TIN MỪNG THỨ SÁU TUẦN THÁNH  

GA 18:1-19,42

 

Thứ Sáu Tuần Thánh

 

Ga 18,1-19,42

 

Như thế là những thượng tế, biệt phái và luật sĩ đă thành công theo cái nh́n trần tục của họ : họ đă đóng đinh được Chúa Giêsu .Vâng, những thượng tế và ngay cả nhiều người Do Thái lúc đó đă mở cờ trong bụng, đă ăn mừng v́ Giêsu người ta gọi là ĐẤNG CỨU THẾ đă chết ! Nếu nhiều người thời đó và ngay cả ngày nay đă có những suy nghĩ, đă có cái nh́n về Chúa Giêsu như thế: Họ đă lầm hay nói cách nôm na hơn họ đă u tối thật sự v́ cái chết của Chúa Giêsu theo ư Chúa Cha đă làm cho Ngài được vinh quang, chiến thắng. Chết mới nói lên lời. Chết mới mở ra sự sống mới. Bản án của Chúa Giêsu mà dân chúng thời đó bị mua chuộc, bị xúi giục la ó : đóng đinh Chúa vào thập giá vẫn muôn đời c̣n đó và bản án cho người công chính vô tội mà Philatô tuy biết v́ ghen ghét, họ đă trao nộp Chúa Giêsu cho Ông sẽ đời đời hằn sâu trên mặt Philatô v́ Ông đă hèn nhát, thiếu bản lănh để nói ít nhất là một câu cho Chúa Giêsu : Người vô tội .

 

I. Hạng người đă không gặp Chúa: Đám đông người qua đường. Những người qua đường,đám đông đă không thông cảm với Chúa Giêsu ,họ đă hoàn toàn xấu xa,nhẫn tâm ,chửi rủa,mắng nhiếc Chúa Giêsu,muôn đời họ đă không gặp được Chúa.

 

II. Hạng người không gặp được Chúa:Bọn lính. Những người thi hành lệnh của cấp trên, nếu xét về lư họ không có tội, nhưng họ đă hùa theo, không cảm thông với Chúa Giêsu, họ đă đánh đập, mắng nhiếc Chúa. Họ quả thực dă tâm đă không thương tiếc Chúa dù rằng họ chả có quyền ǵ. Họ đáng tội v́ hùa theo mà thách thức làm nhục Chúa Giêsu.

 

III. Hạng người không gặp được Chúa:Trưởng tế, Biệt Phái, Luật Sĩ. Chính họ đă ganh ghét Chúa Giêsu, luôn ŕnh rập để bắt bẻ và kén án Chúa Giêsu. Họ đắc chí v́ đă mua chuộc được Giuđa phản bội, bán Chúa Giêsu 30 đồng bạc. Họ qúa dă man và ác tâm.

 

IV. Hạng người không gặp được Chúa: tên trộm dữ. Tin mừng cho thấy rơ tội của y tầy trời, nhưng y đă tỏ ra nhỏ nhen vào hùa với người khác để mắng nhiếc,nói lời lộng ngôn và thách thức Chúa Giêsu.

 

V. Hạng người đă gặp được Chúa: người trộm lành. Người trộm lành chấp nhận tội lỗi của ḿnh và nhận bản án của ḿnh là đúng, đồng thời bênh vực Chúa Giêsu là người vô tội và chê trách tên trộm dữ là lộng ngôn, vô phép không biết điều. Người trộm dữ đă được Chúa thương cứu độ, phong thánh và cho vào nước Chúa ngay vào lúc ông nại tới tấm ḷng thương xót của Chúa Giêsu. "Lạy Ngài khi nào Ngài về nước Ngài xin nhớ đến tôi với". Người trộm lành đă gặp được Chúa v́ ông có ḷng thương người. Chính ḷng thương người đă giúp ông nhận ra Chúa trong khi biết bao người đă hùa theo, la ó đ̣i đóng đinh Chúa vào thập giá. không một ai dám lên tiếng bênh vực Chúa Giêsu vộ tội, ngay cả các môn đệ cũng thế.

 

Đối diện với bản án của Chúa Giêsu và đi hết cuộc hành tŕnh thập giá tiến về
núi sọ.Ta thuộc hạng người nào?

 

 

Cái chết buổi trưa Thứ Sáu - Suy niệm Tuần thánh

 

 

 

VietCatholic News (14/04/2003 )

Cái chết buổi trưa Thứ Sáu

Trong cái chết của Đấng bị treo trên Thập Giá, chúng ta ngộ ra được sự thật đáng kinh hoàng về chúng ta: Chúng ta đă lang thang rong chơi và phí phạm bao nhiêu thời gian ở một xứ sở xa xăm cách biệt quê nhà muôn vạn dặm. Thập Giá của người là biển chỉ đường về với Cha, Đấng đang mong chờ chúng ta.

Quá thường một cách đáng ngạc nhiên, tôi gặp gỡ những người mà khi nói về Thập Giá Đức Kitô, họ thú nhận "Không hiểu ǵ hết". Nhiều người là người Công Giáo lâu năm, có khi rất sốt sắng đạo đức. Cũng có người đang t́m hiểu về đạo. Cũng có những người nói thẳng ra rằng chính cái cảnh máu đổ đầm đ́a ngày Thứ Sáu Tuần Thánh là cái lư do chính làm cho họ không thể nào là người Kitô hữu được.

Những nhà giảng thuyết, những vị truyền giáo thường xuyên nói "Đức Giêsu đă chết v́ tội chúng ta". Người Kitô hữu đạo đức gật đầu tán thành. Nhưng đâu là ư nghĩa thực sự của việc Đức Giêsu chết v́ tội chúng ta? Tại sao cái chết ấy là cần thiết? Mà có cần thiết thật không? Mà v́ cái tội nào của chúng ta mà ngài phải chết? Mà rồi làm sao cái chết thương tâm của một người lành thánh sống cách đây đă 2000 năm lại có thể gây ra hệ quả ǵ cho cái thế giới này? Cái chết ấy có liên can ǵ đến cuộc sống mà chúng ta phải sống và cái chết mà chúng ta phải chết?

Người Kitô hữu gọi ba ngày cuối trong Tuần Thánh là Tam Nhật Thánh, ba ngày thánh thiêng nhất trong năm Phụng Vụ, ba ngày thánh thiêng nhất trong mọi thời đại. Ngày thứ nhất, Ngày Thứ Năm Ủy Thác (Maundy Thursday), được gọi như vậy v́ trong đêm trước khi bị phản bội, Đức Giêsu đă ban ra một mệnh lệnh, một ủy nhiệm, rằng chúng ta phải yêu thương nhau. T́nh yêu đó không nhất thiết là thứ t́nh theo ḷng mong muốn của ta. Nhưng có thể là một thứ t́nh yêu đ̣i buộc phải yêu thương, thậm chí phải chịu nhục nhă khốn khổ như phải rửa chân cho những bè bạn không có ḷng tin, những kẻ sẵn sàng bỏ chạy để ta trơ trọi một ḿnh trong tay kẻ gian ác.

Ngày thứ hai là Ngày Thứ Sáu mà người ta gọi cách trớ trêu là "Good Friday". Và ngày thứ ba là đêm Vọng Phục Sinh. Xin chớ vội vă. Hăy để ḷng ta tan nát bởi những điều tệ hại trong ngày Thứ Sáu mà chúng ta gọi là "good". Nhiều học giả đoán rằng từ "Good Friday" là do từ "God's Friday" như chữ "good bye" là do từ chữ "God be by you". Nhưng cũng vẫn là trớ trêu khi gọi là "God's Friday" ngày mà chúng ta "good bye" vinh quang của Thiên Chúa. Mặc kệ những từ ngữ, hăy để ḷng ta lắng đọng trong ngày này. Ngày nghỉ mùa Phục Sinh c̣n dài mà!

Qua ba ngày thánh thiêng này, tất cả thế giới được mời gọi để chú ư. Mọi điều quá khứ, hiện tại và tương lai, chuyện lớn, chuyện bé, dải ngân hà bao la, vi sinh vật li ti - mọi thứ đều liên can huyền nhiệm đến những điều đă xảy ra, đang xảy ra trong những ngày này: Trên cây thập tự, Đấng mà người Kitô hữu gọi là Alpha và Omega, là nguyên thủy và là cùng đích, Đấng là sự sống của mọi loài đang hấp hối.

Trong cái chết mà một số người cho là vô nghĩa này, chúng ta t́m lại được trí khôn của ḿnh. Ở đây, chúng ta t́m lại được căn tính thực sự của chúng ta, bởi v́ đây chính là Đấng đă chỉ cho chúng ta thấy chúng ta phải trở nên như thế nào. Con người bị đóng đinh ấy đă kêu mời "Hăy đến đây, và hăy theo ta". Theo ngài đến đồi Golgotha đó chăng? Sao được? Chúng ta nhắm mắt, bịt tai lại và.. .chạy. Chạy hối hả đến những bàn tiệc Phục Sinh. Nhưng chúng ta c̣n biết làm ǵ đây với ánh sáng Phục Sinh khi chúng ta đă trốn tránh con đường dẫn đến ánh sáng vinh quang này?

Ngày Thứ Sáu Tuần Thánh mang đến cho chúng ta trí khôn của chúng ta v́ trong sự sống và cái chết của Đức Giêsu, ta t́m lại được cuộc sống và cái chết của chúng ta. Sự thật về cái chết của Chúa là sự thật của chính chúng ta. "Hăy biết chính ḿnh". Các triết gia cổ đă từng khuyên ta như thế v́ biết ḿnh là nguồn gốc của trí khôn. Trong cái chết của Đấng bị treo trên Thập Giá, chúng ta ngộ ra được sự thật đáng kinh hoàng về chúng ta: Chúng ta đă lang thang rong chơi và phí phạm bao nhiêu thời gian ở một xứ sở xa xăm cách biệt quê nhà muôn vạn dặm. Trong Đấng bị treo trên Thập Giá kia, ta t́m lại được căn tính thực sự của chúng ta. Thập Giá của người là biển chỉ đường về với Cha, Đấng đang mong chờ chúng ta.

Các thánh giáo phụ nói về biến cố Đức Kitô như là bản tóm lược toàn bộ thảm kịch của nhân loại. "Ta là đường, là sự thật và là sự sống". Không phải là đường giữa những con đường, không phải là sự thật giữa những sự thật, và không phải là sự sống giữa những sự sống. Bản Tóm Lược. Hiểu đơn giản và thẳng thắn th́ đây là cuộc sống của anh, của chị, của tôi và rằng chúng ta không giác ngộ được chính ḿnh chừng nào chúng ta không tư duy về chính chúng ta trong sự sống và cái chết của Đức Kitô.

