưa thưa trên màn trời đen.

          Và tôi lại hỏi tôi : Tôi có thuộc số người được nh́n thấy từ trời không, hay chỉ ở trong số người ta nh́n thấy dưới đất ?

                                                                               (Trích và dựa bài “Từ trời nh́n xuống mặt đất”                      của Jacques Leclerq)