Đây là bài được coi như tổng kết của một loạt bài Nền tảng sống đời
Kitô hữu. Nhờ nắm được cốt tủy Kitô giáo, chúng ta xây dựng cho ḿnh một quan
niệm, một lối nh́n. Đây chính là một trong những ch́a khóa
vạn năng có thể mở được tất cả những vấn đề liên quan tới cuộc sống đạo chân
thực của người Kitô hữu.
Có nhiều cách sống đạo, có nhiều tŕnh độ sống đạo. Từ
cấp thấp nhất như chỉ có tên trong sổ Rửa tội hoặc là theo đạo để lập gia đ́nh,
sau đó: Con
lấy được vợ, con thôi nhà thờ.
Cao hơn một chút
và có lẽ số này chiếm đông nhất. Đó là giữ đạo h́nh thức:
cũng đi lễ, cũng rước lễ (chứ không phải rước Chúa), cũng đọc kinh, và đôi khi
mạnh dạn tuyên xưng đức tin bằng cách làm Dấu Thánh Giá trong nhà hàng đông
người. Nhưng đời sống đạo th́ lại giống như quả trứng gà rỗng ruột!! chỉ c̣n lại
một lớp vỏ mong manh!!
Ngoài ra, có một
số người cố gắng phấn đấu sống đạo cho tốt hơn. Nhưng ngay trong số những người
này, cũng có thể chia làm 2 nhóm
khác nhau, tùy theo quan điểm. Mỗi nhóm đứng trên đỉnh núi mang màu sắc khác
nhau. Từ đó, mỗi nhóm mang cặp kính khác nhau.
I. Nhóm thứ nhất
Đứng trên đỉnh núi
màu đen với cặp mắt kiếng đen ng̣m thày bói.
1.
Đặc điểm
Với cặp mắt kiếng
đen ng̣m, tôi thấy toàn thân-tâm ḿnh nhuộm một màu đen tối, u ám, thê lương -
mang biểu tượng một h́nh tṛn đen thùi lùi. Đó là t́nh trạng cảm
thức phàm hèn, yếu đuối, tội lỗi. Tôi yên trí rằng
Thiên Chúa là đối tượng ở ngoài tôi để tôi thờ lạy, cầu xin; để tôi suy nghĩ, chiêm
ngắm về Ngài. Tôi nh́n Chúa theo kiểu định đề toán học với những thuộc tính
tuyệt đối, với ḷng tự hào ngất trời: Chúa là đấng ngàn trùng thánh đức, dựng
nên trời đất muôn vật, quyền phép vô cùng, thông minh vô cùng, nhân lành vô
cùng, công bằng vô cùng … Trái lại, tôi là một thụ tạo đầy
khuyết điểm, với tấm linh hồn yếu đuối, mong manh, tội lỗi, xấu xa…
2.
Mục đích giữ đạo
Đời sau được rỗi
linh hồn tức là được
lên Thiên Đàng hưởng mặt Chúa.
Muốn được rỗi linh
hồn tôi phải
Xa lánh các dịp
tội, nhất là tội trọng.
Hy sinh, hăm ḿnh,
cố gắng chịu đựng v́ Chúa để đền tội.
Lập công phúc bằng
cách đọc kinh, cầu nguyện, xem lễ, chịu các phép bí tích, làm việc tông đồ, bác
ái… Tóm lại tôi phải giữ giáo lư của Chúa: Mến Chúa, yêu người.
3.