Trong thư gởi giáo đoàn Côrintô, thánh Phaolô viết : " Thưa anh em, khi tôi đến với anh em, tôi đă không dùng lời lẽ hùng hồn hoặc triết lư cao siêu mà loan báo mầu nhiệm của Thiên Chúa. V́ hồi c̣n ở giữa anh em, tôi đă không muốn biết đến chuyện ǵ khác ngoài Đức Giêsu Kitô, mà là Đức Giêsu Kitô chịu đóng đinh vào thập giá." (1 Cr 2: 1-2). Đừng vội vă vất bỏ thánh giá để chạy đến với niềm vui Phục Sinh v́ chúng ta chỉ biết đến Chúa Phục Sinh vinh quang qua Đức Kitô và là Đức Giêsu Kitô chịu đóng đinh vào thập giá. Triết gia Alfred North Whitehead cho rằng cái đơn giản duy nhất khả tín là cái đơn giản t́m thấy ở phía bên kia của sự phức tạp. Niềm vui duy nhất đáng tin là niềm vui gặp được ở phía bên kia của một cơi ḷng tan nát, sự sống đáng tin duy nhất là sự sống gặp được ở phía bên kia của sự chết. Hăy dừng lại và lắng đọng tâm tư với Đức Giêsu Kitô, và là Đức Giêsu Kitô chịu đóng đinh vào thập giá.

Chúng ta đă suy niệm một lúc về ư nghĩa của ngày Thứ Sáu Tuần Thánh và chúng ta trở lại với cái mà chúng ta gọi là thế giới thực tại với công ăn việc làm, mua sắm và những chuyến xe đi về. Khi chúng ta bước ra khỏi một rạp chiếu bóng, ta lắc đầu để xua đi cái thế giới khác mà chúng ta vừa sống qua một thời gian trong t́nh trạng nửa tin nửa ngờ, và cố định vị lại ḿnh trong thực tại của thế giới trước mặt; Cũng vậy, sau một thời gian suy niệm, chúng ta đóng sách lại, bước ra khỏi nhà thờ - nơi chúng ta vừa trải qua một thế giới có thể, khả tín và ngay cả thực sự. Nhưng ta lại bảo ta rằng cái thế giới thực không phải là cái thế giới ta vừa trải qua trong nhà thờ mà là một thế giới khác. Thế giới của những hạn chót phải hoàn thành, của những cuộc hẹn phải cố đến, của thuế má phải trả, của con cái phải nuôi nấng.

"Lạy Cha, xin tha cho chúng v́ chúng quên mất đường về nhà. Chúng lầm lẫn thế giới thực của chúng".

Hăy bỏ lại đàng sau chúng ta những hành trang nặng nề lỉnh kỉnh của những hạn chót, những bổn phận, những lo sợ thất bại, những phập phồng cho tương lai, những người thân chưa trở về, những chán chường thất vọng, những đứa con ngỗ nghịch, những đổ vỡ hôn nhân không hàn gắn được để chúng ta có thể trở về với một thực tại -thực tại mà ta đă bỏ lại khi chúng ta lầm lẫn với thế giới chóng qua này. "Tôi sẽ trỗi dậy và về với cha tôi và tôi sẽ thưa với người: 'Lạy cha, con đă lỗi phạm với Trời và với cha, con không đáng được gọi là con cha nữa' .". Đức Kitô đă vác lên vai Ngài những hành trang lỉnh kỉnh của chúng ta để chúng ta nhẹ gánh mà quay về với Cha. "Hăy đến với ta, hỡi những ai khó nhọc và gánh nặng và ta sẽ cho ngươi được nghỉ ngơi". Hăy đưa hành lư của ta cho Ngài.

Trích trong cuốn "Death on a Friday Afternoon"

 

Lm Neuhaus

 

 

 

Thinh lặng của Thánh giá- Suy niệm Tuần thánh

 

 

 

VietCatholic News (14/04/2003 )

Thinh lặng của Thánh giá

Trong suốt ngày thứ sáu hôm nay, Giáo Hội muốn chúng ta đi vào thinh lặng. Phải, thinh lặng để ngắm nh́n Chúa Giêsu trên thập giá. Thinh lặng để lắng nghe tiếng nói từ thập giá, bởi v́ thập giá măi măi vẫn là một màu nhiệm. Tại sao điều đó có thể xảy ra cho Thiên Chúa ? Tại sao con Thiên Chúa lại có thể chịu chết treo trên thâp giá ? Trong một cuộc đối thoại tưởng tương với người trộm lành, thánh Augustinô đă hỏi người đó như sau : Làm sao anh có thể hiểu được những ǵ xảy ra bên cạnh anh, trong khi đó chúng tôi là những nhà chuyên môn, là những tiến sĩ luật, chúng tôi không hiểu được những lời ứng nghiệm của Kinh thánh. Ngay trước mắt chúng tôi ông có đọc Kinh thánh không ? Ông có biết tiên tri Isaia đă loan báo về cuộc tử nạn của Chúa như thế nào không ? Người trộm lành trả lời như sau : Không. Tôi chưa bao giờ học hỏi về Kinh thánh, nhưng Chúa Giêsu đă nh́n tôi và trong cái nh́n của Ngài, tôi đă hiểu được tất cả mọi sự. Một vị Hồng y già trong cơn hấp hối đă nhắn nhủ như sau : Chúng ta nói rất nhiều những lời hay ư đẹp về sự đau khổ, tôi cũng đă từng hăng say làm như thế, nhưng xin hăy nhắn với các linh mục rằng : đừng nói ǵ cả. Chúng ta không biết ǵ về đau khổ.

Về cuộc tử nạn và cái chết của Chúa Giêsu, thiết tưởng chúng ta chỉ nên giữ thinh lặng. Trong thinh lặng, chúng ta mới cảm nhận được cái nh́n yêu thương tŕu mến của Chúa Giêsu. Và trong cái nh́n ấy, chúng ta mới nghe được chính tiếng nói của Ngài. Chỉ có kẻ đau khổ mới có thể đưa chúng ta vào nỗi khổ đau của họ. Chỉ có Chúa Giêsu mới có thể đưa chúng ta vào nổi khổ đau của Ngài. Sự thinh lặng đưa chúng ta vào mâu nhiệm của khổ đau. Trong hai người cùng chịu treo trên thập giá bên cạnh Chúa Giêsu, một người đă không ngừng lên tiếng kêu gào rủa xả, trong khi đó kẻ được mệnh danh là người trộm lành chỉ biết thốt lên với lời van xin cứu vớt : Đối với chúng ta điều đó thật là phải lẽ xứng với tội lỗi chúng ta. Nh́n lên thập giá, mỗi người chúng ta chỉ có thể đấm ngực ăn năn về chính tội lỗi của ḿnh mà thôi. Thập giá của Chúa Giêsu vẫn luôn có đó để chiếu rọi vào thân phận tội lỗi của con người. Thập giá không chỉ mạc khải về tội lỗi của con người, mà c̣n tỏa chiếu ánh sáng của T́nh yêu. Cái chêt của Chúa Giêsu trên thập giá là biểu lộ của một t́nh yêu tha thứ cho đến cùng. Có lẽ người trộm lành đă hiểu được điều đó khi anh quay sang nh́n Chúa Giêsu. Trong ánh mắt của Ngài, người trộm lành chỉ có thể thấy bừng lên t́nh yêu nhân từ và tha thứ. Bên cạnh Chúa Giêsu, người trộm lành được ôm ấp với cái nh́n tha thứ và tŕu mến của Ngài. Với chúng ta cũng vậy, hăy để cho Ngài ôm ấp trọn alư chúng ta trong t́nh yêu khoan dung và tha thứ. Hăy để cho ánh mắt yêu thương của ngài đốt cháy tâm hồn khô khan, nguội lạnh và tội lỗi của chúng ta.

 

ASTY/98

 

 

 

Thánh Giá Chúa Kitô- Suy niệm Tuần thánh

 

 

 

VietCatholic News (14/04/2003 )

Thánh Giá Chúa Kitô

Chúa Kytô vác thập giá Roma và chết trên cây Thập tự đó. H́nh phạt nầy không phải là sáng kiến của vua quan Roma. Có lẽ là h́nh phạt của Ba tư, đế quốc Hy lạp du nhập, rồi tới đến đế quốc Roma dùng, dành cho dân thuộc địa và dân nô lệ nổi loạn.

Ta hăy h́nh dung xem : một người bị lột trần truồng, hai tay bị giang thẳng trói siết chặt vào thanh gỗ ngang, hai chân bị trói vào thanh gỗ dọc, phơi ngoài trời cho đến chết. Chết v́ nghẹt thở do các cơ ṿng ngực, cơ bắp tay không c̣n sức trương ra, co vào để phổi thu nhận và tống không khí. Tử tội nào thay v́ bị cột dây, bị đóng đinh nơi cổ tay, bàn chân, càng thê thảm bội phần v́ đau đớn, nhức nhối, sức người rớn lên để thở mau kiệt quệ, dĩ nhiên là chóng chết hơn. Sử gia Joseph Flavius kể lại năm 70, thành Giêrusalem bị vây hăm, rồi bị phá b́nh địa, ba người bạn thân của ông mang tội xử thập giá lúc ông vắng mặt. Hay tin, chiều hôm đó, ông tới xin tướng Titus tha. Người ta tháo ba nạn nhân c̣n thoi thóp trên thập giá xuống và nhờ các y sĩ phục dược. Kết quả : hai người bị đóng đinh chết, người bị treo bằng dây thừng hồi sức được.

Nạn nhân chịu cực h́nh như vậy, chết cũng không được đoái thương. Thây chết cứ để trên thập giá làm mồi cho chim muông ăn. Cũng có trường hợp quan cho phép gia đ́nh tháo xác, đưa về chôn cất.

H́nh phạt thập giá đau khổ như vậy mà Chúa Kytô mong muốn chịu! Ngài phán : "Nầy chúng ta lên Giêrusalem, và Con Người sẽ bị nộp cho các thượng tế và kư lục. Người ta sẽ kết án tử h́nh Ngài, sẽ nộp Ngài cho dân ngoại, để họ nhạo báng, đánh đ̣n, và treo Ngài lên thập giá, nhưng ngày thứ ba, Ngài sẽ sống lại" (Mt 20,18-19). Thánh Tông đồ Phêrô khiếp sợ, can gián Chúa, bị Chúa mắng là Satan (Mt 16,21). Chúa c̣n dạy mọi người : "Ai muốn theo Thầy, hăy từ bỏ ḿnh đi, vác thập giá ḿnh mà theo Thầy" (Mt 16,24). Chúa c̣n tiên đoán số phận của người theo Chúa : "Đầy tớ không lớn hơn chủ. Nếu họ bắt bớ Thầy, tất nhiên, họ cũng bắt bớ các con" (Gioan 15,20) và Chúa dạy phải cam ḷng mà chịu : "Ai tát má phải, hăy giơ má kia nữa. Ai muốn kiện đoạt áo trong, hăy trao áo ngoài luôn cho nó" (Mt 16,39-40).

