Điều tôi kiếm t́m...
Thưa thầy già "nhà cháu" đây phải làm ǵ để sống đời đạo đức thánh thiện ạ ?
Thế "nhà anh" đă giữ 10 điều răn Đức Chúa Trời và 6 điều luật Hội Thánh dạy chưa ?
Dạ thưa, "nhà cháu" đây giữ từ hồi tấm bé ạ. Này nhá :
Khi c̣n ẵm ngửa trên gối mẹ, mỗi tối trước khi ngủ đă được dậy chắp tay và đọc "con lậy Đức Bà cho con đi ngủ được b́nh an...". Từ ngày vinh dự được làm cậu giúp lễ th́ "đi lễ ngày nào rước lễ ngày đó" ; nhất là các ngày thứ sáu đầu tháng v́ người ta bảo cháu là rước lễ 6 ngày thứ sáu đầu tháng là lên thiên đàng thẳng cẳng ạ ! và cháu đă tin như kinh tin kính đấy ạ ! Những ngày đầu tháng cháu đều đi xưng tội với tụi con nít trong xứ bởi nếu không đi th́ không xong với bố mẹ cháu !
Khi 11 tuổi cháu đi tu, cháu đă tập tành nhân đức bắt chước các thánh cả thể : - nào là mỗi bữa bớt đi mấy miếng ăn, chứ cháu thấy mấy thằng ngồi cùng bàn ăn chúng nó ăn hau háu hộp tộp như... lợn ư ạ ! Cháu cố t́nh ăn không đủ no mặc không đủ ấm để sớm nên thánh ấy ạ ! - Nào là cháu hay trốn giờ chơi để vào nhà nguyện giang tay viếng đàng thánh giá hoặc đọc năm chục kinh chứ chẳng vừa đâu ạ ! - Nào là cháu lấy sỏi đá trải lên chiếu nằm cho đau ḿnh để hăm ḿnh phạt xác chẳng phải đùa đâu ạ ! - Nào là những giờ kinh cháu ngoác mồm ra "rống" rất to, phồng mang trợn mũi lên lên ngào, nhờ cũng v́ lẽ đó mà cháu c̣n vớt vát được tu tiếp chứ không bị đuổi về mấy lần gơ ạ ! - nào là từ cha sinh mẹ đẻ đến giờ cháu chưa bỏ lễ ngày Chúa nhật bao giờ... cháu không phạm tội giết người... cháu không tham lam của người...
Thôi ! thôi ! câm cái mồn lại dùm đi ! Thầy già đây nghe mệt quá rồi, sốt cả ruột lên. Vậy th́ "nhà cháu" chỉ c̣n thiếu một điều...
Thứ thầy già điều ǵ cơ ạ ?
Cháu hăy xem lại đoạn Tin Mừng câu chuyện có anh nhà giầu tự nguyện đến gặp Đức Giêsu để xin Người ban cho những lời khuyên giúp sống thánh thiện, và anh ta đă "cạch" bởi v́ câu trả lời quá là "gay" đối với cái ví tiền dầy cộm đút ở túi quần sau của anh. Thế là anh ta cúi mặt, rầu rĩ bỏ đi.
Cả ba thánh sử đều tỏ ra độc đáo trong bài tường thuật của ḿnh. Chỉ có thánh Máccô có câu này : "Đức Giêsu đưa mắt nh́n anh ta và đem ḷng yêu mến" thế mà anh ta đă quay lưng lại để trốn tránh cặp mắt tŕu mến v́ anh sợ nó rầy rà phiền toái ḿnh. Tất cả thay đổi ở chỗ đó, mấu chốt là ở chỗ đó.
Không biết anh đến hỏi han Đức Giêsu chỉ là ṭ ṃ, thử chút chơi sao ư, để xem có c̣n điều ǵ hay hơn những điều anh ta đă thử mà không thấy thỏa măn chăng ? Anh ta muốn thăm ḍ, muốn đến cửa hàng xin một bản rao hàng mà không sợ mất một đồng cắc nào để rồi về nhà tha hồ tính toán, lời lỗ hơn thiệt, có nhiều thời gian để suy nghĩ bàn bạc không sợ bị hớ. Và hay là h́nh như anh ta đă làm một cuộc du lịch thiêng liêng xuyên qua Do Thái giáo thời của anh. Nào là những người Sađusêô với những lề luật... nào là nhóm Pharisêu... nào là Nhóm Nhiệt Thành... nào là nhóm Êxêni... Có phải anh đă nếm thử các "món" linh đạo này rồi chăng ?
Dù sao nếu Đức Giêsu có thêm cho anh ta vài điều phải giữ chắc là anh ta thực hành cái một bởi v́ các điều phải giữ kia anh đă tuân giữ tuốt tuồn tuột từ khuya rồi, chẳng phải cố gắng ǵ hết. Anh đâu có phải là kẻ chân ướt chân ráo mới nhập đạo (đạo gốc mà lị) , đâu có phải là người Do thái cấp xoàng, đâu có phải một người c̣n chập chững tập sự đời sống thiêng liêng, hay một tập sinh chưa được đẽo gọt nhẵn nhụi...
Anh hỏi tôi về một điều tốt. Anh lầm to rồi. Cái tốt, không phải là một điều, nhưng là Một Ai. Đức Giêsu đă trả lời đại khái như thế.