Tâm t́nh giữ đạo
Mục đích cuối cùng
là làm sao được lên Thiên Đàng, nhưng chắc chắn một điều là tôi không bao giờ
được diễm phúc lên trời thẳng cẳng. Bởi v́ cuộc đời giữ đạo của
tôi căn cứ trên 2 cuốn sổ: b́a vàng
để ghi công trạng, b́a đen để ghi tội lỗi. Sổ b́a vàng vẫn cứ mỏng
manh chưa tới 10 trang giấy; trong khi sổ b́a đen lại dày lên rất nhanh theo năm
tháng tội t́nh. V́ yếu đuối phàm hèn, vương vấn tội lỗi, tôi sẽ bị giam cầm nơi
luyện ngục lâu lắm, nghe thiên hạ dù doạ: Một phút trên trần gian bằng một ngày nơi
luyện ngục - Chúa định nhốt tôi một năm th́ tương dương gần 1500 năm trên trần
thế!!!. Không hy vọng ǵ những người c̣n sống sẽ thường xuyên cầu nguyện cho
tôi. Tôi thấy rơ một sự thật phũ phàng: Chính tôi cũng không mấy
khi nhớ cầu nguyện cho những người thân yêu đă khuất. Chính đ́ều này khiến cho
việc giữ đạo của tôi đầy bối rối, âu lo, nhất là khi phải đối diện
với cái chết. Thật kinh khủng biết bao!!
Có nhiều khi tôi
cũng mong ước tiến tới đỉnh trọn lành, nhưng v́ cảm thức thân phận yếu hèn trước
Đấng Ngàn Trùng Thánh Đức như ḍng sông chia cắt đôi bờ Thánh - Phàm.
Cảm thức đó có lúc biến thành Bức Tường Ô Nhục sừng sững, ṿi vọi
ngăn cách giữa tôi và Chúa. Tôi không thể nào vượt qua được dù tôi biết ơn Chúa
dồi dào nâng đỡ tôi nhưng cái Thân-Phận-Hèn-Hạ-Tội-Lỗi
cứ gh́ chặt tôi lại. V́ thế t́nh Chúa và tôi như
hàn thử biểu nóng lạnh bất chợt trước phong ba băo tố cuộc đời.
Thỉnh thoảng, nhất là sau tuần tĩnh tâm, tôi cảm thấy gần gũi Chúa hơn, nhưng
tôi vẫn cảm thấy bức tường vô h́nh tàn nhẫn phong tỏa t́nh yêu nồng nàn của tôi
khiến cho t́nh yêu nồng cháy của tôi chẳng mấy chốc đă vội tàn phai .
II. Nhóm
thứ hai
Đứng trên đinh núi
màu trắng như tuyết với Ánh Mắt Tâm Linh trong
suốt pha lê.
1.
Đặc điểm
Theo ánh mắt Tâm
linh, tôi nhận ra Chúa là t́nh yêu. Chính Ngài sinh ra tôi, tôi là con ruột của
Ngài. (Ga 1:13). Ngài ban Thánh Thần vào ḷng tôi để tôi sống nhờ sự sống thần
linh và sức mạnh của Ngài. (Rm 5:5). Ngài c̣n cho tôi thông phần bản tánh Thiên Chúa (2Pr 1:4). Như vậy bản chất tôi vốn là thánh từ đầu đến chân.
Tượng trưng cho ṿng tṛn trắng trong, không một vết nhơ tội lỗi.
Một khám phá vĩ đại nhất khiến tôi tâm đắc nhất: Thiên Chúa của
tôi là một Thiên Chúa nội tại, Ngài hiện diện ngay trong
tâm của tôi. Tất nhiên Ngài c̣n hiện diện khắp mọi nơi: trên trời xanh
thẳm, trong nhà tạm cô đơn, qua tâm bánh thánh hiền hoà. Ngài cũng chính là
nguồn sống dồi dào viên măn để tôi sống nhờ Ngài. Y như Anh cả Giêsu đă từng
tuyên bố: Chúa Cha là Đấng hằng sống đă sai tôi, và tôi sống nhờ
Chúa Cha (Ga
2.
Mục đích cuộc sống đạo
Tôi sống hiệp nhất
với Ngài để hưởng b́nh an, hoan lạc, hạnh phúc với Ngài ngay tại đời này và măi
măi trong kiếp sống mai sau…
3.