Như vậy, phải chăng Chúa Kytô xuống trần gian để chết đau khổ trên thập giá và Ngài muốn chúng ta cũng chịu như vậy ? Ngài bị treo trên thập giá, phải chăng ai theo Ngài cũng phải bắt chước Ngài leo lên thập giá ? Phải chăng Ngài đă chịu ngược đăi, bị tử h́nh thập giá, Ngài cũng muốn chúng ta theo Ngài th́ phải cam chịu mọi đau khổ để theo gương Ngài ? Đạo lư của Ngài có trái ngược với khoa học kỹ thuật đang giúp mọi người sống hạnh phúc không ? Đạo lư của Ngài có đi ngược lại với trào lưu tư tưởng của nhân loại là giải thoát con người khỏi bất công, đau khổ, khỏi cái chết bất công không ?

Thật là "kỳ quặc" nếu ta đồng hóa "thập giá Roma" với "Thánh giá Chúa Kytô". Cũng thật "kỳ quặc" khi ta nghe Chúa phán : "Ai tát má phải, hăy giơ má kia nữa" (Mt 5,39) mà không biết phản ứng của Chúa khi thuộc hạ của ông Hanna tát Chúa : "Nếu tôi nói sai, anh hăy nói tôi nói sai ở điểm nào, nếu tôi nói đúng, sao anh lại đánh tôi" (Gioan 18,23).

Trong vụ án giết Chúa Kytô, ai cũng biết nhóm Biệt phái, Kư lục và Tư tế đă phạm một tội tầy trời là giết Chúa Kytô, Đấng Thánh của Thiên Chúa. Chính Chúa Kytô đă bảo âm mưu giết Ngài là việc làm của ma quỷ (xem Gioan 8,40-41 và 44). Thánh Gioan không ngớt lời chỉ Satan gieo vào ḷng Giuđa ư định nộp Chúa Kytô (xem Gioan 13,27,30) và Satan nhập vào Giuđa giúp ông thi hành (Gioan 13,27). Chúa Kytô phản đối vụ bắt bớ Ngài (Lc 22,52-53), phản đối hành động vũ phu của thuộc hạ của Hanna (Gioan 18,23) và tuyên bố trước quan Philatô tội đồng lơa của quan với nhóm nộp Ngài (Gioan 19,11). Một vụ án do Satan giật dây, Chúa Kytô tại sao không tránh đi, lại chỉ chống đối cách bất bạo động ? Câu trả lời thâu gọn trong động từ "vâng lời".

Xuống thế làm người, giống người ta ngoại trừ tội lỗi, Chúa Kytô trở nên bạn hữu của tất cả mọi người để cứu độ mọi người. Xuất hiện trong một thế giới bị tội ác đánh độc, Ngôi Hai làm người phải đương đầu với tội ác. Tự căn bản, tội ác muốn loại trừ Ngôi Hai làm người khỏi trần gian giống như tội Ađam phạm để loại trừ Thiên Chúa. V́ thế, công cuộc nhập thể cứu độ của Ngôi Hai mặc lấy h́nh thức chiến đấu, đau đớn và đẫm máu mà phần kết thúc sẽ là phần tử nạn tàn nhẫn trên thập giá.

Xét về mặt tự nhiên, Chúa Kytô thắng về tinh thần. Thí dụ : Trần B́nh Trọng nói với quân Phương Bắc : Thà làm quỷ nước Nam c̣n hơn làm Vương đất Bắc, ông bị giặc giết, ông thắng về ư chí, về tinh thần bất khuất. Nơi Chúa Kytô th́ khác, v́ Người là Thiên Chúa nên cái chết của Ngài toàn thắng về mọi mặt.

Cái chết của Ngài có ư nghĩa :

- Chứng minh Giáo lư của Ngài là của Chúa Cha trao cho Ngài, sai Ngài xuống rao giảng (Gioan 7,16).

- Biểu lộ ra bên ngoài Ngài vâng lời tuyệt đối hoàn toàn lệnh của Chúa Cha sai Ngài giáng trần (Nếu sợ chết mà trốn đi th́ chẳng khác "lính đào ngũ").

- Tố cáo tội ác của nhân loại : cho biết nhân loại phạm tội ác ghê gớm nhất (Ađam Avà xưng ḿnh là Thiên Chúa để loại trừ Thiên Chúa, bây giờ con cháu ông bà giết Đấng Thánh của Thiên Chúa để loại trừ Thiên Chúa).

- Biểu lộ t́nh thương của Chúa Cha thương nhân loại đến nỗi ban Con Một của ḿnh cho thế gian.

Nếu Chúa Kytô tránh né cuộc thương khó, tức là bỏ cuộc, chịu thua v́ sợ chết th́ Giáo lư của Ngài không thể chứng minh được là chân lư, là của Chúa Cha, tội ác của nhân loại không lấy ǵ chỉ cho thấy ghê gớm vô cùng, và đức vâng lời của Ngài không c̣n nữa và t́nh yêu của Chúa Cha đối với nhân loại không được chứng minh cụ thể, không có sức thuyết phục.

Trong cuộc thương khó, chính Chúa Kytô c̣n phải tranh đấu với bản thân ḿnh để hoàn toàn vâng phục Chúa Cha, lănh nhận Thánh Ư Chúa Cha trọn vẹn. Qua cái chết, Ngài đă cắt đứt mọi thứ ràng buộc, mọi thứ nương tựa để sinh sống, không chút bỉn rỉn thứ ǵ nên Ngài ra trống không (Philip 2,7) và Ngài đă vâng phục Thánh Ư Chúa Cha hoàn toàn, đă lănh nhận Chúa Cha hoàn toàn, được tôn lên là Chúa (Kurios = Giavê, Philip 2,11).

Ngài đă thực hiện trọn vẹn đức bác ái là mến Chúa và yêu người bằng đời sống rao giảng và đến mức hy sinh mạng sống ḿnh. Rao giảng chân lư Nước Trời để quét đi bóng tối lầm lạc của Ađam Evà và của nhân loại xem ḿnh là Thần linh có quyền ra luật "biết lành biết dữ", đưa nhân loại tới đúng địa vị và cao quư : là thụ tạo được dựng nên giống h́nh ảnh Thiên Chúa, địa vị làm con cái Thiên Chúa. Rao giảng Thánh giá của ḿnh, Ngài rao giảng sự chiến thắng của Ngài bằng cái chết vâng phục để đánh gục sự kiêu căng của Ađam Evà và nhân loại đồng thời là sống lại lên trời vinh hiển của Ngài để kéo nhân loại về trời, kéo cả vũ trụ về với Thiên Chúa Cha.

Trong mầu nhiệm Vượt Qua (chết và sống lại lên trời vinh hiển), Chúa Kytô vâng phục để đánh bại sự bất vâng phục, sự kiêu căng của loài người, Chúa Kytô chịu đau khổ để xóa hết mọi đau khổ của nhân loại, Chúa Kytô chịu chết để tiêu diệt cái chết cho nhân loại, Chúa Kytô sống lại lên trời vinh hiển để cứu độ nhân loại nghĩa là kéo mọi người về trời. Tội lỗi, sự chia rẽ, kỳ thị chủng tộc v.v, sự chết đă bị Thánh giá Chúa Kytô tiêu diệt và đem lại hạnh phúc đời này nhờ bác ái và hạnh phúc đời đời được trả lại cho nhân loại nhờ Thánh giá Chúa Kytô.

Thánh giá Chúa Kytô đă thắng thập giá của Roma, của loài người trở thành dấu hiệu của thực tại chiến thắng do Chúa Kytô "lập công" cho nhân loại. Sức mạnh của Chúa Kytô có cờ hiệu là Thánh giá đang chinh phục thế giới và sẽ đạt được thành công hoàn toàn trong ngày Ngài quang lâm, khánh thành công tŕnh cứu độ trần gian và vũ trụ. Thánh giá của bác ái nên tất cả mọi hoạt động bác ái, thăng tiến con người, cho con người bớt khổ, bớt hận thù, cho con người sống hạnh phúc đều góp phần vào Thánh giá Chúa Kytô. Trái lại, những ai gây đau khổ cho con người, những ai gây căm thù, những ai gây chết chóc cho con người là những kẻ đưa thập giá Roma đến cho con người.

Thánh giá Chúa Kytô c̣n là dấu hiệu của thời gian cánh chung, thời gian cận Quang lâm tức là thời gian chúng ta đang sống, lời xét xử của Chúa Kytô đă vang lên : "Hỡi những kẻ Cha thầy đă chúc phúc, hăy vào Nước Trời đă dọn sẵn cho anh chị em từ tạo thiên lập địa v́ từ xưa Thầy đói anh chị em đă cho ăn, Thầy khát, anh chị em đă cho uống, Thầy là khách lạ, anh chị em đă tiếp rước, Thầy trần truồng, anh chị em đă cho mặc, Thầy đau yếu, anh chị em đă đến chăm nom, Thầy ngồi tù, anh chị em đă đến viếng thăm" (Mt 25,34-36) nghĩa là "anh chị em đă làm những điều bác ái nầy cho những người khốn khổ là anh chị em đă làm cho chính Thầy" (Mt 25,40).

Trong Thánh giá Chúa Kytô, đau khổ và cái chết là do thập giá Roma gây nên, v́ thế ta nên nhớ rằng đau khổ và cái chết của Chúa Kytô không phải là lễ vật mà Chúa Kytô dâng lên Chúa Cha. Chúa Cha trong công tŕnh sáng tạo đă không tạo ra đau khổ và sự chết nơi loài người. Lễ vật Chúa Kytô hiến dâng Chúa Cha trên thập giá chính là tâm t́nh hiến dâng và vâng phục Chúa Cha hợp với yêu mến loài người đang bị hư vong. Trong mảnh đất đau khổ và chết chóc do Chúa Kytô chịu mọc lên bông hoa cực đẹp là tâm t́nh hiến dâng, và vâng phục Chúa Cha. Kẻ gây ra đau khổ và cái chết cho Chúa Kytô đă phạm một tội ác lớn hết sức : giết Con Thiên Chúa.

Trong cái chết biểu lộ sự hy sinh cao cả và tột đỉnh, giá trị hy sinh chịu chết thể hiện con người sống bác ái. Cái chết đền tội cho cả nhân loại, cái chết để cho nhân loại khỏi chết.

Đến lượt mọi Kytô hữu, trong bí tích Thánh tẩy (Rửa tội) đă được cùng chết với Chúa Kitô (bỏ con người tội lỗi), đă cùng được an táng với Chúa Kytô và cùng được sống lại với Chúa Kytô (Colossê 3,3; Roma 6,4). Như vậy, ta được sự sống của Thiên Chúa trong ta khiến ta là con Thiên Chúa Cha, là con Thiên Chúa Cha trong người con duy nhất là Chúa Kytô (filius in Filio) tức là em của Chúa Kytô, là đền thờ của Chúa Thánh Thần. Cái chết đến với ta chỉ là phương tiện bỏ đi những chướng ngại của con người trần gian để sự sống của Chúa trở thành viên măn, ta hưởng Nhan Thánh Chúa.