A, thưa thầy già "nhà cháu" đây hiểu ra rồi ! Điều mà cháu ra sức kiếm t́m không phải làm ǵ tốt mà là gặp gỡ MỘT AI. Như thế là làm thay đổi mọi sự. Thay đổi tận gốc rễ. Cháu không phải mở hết sách trong thư viện của nhà ḍng để nghiên cứu lư lịch của người ấy ; cháu không vểnh tai nghe những giảng khóa cao vút trời mây về người ấy ; cháu không phải bóp trán nặn óc để viết ra những bài trường ca dài dằng dặc về người ấy ; cháu không phải hồi hộp xanh máu mặt, thở thều thào đứt quăng, tim đập th́nh thịch để viết bài thi lấy điểm mười về người ấy ; v..v... Nhưng cháu ở lại với Người và sống với Người ấy (Ga 1,39). Có những lần cháu vật lộn với Người và không chịu buông tha Người cho đến xin được Người chúc lành cho cháu (Kng 32,27).
"Nhà cháu" hăy nghe "thầy già" nói đây :
Vấn đề không phải là những điều này điều nọ cho Thiên Chúa mà vấn đề là làm những điều đó do Chúa hướng dẫn, như thánh Phaolô đă nói với người Philipphê (3,12) : ngài đă tưởng nắm bắt được Chúa, nhưng ngài đă bị Người nắm bắt. Điều này chạy xuyên suốt trong Tân Ước : "Không phải anh em đă chọn Thầy, nhưng chính Thầy đă chọn anh em" (Ga 15,16) ; "Không phải tôi sống, chính Chúa Kitô đang sống trong tôi" (Gl 2,20) ; "Không phải chúng ta đă yêu mến Thiên Chúa, nhưng chính Người đă yêu thương chúng ta trước" (1Ga 4,10.19) ; "Mạng sống của Thầy, không ai cất đi được : chính Thầy hy sinh mạng sống ấy" (Ga 10,18).
Nhà thần học karl Rahner : tôi phải "dám thử một quan hệ". Vâng, cháu hăy hiểu ra rằng phải có một thái độ tiên quyết mà cháu không bao giờ cạn kiệt phải t́m cho ra : đó là đức tin, là sự sẵn sàng hoàn toàn, là sự tín thác tuyệt đối.
Một sự hoán cải con tim, khi đứng trước Ai Đó. Không phải chuyện chi li tuân giữ luật luân lư hay sự chi li có tính cách thần bí mà là một tiếng sét đánh, một đam mê. Đấy là điều mà tất cả những người trở lại đều đă cảm nghiệm.
Người ta thường nói, nhất là trong Mùa Chay, rằng : phải hoán cải, quay lưng lại với tội lỗi của ḿnh. Thật là chắc chắn. Nhưng đó không phải là chiều sâu của vấn đề. Và việc này tương đối c̣n dễ. Phải đặc biệt quay lưng lại với những... ḷng nhiệt thành của ḿnh, cách sống đạo của ḿnh, nhất là đă thành thói quen cũ rích, và thế mới là khó. Điều gây phiền toái, không phải là tội lỗi, mà là nhân đức. Trừ phi tội lỗi chính là muốn buộc Thiên Chúa quy phục ḿnh, quy phục những mục tiêu đạo đức, những dự phóng bí nhiêm của ḿnh... Chính theo nghĩa đó mà ở trên chúng ta đă đưa ra, chúng ta cũng cần quay lưng lại với những niềm nhiệt thành của chúng ta. Không phải là hối hận ăn năn về những điều ấy, nhưng là hoán cải năo trạng của chúng ta.
Điều duy nhất mà người thanh niên giầu có c̣n thiếu, không phải là điều chỉ dẫn cuối cùng, không phải là việc chà láng đánh bóng lư tưởng của ḿnh : mà chính là phó ḿnh cho một Đấng Khác. "Một Đấng Khác sẽ thắt lưng cho anh và dẫn anh đến nơi anh chẳng muốn đến" (Ga 21,18).
Phải chăng là tha hóa ? Không phải đâu, mà là ngược lại : cuối cùng là t́m được chính ḿnh. Chúng ta đừng sợ : chúng ta không bị thiệt tḥi đâu ! Chúng ta sẽ không phải hối tiếc ǵ cả ! Chúng ta sẽ không bị giảm thiểu đi đâu, mà là được tăng thêm ; không bị cắt xén mà là được gia tăng sinh lực ; không bị co rút lại mà là được nhân lên gấp trăm. Thay v́ phải ở một ḿnh, chúng ta sẽ được nẩy nở phong phú dồi dào gấp bội. Và khi đó chúng ta cứ măi kêu lên : thôi ! thôi ! thôi !... nữa đi mà ! ! !
Vậy th́ khi chúng ta xin Người ban cho chúng ta một điều chính yếu th́ Thiên Chúa không thể ban ít hơn chính Người : Người Ân Ban hiện thân, như thánh nữ Catarina thành Siêna đă nói thế.
Đừng sợ, hăy để Chúa Giêsu nh́n chúng ta... (Dựa theo cuốn Một t́nh yêu có tên là Giêsu)