Tâm t́nh sống đạo
Chúa đă ban cho
tôi tất cả: sự sống thần linh, sức mạnh và thần tánh của Ngài. Sung sướng quá,
tôi chỉ có mỗi một việc là tập sống bằng nguồn sống linh thánh của Ngài, dựa vào
sức mạnh toàn năng của Ngài mà vượt
qua khó khăn, trở ngại, cám dỗ để tôi lớn lên trong niềm vui kết hợp với Ngài
ngày càng mật thiết hơn. Chúa của tôi lúc này không c̣n h́nh tướng: Vua cả uy
nghi trên trời, Ngựi Cha nhân lành, ngựi bạn thân thiết, người t́nh tôn quư ( các soeur thường
nhận Đức Giêsu là Đấng T́nh Quân của ḿnh). Dù không mang
h́nh tướng, nhưng Ngài hiện diện thật sống động trong tâm tôi để: Chính ở
nơi Người mà chúng ta sống, cử động, và hiện hữu (Cv
Nói
như vậy không có nghĩa là tôi luôn sống trong Ngài, nhưng theo ngày tháng trôi
đi,
thời gian sống trong Ngài tăng lên. Đây là lối sống vừa tâm linh, vừa lư
trí, vừa siêu việt vừa gần gũi với niềm xác tín sâu xa, chứ không lệ thuộc cảm
tính: vui làm, buồn nghỉ. Chỉ có thể tăng chứ không nóng lạnh bất chợt, hăng
chán bất thường theo t́nh cảm con người. Chúng ta sống nhờ Thần Khí, th́ cũng hăy nhờ Thần Khí
mà tiến bước. (Gl 5:25). Từ đó, dẫn tới kết quả rất tuyệt vời: Nước Thiên Chúa
không phải là chuyện ăn chuyện uống, nhưng là sự công chính, b́nh an và hoan lạc
trong Thánh Thần.(Rm 14;17). Thế nên, cuộc sống đạo của tôi rất thoải
mái, vui tươi, b́nh an, hạnh phúc.
Chúa ở đâu, Thiên Đàng ở đó. Hiện nay, tôi đang tập sống nên một với Chúa, cũng có
nghĩa là tôi đang nếm hưởng Thiên Đàng ngay tại thế gian này. Như
vậy, cuộc sống đạo của tôi quả là hạnh phúc, ngọt ngào.
Lưu ư quan trọng
Nói
như vậy không có nghĩa là khi tôi sống đạo Theo ánh mắt Tâm linh.
lập tức tôi trở thành thánh nhân, không c̣n biết trần gian là ǵ nữa, bỏ bê vợ
con, nhà cửa. Tối ngày ở nhà xứ dọn dẹp, tổ chức, hay dấn thân cả đời lo phục vụ
cho công tŕnh của Chúa. Thực ra, khi chuyển sang lối nh́n Theo ánh mắt
Tâm linh
con người thân xác vẫn không ngừng núi kéo tôi trở lại lối ṃn muôn thủa của con
người cũ với lối nh́n nhân loại. Một lối nh́n đă hằn sâu vào trí năo tôi suốt
gần 40 năm. Tôi cũng đă phải khổ sở, phải cố gắng và ban đầu tôi cũng đă từng
rất loạng quạng. Bất cứ một chuyện ǵ xảy ra, con người cũ của tôi bao giờ cũng
lên tiếng trước và cố gắng giành phần thắng về phía ḿnh. Tôi đă vấp ngă nhiều
phen, nhưng đứng dậy và tiếp tục đi trên con đường ḿnh đă khám phá.
Càng
sống Theo ánh mắt Tâm linh, tôi càng xác tín tôi vốn là con yêu
dấu của Chúa, tràn đầy sức mạnh Thần Khí của Ngài. Nhờ đó, cuộc chiến của tôi
trở nên nhẹ nhàng hơn, và ngày càng lướt thắng tư tưởng nhân loại. Cuối cùng, sự
sống thần linh và sức mạnh Thần Khí
Thiên Chúa
dần dần lớn lên trong tôi. Bề ngoài, tôi vẫn sống như xưa: đi lễ, rước Chúa,
phục vụ vợ con, anh em, cộng đoàn, giáo xứ…nhưng với một tinh thần mới, một trái
tim mới, một lối nh́n mới. Từ đó, cuộc sống đời Kitô hữu chân thực của tôi mới
b́nh an, hạnh phúc. Đây mới là cuộc sống đạo đồi dào, vững mạnh trong t́nh yêu
thương Thiên Chúa Theo ánh mắt Tâm linh.