C̣n đau khổ hiện tại ta đang phải vác ?

Chúng ta đă biết đau khổ, cái chết tự nó không có giá trị, và loài người đang t́m cách đẩy lui nó, Thánh giá Chúa Kytô tiêu diệt nó. Tuy nhiên phải phân biệt :

- Đau khổ như Giuđa sau khi đă bán Chúa do hối hận quá sức đưa tới tự vận, thứ đau khổ nầy, xét về mặt tự nhiên, có một cái ǵ đáng nói, đáng suy nghĩ và cảm phục một phần nào, nhưng xét về mặt siêu nhiên, đau khổ và cái chết của Giuđa không thể xem như một lễ vật đền tội được.

- Đau khổ của Thánh Phaolô : một cái dằm đâm vào thân Ngài, một thần sứ satan

(2 Cor 12,7), thánh nhân đă ba lần xin Chúa cho thoát khỏi khổ nầy (2 Corintô 12,7-8), nhưng Chúa lại cho thánh nhân biết : "Ơn Chúa bảo trợ cho thánh nhân là đủ rồi, và cũng nhờ đó, sức mạnh của ơn Chúa rơ ràng nơi hèn yếu, bất lực" (xem 2 Cor 12,19).

Trên bước đường truyền giáo, thánh nhân đă chịu rất nhiều đau khổ : bị người Do Thái đánh đ̣n 5 lần, bị đắm tàu 3 lần, bị ném đá một lần… và Ngài đă nói thực đang mang trong ḿnh cuộc tử nạn của Chúa Kytô (xem 2 Cor 4,10) để bù đắp đầy đủ những ǵ c̣n thiếu sót nơi cuộc tử nạn của Chúa Kytô (xem Colossê 1,24).

Những đau khổ nầy tự nó không phải là lễ vật, nhưng từ đó nở bông hoa bác ái : yêu mến Chúa Kytô cao độ và hy sinh v́ ơn Chúa đă gọi Ngài đi truyền giáo… là lễ vật hợp với lễ vật của Chúa Kytô.

Sách Công vụ Tông đồ ghi nhận tâm trạng của thánh Phêrô và thánh Gioan sau khi ra khỏi Công nghị Do thái : "Các ngài hân hoan mà ra khỏi công nghị v́ đă thấy ḿnh chịu sỉ nhục v́ danh Chúa Kytô" (CvTđ 5,41).

Vậy, đau khổ có phúc khi kết hiệp với đau khổ của Chúa Kytô để đạt tới cứu cánh là thực thi đức bác ái, là cứu độ, là đem lại hạnh phúc. Ở đời, người ta đánh giá rất cao loại đau khổ đạt tới đức bác ái : người mẹ chịu đau khổ v́ con để cứu con khỏi đường tội lỗi (thánh Monica v.v) bà mẹ chịu khổ sở giúp con cai nghiện ma túy v.v.

Đau khổ loại nầy không phải là thứ cam chịu, nhưng là một cuộc chiến đấu. Người Kytô hữu chịu đau khổ v́ phải giữ Đạo v.v là một cuộc chiến đấu với Chúa Kytô, kết hiệp với Chúa Kytô phát triển và làm lan tỏa đức bác ái thánh thiện.

C̣n những đau khổ do :

- Không giữ ǵn sức khỏe nên mắc nhiều bệnh tật.

- Không chịu học hành nên phải sống trong cảnh ngu dốt.

- Lười biếng nên phải lâm cảnh nghèo đói v.v

Nếu nói đó là Thánh giá Chúa Kytô gửi đến th́ chẳng khác ǵ "lăng nhục" Thánh giá Chúa Kytô.

 

Lm. Fx Nguyễn Hùng Oánh

 

Suy niệm Thứ Tư Tuần Thánh: Chúa Giêsu mời gọi tôi làm bạn với Ngài

 

 

 

VietCatholic News (14/04/2003 )

Thứ Tư Tuần Thánh

Giuđa Iscariot đă phản bội thầy ḿnh là Chúa Giêsu, và đồng thời cũng đă phản bội bạn bè của ḿnh là các tông đồ khi ông v́ ham tiền mà đă bán Chúa (Mt 26, 20-25; Mc 14, 10-11; Lc 22, 3-6; Ga 13, 21-30).

Một kinh nghiệm đau thương cho những người bị phản bội, một mất mát cho những người v́ yêu thương vô vị lợi mà không lên án xét xử kẻ phản bội.

Hôm nay, Chúa Giêsu mời gọi chúng ta hăy trở nên người bạn trung thành của Ngài, để bù đắp những đau khổ do Giuđa Iscariot gây ra trong tâm hồn của Ngài.

1- Chúa Giêsu mời gọi tôi làm bạn của Ngài.

“Nếu hôm nay anh em nghe tiếng Chúa th́ chớ cứng ḷng” (Mt 10, 17-23)

Chúa Giêsu đang nói với chúng ta, cách kêu gọi của Chúa khác hẳn với cách kêu gọi của loài người, mỗi người được Chúa kêu gọi cách khác nhau. Khi kêu gọi chúng ta Ngài không hứa sẽ đưa chúng ta đến cuộc sống an nhàn hay sung túc ở đời này, nhưng là hứa đưa chúng ta đến đời sống vĩnh cữu với Cha trên trời.

Ngài đă để mắt đến chúng ta, khi thánh Luca đă cho chúng ta thấy có một chàng thanh niên đến hỏi Chúa Giêsu về sự sống đời đời (Lc 18, 18-23)

Chúa Giêsu mời gọi chúng ta trở nên bạn của Ngài : “Anh em là bạn hữu của Thầy, nếu anh em thực hiện những điều Thầy truyền cho” (Ga 15, 14). Ngài không gọi chúng ta là những tôi tớ, nhưng là bạn hữu, mà đă là bạn hữu th́ được thông phần với bạn của ḿnh. Ngài gọi chúng ta là bạn, v́ :

- Ngài yêu thương chúng ta, Ngài muốn chúng ta kiên vững tin vào Ngài, Ngài yêu thưong chúng ta, t́m kiếm chúng ta như t́m con chiên lạc.

- Ngài đă làm người, đă hạ ḿnh hết mức, đă giang rộng cánh tay để đón nhận chúng ta.

Ngài đă muốn hiện diện bên chúng ta, sát chúng ta, chúng ta không thấy Ngài nhưng Ngài vẫn có đó, đợi chờ và yêu thương chúng ta, như lời Ngài đă nói với thánh Tôma : “V́ đă thấy Thầy, nên anh tin. Phúc thay những người không thấy mà tin” (Ga 20, 29).

Chúa Giêsu vẫn ở măi với chúng ta mọi ngày cho đến tận thế trong bí tích Thánh Thể.

2. Câu trả lời của tôi.

Nếu Chúa Giêsu ở trong tôi th́ tôi phải làm ǵ ?

a. Đó là sự kết hợp với tinh thần của Chúa.

Bằng cách : không phạm tội trọng, không quay lưng với Ngài, luôn luôn lịch sự với Ngài, và năng chuyện tṛ với Ngài.

- Tôi phải cố gắng t́m hiểu Ngài thích ǵ, cần ǵ nơi tôi : đó là sự nguyện ngắm và yêu thương kết hợp với Ngài.

b. Kết hợp với hi sinh.

Bằng cách : từ bỏ ư riêng của ḿnh, tức là đánh (cái) tôi, đánh ngă (cái) tôi và đánh chết (cái) tôi. Ba bứơc để trở nên người bạn thân thiết của Chúa Giêsu.

3. Suy niệm.

A. Kết hợp với tinh thần của Chúa.

Tinh thần của Chúa Giêsu mà chúng ta thấy rơ nhất khi Ngài cầu nguyện trong vườn Cây Dầu chính là tinh thần phó thác, khi Ngài đang bị cơn đau khổ hành hạ, không phải nơi thân xác, nhưng là trong tâm hồn. Ngài đă phó thác trọn vẹn trong thánh ư của Cha : “Cha ơi, nếu được, xin cho chén này rời khỏi con. Nhưng xin đừng theo ư con, mà xin theo ư Cha” (Mt 26, 39), phó thác là một hành vi một sự tin tưởng tuyệt đối vào Đấng toàn năng, là Đấng có quyền cho và có quyền lấy lại...

Trong cuộc sống hàng ngày, chúng ta rất dễ dàng kết hợp với Chúa khi chúng ta đau khổ, khi chúng ta gặp bất hạnh và chán chường, bởi v́ -xét cho cùng- đau khổ chính là phương tiện mà Thiên Chúa đă dùng để tôi luyện tinh thần phó thác của chúng ta, Chúa Giêsu trong thân phận con người cũng không thoát khỏi sự thử thách ấy...

Để trở nên người bạn trung thành với Chúa Giêsu, chúng ta phải có tinh thần của Chúa : tinh thần phó thác. Trong cơn hoạn nạn mới biết ai là bạn thân thiết, phó thác không có nghĩa là khoán trắng, nhưng phó thác với t́nh yêu và tin tưởng, đó chính là tinh thần phóc thác đích thực của Chúa Giêsu trong vườn Cây Dầu.

B. Kết hợp với hi sinh

Hi sinh tức là chịu ḿnh thua thiệt, hi sinh tức là quên ḿnh đi mà chỉ có tha nhân. Chúa Giêsu đă làm như thế khi tự huỷ ḿnh ra không, trở nên con người như chúng ta, ngoại trừ tội lỗi, nơi Ngài chỉ có việc cứu chuộc con người là chính, và ví thế Ngài đă chết đi.

Hi sinh cũng là từ bỏ ư riêng của ḿnh, ư riêng là cái tôi.

Có ba bước để đánh (cái) tôi :

1. Đánh tôi.

2. Đánh ngă tôi.

3. Đánh chết tôi.

Đánh tôi tức là đánh cho cái tôi của ḿnh không c̣n chiều theo tính xác thịt nữa, tính xác thịt tức là ḷng tham sân si mà mỗi ngày ma quỷ luôn dùng như một khí cụ để cám dỗ chúng ta. Cái tôi chúng ta đánh nó, nhưng không quyết tâm đánh th́ nó lại ngóc đầu lên và càng kiêu ngạo thêm, do đó bước thứ hai phải là đánh ngă tôi.

“Đánh ngă tôi” tức là đánh phủ đầu bằng những việc hăm ḿnh dẹp xác, bằng lời cầu nguyện liên lĩ, bằng sự chay tịnh và lănh nhận các bí tích, lúc đó cái tôi sẽ không c̣n cơ hội đứng lên, đánh cho nó ngă. Nhưng ngă mà thôi th́ cũng chưa đủ, bởi v́ khi chúng ta té ngă th́ chúng ta có thể lồm cồm đứng dậy, dù đứng dậy nghiêng ngă, cái tôi cũng vậy, nếu đánh ngă th́ nó sẽ c̣n chỗi dậy, do đó, bước thứ ba phải đánh nó chính là đánh chết tôi.

“Đánh chết tôi” th́ sẽ trở nên gần giống Chúa Kitô, chết th́ không thể đứng dậy, chết th́ không thể c̣n ham muốn, nhưng bất động, thiêu huỷ và mất đi. Cái tôi của chúng ta cũng vậy, cần phải đánh chết nó, nó mới không c̣n ḅ dậy để làm cho chúng ta sống trong cái tôi tham lam của ḿnh. Chúa Kitô chỉ một bứơc mà Ngài đă đánh chết cái tôi của ḿnh : yêu thương và vâng phục thánh ư của Cha, Ngài v́ yêu thương Cha và yêu thương nhân loại tội lỗi nên đă quyết tâm đánh chết cái tôi của ḿnh : “...nhưng đừng xin theo ư con, mà xin theo ư Cha” (Mt 26, 39).

“Đánh chết tôi” để trở nên người bạn đồng h́nh đồng dạng với Đức Kitô đau khổ, chết và phục sinh; đánh chết tôi để mỗi người trong chúng ta trở nên tạo vật mới trong ân sủng của Thiên Chúa nhờ Đức Kitô, Đấng mời gọi chúng ta, hết thảy, trở nên bạn thiết nghĩa của Ngài...

3. Cầu nguyện

Lạy Chúa Giêsu,

Chúa đă mời gọi chúng con trở nên những người bạn thân thiết với Chúa, Chúa đă trở nên quá gần gủi với con người của chúng con khi giáng sinh nơi hang đá Bêlem, và Chúa đă bày tỏ cho chúng con thấy t́nh yêu của Chúa đă dành cho chúng con quá đổi, khi Chúa đă chấp nhận chịu chết, thí mạng sống cho người ḿnh yêu là nhân loại tội lỗi trên thập giá giữa đồi Calvê.

Xin Chúa ban cho chúng con, không chỉ trở nên bạn của Chúa trong những ngày của Tuần Thánh này, mà là mỗi giây phút trong cuộc đời của chúng con. Amen

 

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.

 

Tôn kính Thánh giá, Tưởng niệm Đức Giêsu chịu chết - Suy niệm Tuần thánh

 

 

 

VietCatholic News (14/04/2003 )

Thứ Sáu Tuần Thánh

Tôn kính Thánh Giá, Tưởng niệm Đức Giêsu chịu chết

Mt 4,17

Nghi thức Chiều Thứ Sáu Tuần Thánh không phải là Thánh lễ mà chỉ là một lễ nghi phụng vụ tôn kính Thánh giá Chúa Giêsu và tưởng niệm việc Ngài chịu chết.

I. Lời Chúa

1. Bài đọc I: Is 52,13 - 53,12

Đây là bài ca thứ tư về Người Tôi Tớ trong sách Isaia, bài tiêu biểu nhất trong 4 bài. Có 3 ư lớn:

- Người Tôi Tớ ấy phải chịu rất nhiều đau khổ về cả thể xác lẫn tinh thần.

- Nhưng bản thân Người Tôi Tớ th́ vô tội. Sở dĩ Người chịu khổ như thế là v́ tội của người khác.

- V́ thế những đau khổ của Người đem lại ơn tha thứ và ơn cứu rỗi cho nhiều người khác.

2. Đáp ca: Tv 30

Đây là lời cầu nguyện của tín hữu trong lúc bị đau khổ. Người tín hữu bày tỏ niềm trông cậy vào Thiên Chúa và phó thác đời ḿnh trong tay Chúa.

Trong lúc tắt hơi, Chúa Giêsu đă cầu nguyện bằng một câu của Tv này "Con xin phó linh hồn con trong tay Cha" (Lc 23,46).

3. Bài đọc II: Dt 4,14-16--5,7-9

Tác giả thư Do thái coi Chúa Giêsu chịu nạn chịu chết là Vị Thượng Tế tự nguyện chịu khổ để mang ơn cứu độ cho nhân loại.

4. Bài Thương khó theo Thánh Gioan: Ga 18-19

Những ư tưởng mà Thánh Gioan muốn nhấn mạnh đặc biệt trong bài tường thuật này:

a/ Chúa Giêsu là người tự do: Ngài biết trước mọi việc sắp xảy đến, nhưng Ngài không trốn tránh, trái lại hoàn toàn ư thức và tự nguyện đi vào những biến cố bi thảm đó. Như thế cuộc chịu nạn chịu chết của Ngài là một chuỗi những hành đông tự do.

b/ Chúa Giêsu là Vua: trong vụ án này, bề ngoài xem ra Chúa Giêsu là tội nhân, là bị cáo. Nhưng Gioan đă nhận ra Ngài là Vua, là kẻ chủ động và là quan ṭa.

c/ Qua việc chịu chết, Chúa Giêsu tuôn đổ Thánh Thần xuống cho các môn đệ.

II. Gợi ư giảng

1. Những lời cuối cùng

Có thể căn cứ vào những lời nói cuối cùng của một người sắp chết mà biết được người đó như thế nào, bởi v́ trước khi chết người ta chỉ nói những ǵ ḿnh tha thiết nhất, chỉ nói những lời xuất phát từ tận đáy ḷng. Nếu đúng như vậy, chúng ta hăy t́m hiểu những lời cuối cùng của Đức Giêsu trước lúc tắt hơi trên Thập Giá, chúng ta sẽ hiểu rơ con người của Đức Giêsu hơn.

Triết gia Sénèque nói về tâm lư của những người bị xử tử như sau: thường là họ chửi rủa: chửi rủa những kẻ đang giết ḿnh, chửi rũa những kẻ đứng xem, có người c̣n nguyền rủa thân phận xấu số của ḿnh, nguyền rủa ngày ḿnh sinh ra, nguyền rủa chính người mẹ đă sinh ra ḿnh. Bởi thế, như văn hào Cicéron cho biết thêm, trong những cuộc xử tử ở đế quốc Lamă, khi thấy tên tử tội nào hung dữ, người ta cắt lưỡi hắn trước, để khỏi phải nghe tiếng chửi rủa. Và trong cuộc xử tử chiều thứ sáu tuần thánh ấy, chúng ta cũng đă thấy có một tên trộm bị đóng đinh chung với Đức Giêsu đă chửi rủa lung tung, chửi cả Đức Giêsu là người chẳng thù oán ǵ với hắn.

Chiều hôm đó, có lẽ mọi người cũng đang chờ nghe những lời chửi rủa của Đức Giêsu: những tên lư h́nh chờ, v́ họ là những người đang trực tiếp hành h́nh Ngài: các Tư tế và biệt phái chờ, v́ họ là những kẻ đầu xỏ vận động kết án xử tử Ngài; dân chúng đứng phía dưới thập giá chờ v́ họ đoán rằng Ngài rất tức giận họ bởi họ đă từng chịu ơn rất nhiều của Ngài mà bây giờ quay ra chống lại Ngài. Tất cả mọi người đều chờ, họ sẵn sàng nghe chửi rủa. Họ tin chắc rằng cái tên Giêsu ấy, cái người đă từng rao giảng rằng: "Hăy thương yêu kẻ thù... Hăy làm ơn cho kẻ ghen ghét ḿnh" giờ đây sắp nói khùng, sẽ quên hết những giáo huấn Tin mừng kia mà thay vào đó bằng những lời chửi rủa thậm tệ.

Thế nhưng khi Đức Giêsu lên tiếng, th́ ai nấy đều ngạc nhiên sửng sờ. Không phải những lời chửi rủa, mà là những câu dịu dàng. Câu thứ nhất "Lạy Cha, xin Cha tha cho họ"; câu thứ hai "Tôi hứa thật với anh, ngay hôm nay anh sẽ được lên nơi vui vẻ cùng tôi"; và câu thứ ba "Thưa Bà này là con Bà".

Ngoài giọng điệu dịu dàng và nội dung chan chứa yêu thương của những câu nói đó, chúng ta hăy c̣n chú ư đến thứ tự của chúng: câu thứ nhất "Lạy Cha..." là nói đến những kẻ thù ghét Ngài; câu thứ hai "Ngay hôm nay..." là nói với người tội lỗi, tên trộm bên cạnh Ngài; câu thứ ba "Thưa Bà..." là nói với Đức Mẹ, một người thánh thiện. Nghĩa là: cho đến phút sắp chết, t́nh thương của Đức Giêsu vẫn bao la, và c̣n bao la hơn bao giờ hết. T́nh thương đó dành cho ai? Trước hết là cho kẻ thù, kế đến cho người tội lỗi, và thứ ba là cho kẻ thánh thiện. Con người là Đức Giêsu là như thế là do căn cứ vào những lời nói cuối cùng của Ngài trước lúc chết.

1. Hôm nay chúng ta đă thấy Đức Giêsu trong khi chết đă tỏ ḷng yêu thương trước nhất không phải là đối với Mẹ Ngài, cũng không phải là đối với các môn đệ của Ngài, mà là những kẻ thù ghét Ngài. Vậy chúng ta hăy cố gắng noi gương Chúa. Hăy tha thứ cho nhau và hăy sống hoà thuận lại với nhau.

2. Hạng người thứ hai được Đức Giêsu yêu thương nhớ đến trong lúc hấp hối là những người tội lỗi. Chúa không bao giờ ghét người tội lỗi, không bao giờ ruồng bỏ người tội lỗi, nhưng Chúa rất thương người tội lỗi. Nếu biết rằng chính chúng ta là những người tội lỗi th́ chúng ta phải cảm động biết bao. Và nếu có ai đó khi nào ngă ḷng v́ cho rằng tội ḿnh quá nặng hay tội ḿnh quá nhiều, th́ người ấy hăy nhớ lại tấm ḷng của Đức Giêsu trong những phút giây trước khi Ngài chết.

3. C̣n nếu chúng ta cho rằng ḿnh thánh thiện, hoặc có thiện chí muốn trở thành thánh thiện, th́ chúng ta hăy cố gắng bắt chước gương thánh thiện của Chúa chúng ta, là hăy hết ḷng yêu thương những kẻ thù ghét ḿnh và cũng hết ḷng yêu thương những người tội lỗi.

2. Tâm trạng của Baraba

Bài tường thuật cuộc thụ nạn của Đức Giêsu tuy đă dài mà vẫn chưa đủ, v́ chưa mô tả tâm trạng của những người tham dự vào cuộc xử án Đức Giêsu. Và bây giờ chúng ta hăy đi vào tâm trạng của một trong những người đó, Baraba.

Sáng Thứ Sáu, Baraba đang ngồi trong từ th́ cửa tù mở ra, viên cai ngục bước vào gọi Baraba đi ra. Baraba giật ḿnh sợ hăi v́ tin chắc người ta sẽ dẫn ḿnh đi xử tử. Hắn là một tên cướp của giết người mà tử h́nh là điều chắc. Nhưng người ta không dẫn hắn ra pháp trường, mà lại đến dinh Philatô, ở đó đă có sẵn một người tù khác đang bị trói, thân thể tả tơi v́ bị tra tấn. Philatô ra lệnh đưa cả hai ra trước công chúng và hỏi: Trong hai người này: Một là Giêsu, hai là Baraba, các người muốn ta tha ai? Baraba cảm thấy nhẹ nhỏm; th́ ra người ta dẫn hắn đi không phải để giết mà để hỏi ư dân có muốn tha cho hắn không? Tuy nhiên chỉ nhẹ nhỏm trong phút chốc thôi, Baraba lại lo sợ: thế nào dân chúng cũng đ̣i tha người kia đồng thời đ̣i giết hắn: tội hắn quá rơ và quá lớn mà. Thế nhưng Baraba không tin vào tai ḿnh khi nghe dân gào ta: Hăy tha cho Baraba và đóng đinh Giêsu. Đến khi Philatô hỏi lại lần thứ hai và dân chúng lại kêu gào lần thư hai y như lần trước th́ Baraba mới tin đó là sự thật. Người ta mở trói hắn và dẫn Giêsu đi. Hắn bước xuống đi về phía đám dân, tưởng rằng người ta sẽ chào đón hoan hô hắn, v́ người ta đă thương hắn và xin tha cho hắn mà. Nhưng lạ thay chẳng ai c̣n quan tâm tới hắn nữa, người ta vẫn c̣n măi mê gào thét đ̣i giết Giêsu. Khi đó hắn hiểu ra ḿnh không phải dân chúng yêu thương ǵ hắn, mà chỉ v́ dân chúng đang thù ghét Giêsu. Baraba đi theo đám đông áp tải Giêsu đi đến pháp trường. Giêsu là ai vậy? Chắc là một tên tội phạm c̣n hung ác hơn hắn nhiều nên mới bị thù ghét như vậy. Khi người ta đă đóng đinh Giêsu xong trên lên thập giá, hắn mới có dịp nh́n kỹ khuôn mặt của người đă chết thay cho ḿnh: chẳng có ǵ là hung ác, chẳng một lời nguyền rủa những kẻ hành hạ ḿnh. Hai bên Giêsu, Baraba nhận ra mặt của hai tên đă từng ở tù chung với hắn. Tương truyền tên của hai người này Dicma và Ghetta. Ghetta th́ luôn mồm chửi rủa, chửi lư h́nh, chửi dân chúng và chửi luôn Giêsu. Nhưng Giêsu cũng vẫn im lặng. C̣n Đicma th́ nói với đồng nghiệp: Ḿnh bị như vậy là đáng tội rồi, c̣n ông này có làm chi nên tội đâu. Baraba hiểu thêm ư chi tiết nữa: Giêsu là người vô tội bị kết ách oan. Đicma lại quay sang Giêsu và nói: Thưa Ngài, khi Ngài lên trời, xin cho tôi được đi theo. Và Giêsu đáp: Tôi hứa với anh ngay hôm nay anh sẽ lên thiên đàng với tôi. Vậy nghĩa là Giêsu lại cứu thêm một người nữa, không phải chỉ một ḿnh Baraba mà cả tên Đicma đầu trộm đuôi cướp kia. Baraba c̣n đang suy nghĩ về ḷng nhân ái của Giêsu th́ nghe Giêsu kêu lớn: Lạy Cha, xin Cha tha cho họ. Baraba lại càng ngạc nhiên hơn nữa: Giêsu chẳng những cứu hắn, cứu Đicma, mà c̣n muốn cứu tất cả những người đă lớn tiếng gào thét giết Ngài. Rồi Giêsu lại kêu lớn: Lạy Cha, con xin phó linh hồn con trong tay Cha. Và Ngài gục đầu tắt thở. Bấy giờ tên đại đội trưởng lên tiếng: Đúng thật người này là Con Thiên Chúa. Baraba thầm nghĩ: Đúng vậy, chỉ có Con Thiên Chúa mới có được một tấm ḷng như vậy. Baraba rời đồi Golgotha, vừa đi vừa tiếp tục suy nghĩ. Tương truyền rằng kể từ đó Baraba hoán cải, không c̣n trộm cướp nữa mà trở nên một người lương thiện.

Chúng ta có thể đoán rằng, trong ḍng suy tư của ḿnh, Baraba đă suy nghĩ rất nhiều về Luật:

* Trước hết là luật công b́nh: theo luật này th́ cả hắn, cả Đicma và Ghetta nữa đều phải bị xử tử v́ cả 3 đều là những tên cướp của giết người. Nhưng hôm nay luật này đă không được thực hiện.

* Kế đến là luật rừng, luật bị thúc đẩy bởi ḷng thù ghét muốn loại bỏ người ḿnh không ưa. Đức Giêsu đă bị xử tử v́ thứ luật rừng.

* Nhưng khám phá lớn nhất của Baraba là luật t́nh thương. Luật Giêsu đă thực hiện: do luật t́nh thương này mà Đức Giêsu cam ḷng chịu chết nhưng cũng nhờ luật này mà Baraba được thả, Đicma được lên thiên đàng và những kẻ thù của Đức Giêsu được tha thứ. Luật t́nh thương này đă mở mắt mở ḷng viên đại đội trưởng và hoán cải tâm hồn Baraba.

Tối thứ Năm trước khi bước vào cuộc thụ nạn, Đức Giêsu đă nói với các môn đệ "Thầy ban cho chúng con một điều luật mới, là chúng con hăy thương yêu nhau. Không có t́nh thương nào cao cả cho bằng t́nh của người dám thí mạng sống v́ người ḿnh thương. Và Đức Giêsu là người đầu tiên thực hiện điều luật đó. Không nên sống theo luật rừng, không chỉ bằng ḷng sống theo luật công b́nh, mà người môn đệ Chúa c̣n phải biết sống theo luật t́nh thương.

Chúng ta là môn đệ của Đức Giêsu. Chúng ta phải noi gương Ngài sống luật t́nh thương.

III. Kinh Lạy Cha

Trong những giây phút đau đớn nhất và buồn phiền nhất, Chúa Giêsu đă hướng về Chúa Cha và tha thiết cầu nguyện với Ngài. Chúng ta hăy kết hợp tâm t́nh với Chúa Giêsu và cầu nguyện với Chúa Cha bằng lời kinh do chính Ngài dạy.

VI. Giải tán

(Dùng "Lời nguyện trên dân chúng" trong Sách Lễ Rôma)

Trích nguoitinhuu.com

 

Lm. Hồ Bạc Xái

   

 

SUY NIỆM 1 THỨ SÁU THÁNH:

CUỘC VƯỢT QUA CỦA ĐỨC GIÊ-SU

Chắc chắn người Do-thái càng theo Đức Giê-su trong những ngày cuối đời của Ngài th́ lại càng thất vọng. Và khi ở sân phủ đường Phi-la-tô, có thể nói họ đă thực sự vỡ mộng. Bao nhiêu đợi chờ và hy vọng của họ đều như tan thành mây khói. Thay v́ được reo ḥ tung hô một vị vua oai hùng, th́ họ đang phải chứng kiến một kẻ thất thế, một khuôn mặt thảm thương, không c̣n dáng vẻ con người, đúng như những ǵ các ngôn sứ từng mô tả về Người Tôi Tớ Thống Khổ ( như ta vừa nghe trong bài đọc I ).

Thay v́ được nh́n thấy Ngài và chính ḿnh trong cảnh chiến thắng, trong vinh quang, trong quyền lực, th́ ḱa họ chẳng thấy Ngài thực hiện một cuộc Vượt Qua. một cuộc giải phóng nào cả, mà lại thấy Ngài từ bỏ vinh hoa, thậm chí đời Ngài sắp kết thúc nơi đích điểm là cái chết cầm chắc trong tay.

Họ đâu có ngờ là đúng lúc họ vỡ mộng như thế, một biến cố lớn lao đang xảy ra, đâu có ngờ là chưa khi nào và chưa một thế hệ nào có phúc như họ hôm đó, bởi v́ chính hôm đó Thiên Chúa thực hiện cuộc Vượt Qua mới đích thực. So với cuộc Vượt Qua xưa kia, cuộc Vượt Qua mới có ba sự khác biệt lớn:

1. Sự khác biệt trước hết là trong lần này, Thiên Chúa ở cùng hơn khi xưa: hồi ở Ai-cập, chắc chắn ai trong số những người Do-thái cũng đều quư mến và nể phục ông Mô-sê, nhưng đồng thời ai cũng biết rằng đàng sau ông và bên trên ông, đang có Đức Chúa vô h́nh, Đấng lớn lao hơn và đang điều khiển mọi sự. Qua khuôn mặt, lời nói, hành động của ông Mô-sê, họ thấy Thiên Chúa thật gần họ và thấy như ḿnh rờ đụng được sự hiện diện của Người.

                Thế nhưng ở sân phủ đường Phi-la-tô, qua Đức Giê-su. Thiên Chúa của họ c̣n gần hơn nữa. v́ Người đang ngự sờ sờ ra đó ngay trước mặt họ. Khi Phi-la-tô chỉ vào Đức Giê-su và nói: “Này người đó !” cả ông ta lẫn chính họ đâu có biết nghĩa của câu đó là: này là chính Thiên Chúa bằng xương bằng thịt, Thiên Chúa hiện ra rành rành, Thiên Chúa tỏ ḿnh tỏ tường, Thiên Chúa đă đến nơi đây, đang ngồi đây, tại sân phủ đuờng này, thành một con người bằng xương bằng thịt. Thiên Chúa gần hơn, thật hơn, rơ hơn xưa kia biết bao. Họ đâu có ngờ được.

2. Sự khác biệt thứ hai là hôm nay, cuộc Vượt Qua đích thực đang xảy ra, không c̣n chỉ là biểu tượng, không c̣n chỉ là kỷ niệm. Tuy đối với họ, cuộc Vượt Qua khỏi Ai-cập ngày xưa là biến cố vô cùng lớn lao, đáng mọi thế hệ mừng nhớ, nhưng thật ra nó chỉ là h́nh ảnh báo trước về cuộc Vượt Qua lần này mà thôi. Nó chưa phải là cuộc Vượt Qua đích thực. Nó có mang lại cho Ít-ra-en sự tự do và sự tồn tại đă nhiều thế kỷ, nhưng chắc chắn nó không có tính cách đời đời. Đồng thời người Do-thái mừng Lễ Vượt Qua một cách long trọng và họ coi trọng lễ sát tế chiên Vượt Qua đang diễn ra ở Đền Thờ Giê-ru-sa-lem. nhưng cuộc lễ ấy và việc tế hiến ấy cũng chỉ là kỷ niệm về một biến cố đă qua, đâu có phải là thực tại, như khi Đức Giê-su chết trên thập giá, khi Ngài là Chiên Vượt Qua chính hiệu ( v́ Ngài giống con chiên Vượt Qua, không bị đánh dập cái xương nào, mà chỉ bị đâm thủng cạnh sườn ) khi Ngài là Thượng Tế đích thực.

Các cử hành ở Đền Thờ chỉ là nghi lễ và kỷ niệm, c̣n lúc Đức Giê-su tắt thở trên thập giá, thực tại đă xảy đến, đó chính là thời điểm Con Thiên Chúa và cả nhân loại vượt từ cơi chết sang cơi sống

3. Sự khác biệt thứ ba, vô cùng đáng buồn, đó là trong cuộc Vượt Qua khi xưa, toàn dân phấn chấn quây quần chung quanh Mô-sê, vồn vă đón chờ từng mệnh lệnh một của Đức Chúa và sẵn sàng lên đường, không một phút chậm trễ, c̣n trong hiện tại, họ không nhận ra thời điểm ḿnh sắp được đời đời giải phóng và đang thẳng thừng từ khước Mô-sê Mới của ḿnh. Đối với Đức Giê-su vô tội cũng là chính Đức Chúa đang sờ sờ trước mặt, họ điên cuồng la lên “Đóng đinh nó vào thập giá”.

Đúng là không có ngày nào bẽ bàng cho Thiên Chúa cho bằng hôm thứ sáu ấy. Sau hàng ngàn năm yêu thương và chuẩn bị con người cho Ngày vĩ đại, Người đă gặt hái sự phản trắc của đoàn con nghĩa thiết. Lời lên án và cái chết thập giá họ dành cho Đức Giê-su tố giác sự chọn lựa sai lầm của họ đúng vào dịp may ngàn năm một thuở. Nhưng không phải chỉ người Do-thái mới phản ứng như thế, mà rất có thể chính chúng ta cũng đang phản ứng như thế, qua Đức Tin sa sút, qua nếp sống tầm thường của ḿnh. Thập giá Chúa luôn luôn c̣n là câu hỏi, là sự cật vấn đối với chúng ta.

Lát nữa đây, chúng ta sẽ lên hôn kính Thánh Giá. Mỗi người hăy tự nghĩ về cái hôn mà ḿnh sắp dành cho Chúa. Ḿnh muốn cái hôn ấy của ḿnh mang ư nghĩa một cái hôn phản bội, giả h́nh, hay một cái hôn yêu mến và gắn bó ?

Lm. TRẦN THẾ PHIỆT, DCCT, Đà Lạt

SUY NIỆM 2 THỨ SÁU THÁNH:

TƯỞNG NIỆM CUỘC THƯƠNG KHÓ CỦA CHÚA

CUỘC KHỔ NẠN CỦA CHÚA GIÊ-SU

Hôm nay toàn dân Chúa tưởng niệm cuộc Thương Khó của Chúa Giê-su. Phúc Âm nhất lăm và Tin Mừng của thánh Gio-an đều tường thuật về cuộc khổ nạn của Chúa Giê-su. Mỗi tác giả đều có những nét đặc biệt cho Tin Mừng của ḿnh. Tuy bốn Phúc Âm đều tường thuật lại như nhau về cuộc thương khó của Chúa Giê-su, nhưng đặc biệt thánh Gio-an cũng đă để lộ những nét cá biệt của Người trong việc tường thuật này. Trong cuộc tưởng niệm cuộc khổ h́nh của Chúa Giê-su, ta dừng lại ở Mầu Nhiệm Thập Giá mà Chúa Giê-su ngang qua cái chết: ”Khi nào Ta bị treo lên khỏi đất Ta sẽ kéo mọi người đến cùng Ta“ ( Ga 12, 32 ) hoặc “Không có t́nh yêu nào cao vời cho bằng t́nh yêu của người hiến mạng sống ḿnh” ( Ga 15, 13 ).

HẠT LÚA M̀ RƠI XUỐNG ĐẤT...

Thập giá của Đức Ki-tô vẫn tàng ẩn ngay sau bản án mà người Do-thái gán Chúa Chúa Giê-su. Đối diện với thập giá, thế gian được chia làm hai hoặc tin nhận hoặc khước từ. ”Kẻ nghe lời Ta và tin vào Đấng đă sai Ta, th́ có sự sống đời đời, và khỏi phải đến ṭa phán xét nhưng đă ngang qua sự chết mà vào sự sống” ( Ga 5, 24 ) hoặc ”Kẻ tin vào Ngài, th́ không bị án xử, kẻ không tin th́ đă bị án xử rồi, bởi v́ không tin vào Danh Con Một của Thiên Chúa” ( Ga 3, 18 ).

Thật thế, Thiên Chúa v́ quá yêu thế gian dù rằng nhân loại tội lỗi, thế gian phản bội, Ngài không loại bỏ thế gian, nhưng đă sai Con của Ngài là Chúa Giê-su đến gian trần. Chúa Giê-su đă thi hành chương tŕnh cứu rỗi trần thế theo ư Đức Chúa Cha. Chúa Giê-su đă thực hiện luật yêu thương của Tin Mừng: ”...Hạt lúa ḿ gieo xuống đất, thúi đi và chết đi, th́ sinh nhiều hoa trái” ( Ga 12, 24 ).

Chúa Giê-su Ki-tô đă sống cái cùng tận của định luật t́nh yêu là chấp nhận cái chết nhục h́nh trên thập giá v́ yêu nhân loại, dù Ngài hoàn toàn vô tội ( Mt 27, 4 ). Chúa Giê-su Ki-tô đă chấp nhận như một tội nhân nặng nhất để bị nguyền rủa ( Ga 3, 13 ) và phải kết án tử h́nh bằng việc bị đóng đinh, h́nh phạt ghê gớm và nhục nhă nhất lúc đó ( Ga 19, 16 ). Ngài làm thế để ứng nghiệm lời Ngài nói: ”Và Ta, một khi Ta được giương cao khỏi đất, Ta sẽ kéo mọi người lại với Ta” ( Ga 12, 32 ).

Đây là mầu nhiệm sâu thẳm của t́nh thương giữa Thiên Chúa và nhân loại: ”Quả v́ Thiên Chúa đă yêu thế gian như thế đó, đến nỗi đă thí ban Người Con Một...” ( Ga 3, 16 ) và “Đức Giê-su biết rằng đă đến giờ Ngài qua khỏi thế gian này để đến cùng cha…th́ Ngài đă yêu mến họ đến cùng” ( Ga 13, 1 ). Chúa Giê-su đă hoàn tất công tŕnh cứu độ nhân loại trên thập giá. Chính trên thập giá, Đức Giê-su Ki-tô kéo mọi người đến cùng Ngài để h́nh thành nên một cộng đoàn mới của dân Thiên Chúa. H́nh ảnh Đức Giê-su chịu chết, treo trên thập giá làm tôi liên tưởng tới ông tổ của người dân tộc Kơho là Xơrơđen,: ”Ông Xơrơđen cũng đóng khố có kết tua xinh đẹp, cũng mặc áo thêu hoa đỏ tươi, cũng vác xà gạc sắc ( wiăs nhơr ) như nước trên vai, mang gùi nặng sau lưng, cũng đánh chiêng, uống rượu cần...” ( K’ Bon và ông Mang Xăng kể ) và Ong tổ người Kơho đă hy sinh chết hiên ngang cho ḍng tộc Kơho của ḿnh, cho sự tồn vong của con cháu và như thế niềm tin của người Kơho cũng thấp thoáng, cũng ẩn tàng một cái ǵ đó rất b́nh dị, nhưng cũng rất linh thiêng.

NIỀM TIN CỦA NHÂN LOẠI NƠI THẬP GIÁ CHÚA GIÊ-SU

Mầu nhiệm thập giá là mầu nhiệm t́nh thương. Trên thập giá, Chúa Giê-su đă qui tụ muôn dân muôn nước và cũng chỉ nơi thập giá ơn cứu độ của Chúa mới tuôn tràn nơi mọi người. Ong Caipha thượng tế đă nói một lời phán quyết về Chúa Giê-su như một lời ngôn sứ: ”Điều ấy, ông đă nói ra, không phải tự ḿnh, nhưng v́ là Thượng Tế năm ấy, ông đă nói ngôn sứ là Đức Giê-su sắp phải chết thay cho cả dân tộc; và không chỉ thay cho dân tộc mà thôi nhưng c̣n để thâu họp con cái Thiên Chúa tản mác về lại làm một” ( Ga 11, 51 – 52 ).

Chúa Giê-su đă thực hiện ư nhiệm mầu của Thiên Chúa Cha là hy sinh mạng sống, gánh tội trần gian, chết v́ yêu thương gian trần. Đây là mầu nhiệm của ḷng tin và chỉ có đức tin sâu thẳm, con người mới nhận ra điều đó. Nhân loại ở muôn thời vẫn hiểu rằng bao lâu c̣n Ki-tô giáo bấy lâu thánh giá c̣n vươn cao. Thập giá là biểu hiệu của người Ki-tô hữu và đó là dấu hiệu của t́nh thương, của sự hiệp nhất, của sự cảm thông, chia sẻ và tha thứ.

Tôi c̣n nhớ trong một lớp Giáo Lư cho người tân ṭng Kơho, tôi nói rằng: ”Chúa Giê-su là Con Chúa Cha, đă yêu thương con người, giống như anh chị em thương con cái của anh chị em, khi thấy con cái ḿnh bị đau ốm, bị thú rừng tấn công nguy hiểm, anh chị em đem hết t́nh thương để cứu con ḿnh dù rằng tính mạng ḿnh có thể hiểm nguy, anh chị em vẫn cứu con. Chúa Giê-su cũng vậy v́ yêu chúng ta, yêu mọi người, Chúa đă chấp nhận lời của Cha Ngài là Chúa Cha, vâng ư Chúa Cha, chấp nhận cái chết mặc dù Ngài không có tội ǵ. Chúa Giê-su bị bắt, bị kết án và bị đóng đinh trên thập giá như anh chị em vẫn thấy trong nhà thờ, trên ngực người mang Thánh Giá và tôi rút trong túi áo ra một cây Thánh Giá Truyền Giáo, rồi giơ cho lớp Giáo Lư tân ṭng coi. Tất cả đều trầm trồ khen Chúa dễ thương và vỗ tay tán thành vang dội, trước sự xúc động cao độ của tôi...”

Lạy Chúa Giê-su, xin cho mọi người chúng con suy niệm kỹ càng lời mời gọi kính thờ Thánh Giá: ”Đây là cây thánh giá, nơi đă treo Đấng Cứu Độ trần gian”.

Lm. Giu-se NGUYỄN HƯNG LỢI, DCCT, Giáo Phận Đà Lạt

SUY NIỆM 3 THỨ SÁU THÁNH:

SỰ PHẢN BỘI CỦA A-ĐAM

Hôm nay Thứ Sáu Tuần Thánh, Giáo Hội dành nhiều giờ long trọng tưởng niệm mầu nhiệm đau khổ và tử nạn của Chúa Ki-tô. Nhất là cả cộng đoàn vừa lắng nghe cả một bài ca Thương Khó dài. Và một lư do khác nữa, có lẽ ngày hôm nay mọi miệng lưỡi phải thinh lặng thật lâu và thật sâu để sống lại thời khắc thánh thiện và cao điểm nhất của cả Năm Phụng Vụ.

V́ thế thay v́ chia sẻ Lời Chúa như thường lệ, chúng ta hăy cùng nhau quay về với nguồn gốc mà từ đó phát sinh tội lỗi để chúng ta thật ḷng sám hối chính những tội lỗi của ḿnh. Đó chính là những h́nh ảnh của sách Sáng Thế: “Đức Chúa là Thiên Chúa nói: Này con người đă trở thành như một kẻ trong chúng ta, biết điều thiện điều ác. Bây giờ đừng để nó giơ tay hái cả trái cây trường sinh mà ăn và được sống măi” ( St 4, 22 ).

Thật đáng tiếc cho A-đam, giữa một bên là lời yêu thương nhắn nhủ của Thiên Chúa: “Hết mọi trái cây trong vườn, ngươi cứ ăn. Nhưng trái cây cho biết điều thiện, điều ác, th́ ngươi không được ăn. V́ ngày nào ngươi ăn, chắc chắn ngươi sẽ phải chết” ( St 2, 16 – 17 ). C̣n bên kia là lời xảo quyệt mưu mô của tên cám dỗ: “Các ngươi cứ ăn đi, Thiên Chúa cấm v́ Người biết ngày nào các ngươi ăn, các ngươi sẽ nên những vị thần biết thiện biết ác. Các ngươi cứ ăn, không chết chóc ǵ đâu” ( St 3, 4 – 5 ).

Vậy mà A-đam đă đánh đổi chính lời của Thiên Chúa để nghe lời xảo quyệt của kẻ cám dỗ. Cùng với hành động tội lỗi, con người đă đạt mục đích: trở thành một bậc hiểu biết điều lành sự dữ ! Nhưng cái giá phải trả cho sự hiểu biết này quá đắt: Con người mất tất cả và mất cả chính ḿnh. “được sống măi” đâu không thấy, chỉ có nỗi nhục nhă, đau khổ, chết chóc là bám lấy con người. Rốt cuộc “biết lành biết dữ” cũng không phải là cái được, nhưng là cái mất. Biết làm chi để rồi nhận ra ḿnh trần trụi. Sự kiêu ngạo đă làm cho con người vong thân nghiệt ngă.

Kinh nghiệm tội lỗi dù đă làm con người khiếp sợ nhưng nó vẫn không thể tự ḿnh đứng vững. Sau mỗi lần phạm tội là mỗi lần đổ vỡ, là ray rứt, là mất mát, nhưng nó vẫn cứ lao vào. Vong thân đẩy con người đi từ nghiệt ngă này đến nghiệt ngă khác.

Giữa lúc bi thương ấy, Lời Hứa Cứu Độ: “Ta sẽ đặt hận thù giữa mi và người nữ, giữa ḍng dơi mi và ḍng dơi bà. Ḍng dơi bà sẽ đạp đầu mi” ( St 7, 14 ) được thực hiện. Ngày xưa khi A-đam bị đuổi khỏi Ê-đen, cửa trời khép lại, hạnh phúc khép lại. Ngày nay, chính Chúa Ki-tô đến ôm trọn nỗi khổ đau của con người, chia sớt đến cùng những khắc khoải của con người về lẽ sống. Nhờ Ngài, cửa trời lại mở ra, hạnh phúc mở ra, Ơn Cứu Độ mở ra.

Kiêu ngạo của A-đam là độc tố giết chết tương quan giữa con người với Thiên Chúa, giữa con người với nhau và với chính ḿnh. Bản chất kiêu ngạo ấy h́nh như vẫn tồn tại nơi mỗi người. Bởi thế chúng ta hăy khiêm tốn cúi đầu, đấm ngực ḿnh để thống hối. Sau mỗi lần gợi ư sám hối, chúng ta dừng lại trong thinh lặng, xin Chúa tha thứ cho ta.

Phải chăng v́ kiêu ngạo, chúng ta chưa tha thứ cho nhau ?

Phải chăng v́ kiêu ngạo, chúng ta không nói được một lời xin lỗi nhau ?

Phải chăng v́ kiêu ngạo, chúng ta không đón nhận lời góp ư của anh chị em với ḿnh ?

Phải chăng v́ kiêu ngạo, chúng ta không vui khi thấy người khác hơn ḿnh, hay ngược lại, vui v́ nghĩ rằng ḿnh hơn hẳn người khác ?

Và phải chăng, v́ kiêu ngạo, chúng ta luôn phàn nàn, chê trách, bàn tán, phẩm b́nh về những thiếu sót của anh chị em ḿnh ?

Chúng ta xin Chúa tha thứ và hoán cải để mỗi ngày một trở nên hiền lành, khiêm nhường như Chúa.

Lm. JB NGUYỄN MINH HÙNG, Giáo Phận Phú Cường

CHỨNG TÁ:

ĐƯỜNG THÁNH GIÁ V̉NG QUANH THẾ GIỚI

Kỷ lục Guiness năm 1996 ghi lại một chuyện đánh động mọi người: Anh Arthur Blessit người Hoa Kỳ, 55 tuổi đă ṛng ră suốt 26 năm vác trên vai một cây Thập Giá bằng gỗ, dọc 3m60 và ngang 1m80, nặng 18 kư, đi bộ ṿng quanh thế giới. Khi khởi hành tại Los Angeles vào năm 1969, anh đă ngỏ lời xin nhận cuộc hành tŕnh của ḿnh như là một cống hiến mang tính tôn giáo cho tất cả những ai đang khao khát sống yêu thương theo gương Đức Giê-su.

Tính đến 1996, anh đă trải qua 26 mùa Giáng Sinh rong ruổi trên đường xa, cứ mỗi 4.800 cây số, anh lại phải thay một đôi giày. Dọc đường, tại London, thủ đô nước Anh, anh đă kết hôn với chị Denise. Điều trớ trêu là không ít Nhà Thờ trên lộ tŕnh của anh đă không muốn đón tiếp v́ cho rằng anh là một người điên điên khùng khùng, hoặc có ư đồ khích động ǵ đấy ! Tuy nhiên, anh đă có vinh dự được đồng hành với một số vị thủ lănh tôn giáo như Đức Gio-an Phao-lô 2, Billy Graham... Anh đă từng bị các loài như: voi, cá sấu, khỉ, rắn và cả con người tấn công. Anh thuật lại:

“Tôi đă đi qua các sa mạc, rừng rậm. Tôi đă băng ngang những nơi đang có chiến tranh hoặc bạo động. Tôi đă từng bị cảnh sát các nước bắt giam 21 lần v́ những tội vớ vẩn như đi tha thẩn, cản trở giao thông, hoặc bị t́nh nghi là có mưu đồ xúi bẩy bạo động...

Tôi đă từng một lần phải đối mặt với một đội hành quyết năm 1978 tại nước Nicaragua. Hôm ấy, tôi đang cùng một người bạn đi dọc con lộ mang tên Pan America, c̣n người thông dịch của tôi th́ theo sau trên một chiếc xe tải quá giang. Bỗng có 7 người đàn ông mang súng chặn đường và lôi tôi ra cột vào một gốc cây. Họ bảo họ sắp xử bắn tôi. Tôi bảo họ rằng tôi không thể chết nếu không có một cuốn Kinh Thánh trên tay. Họ đồng ư mở trói để tôi đón chiếc xe tải sắp đến và lấy cuốn Kinh Thánh. Thế rồi, tôi đă lấy được trong ba-lô cất trên xe đem tặng cho mỗi người một cuốn Kinh Thánh nhỏ. Họ có vẻ bối rối, và rồi họ đă đồng loạt hạ súng, tha cho tôi được ra đi b́nh an...”

Tính đến năm 1996, anh Arthur Blesitt đă đi được 50.140 cây số, qua 227 nước khác nhau. Anh cho biết: c̣n phải đến 50 nước nằm trên 7 lục địa lớn nhỏ...

Theo tạp chí KIẾN THỨC NGÀY NAY 1996.

TÀI LIỆU:

SUY NIỆM ĐƯỜNG THÁNH GIÁ

I. DẪN NHẬP:

Kính thưa cộng đoàn ! Thiên Chúa yêu thương con người. Và thập giá là bằng chứng của t́nh yêu cao cả ấy. Trong lời đầu của Sứ Điệp Ngày Quốc Tế Giới Trẻ năm 2000, Đức Thánh Cha Gio-an Phao-lô 2 đă viết: “Cách đây 15 năm ( 1983 ), Cha đă giao cho các con một cây Thập giá lớn bằng gỗ, mời gọi các con vác nó đi khăp thế giới như dấu chỉ ḷng Chúa Giê-su yêu thương loài người và để loan báo rằng chỉ nhờ Đức Ki-tô tử nạn và Phục sinh chúng ta mới được cứu rỗi”. Từ đó, Thập Giá Chúa Giê-su được nhiều cánh tay và quả tim quảng đại của các bạn trẻ khắp năm châu vác lấy, làm nên một cuộc lữ hành dài không ngơi nghỉ qua các đại lục.

Thật vậy, Thập Giá mà chúng ta suy tôn chiều nay như muốn minh chứng một chân lư: V́ yêu thương chúng ta, Chúa Ki-tô đă không ngần ngại một hành vi nào, cho dù phải đổ máu. Qua câu khẳng định của thư Do-thái: “Không có đổ máu sẽ không có ơn cứu độ” chúng ta mới hiểu được thế nào là cái giá của hy sinh, của đau khổ của t́nh yêu và cho t́nh yêu.

Dừng lại ở các chặng thứ 1, 4, 5, 9, 12, tiêu biểu cho cả Hành Tŕnh Thập Giá, chúng ta được mời gọi tham dự vào những đau khổ của Chúa, nhận ra bộ mặt tội lỗi của trần gian; đồng thời, khám phá muôn hồng ân mà chúng ta đă, đang và sẽ được lănh nhận qua mỗi chặng đường Thương Khó đó.

Lạy Chúa Giê-su ! Chúng con muốn hướng ḷng theo Chúa tiến về Can-vê. Chúng con muốn tưởng nghĩ đến nỗi thống khổ và cái chết của Chúa để hiểu rơ t́nh Chúa đă yêu thương chúng con thế nào. Đây cũng là dịp giúp chúng con biết tránh xa tội lỗi, gạt bỏ tất cả những ǵ làm chúng con xa Chúa.

Lạy Mẹ Ma-ri-a ! Mẹ đă đồng hành với Chúa trên con đường khổ nạn này. Xin Mẹ nhắc nhở chúng con những điều mà Mẹ đă thấy, đă nghe và những đau khổ mà chính Mẹ đă chịu, để việc suy niệm cuộc Thương Khó của Chúa giờ đây mang lại nhiều ích lợi cho chúng con ( Chọn một bài hát ngắn