KINH NGHIỆM GẶP CHÚA

 

Đông Khê



Tôi không viết “Tiểu Sử”
v́ tiểu sử của tôi không có ǵ đáng nói
Tôi chỉ viết Lời Tâm Sự

Tuổi mới lớn:

NỖI BUỒN THỨ NHẤT:

Một ngày đưa Mẹ vào Bệnh Viện
Nghe người ta nói: “Mẹ cô điên”
Mẹ ơi, nhát búa đập vào đầu
Mẹ biết ḷng con bao đớn đau...

NỖI BUỒN THỨ HAI:

Đám cưới Heo quay với Rượu vàng
Nhà trai trổi nhạc đón dâu sang
Bao nhiêu long trọng và Nghi Lễ
Mà một cuộc đời phải nát tan...

Vợ chồng tôi có 3 con
Năm tôi 36 tuổi
chồng tôi bỏ nhà theo vợ bé bằng nửa tuổi tôi

Tôi không có đạo.


Là con gái út của một gia đ́nh nho phong
tôi ngơ ngác nhận ra rằng bằng cấp không làm nên đạo đức
v́ chồng tôi đậu Cử Nhân Văn Khoa và Luật Khoa
Tôi choáng váng: đất trời sụp đổ

Nhưng:


Thà không tri giác như cây cỏ
Lỡ có tâm hồn với nước non...

Tôi vận dụng tất cả ư chí để đương đầu với hoàn cảnh
Tôi luôn luôn nhớ tôi là cây cột duy nhất cuả nhà nầy
là Xương Sống của Gia đ́nh
Ba con chỉ có tôi là nơi nương tựa
Tôi tâm niệm phải nuôi con nên người
Chúng phải no cơm ấm aó, học hành thành đạt
Tôi không nh́n thấy tôi ở đâu cả
tôi chỉ thấy ba cuộc đời ấu thơ trước mắt và trong tim ḿnh

Anh làm xô lệch gối chăn xưa
Tôi tiếc đời tôi phấn hương thừa
Một ḿnh, tôi nuôi đàn con dại
Lầm lũi bước đi tháng, năm dài
Nước mắt chảy vào trong
không để ḿnh sầu mộng
tôi nuốt hết đơn côi
Tránh nh́n cả gương soi
tôi chối bỏ nhan sắc ḿnh c̣n đó...

Đi làm, săn sóc con, mỗi ngày
tôi chỉ “thở “khi ngồi trên Cyclo đến sở và về
Người cô phụ nh́n thời gian trôi qua, năm nầy rồi năm khác...
từng năm, lại từng năm...
Thế gian vẫn lắm nẽo ṃn
Đường qua phố vắng vẫn c̣n đọng mưa...

NỖI BUỒN THỨ BA:

Con gái chết, 7 tuổi, sau 3 ngày mắc bệnh Sốt Xuất Huyết
Mặc dầu cháu ở với Mẹ
(Ba cháu đă bỏ Mẹ Con tôi từ năm năm qua)
trong giờ hấp hối, 4:00 AM
cháu quay mặt qua bên phải, hỏi: “Ba đâu?"
và quay bên trái: “Ba đâu?” Ḷng tôi đau như muối xát
(Chú thích: T́nh huyết nhục thiêng liêng dường ấy
xin đừng phá thai!)
Cháu trút hơi thở cuối cùng trên tay tôi, 4:05 AM
chỉ có hai Mẹ Con trong Bệnh Viện
Chính đau thương nầy
sau này, với Ơn Chúa, đă thúc đẩy tôi đi làm Thiện Nguyện

để xoa dịu đau thương của người khác
Thương con trong huyệt lạnh
Nhớ con dưới mồ sâu
Con ơi, sầu tử biệt
Bao giờ c̣n thấy nhau

Tôi khóc ngất:
Khi đặt con nằm ḷng đất lạnh
Mẹ muốn thét lên đến tận trời

Những ngày Việt Nam khói lửa
tôi không dám ngủ riêng
tối nào cũng kéo tấm nệm mơng nằm ngủ dưới đất
cạnh giường hai con
đề pḥng nếu có bom đạn
th́ Mẹ Con sống cùng sống
chết cùng chết theo nhau

Một thân ṿ vơ
vừa làm Mẹ, vùa làm Cha, mỗi ngày,
tôi cắm cụi sống với bổn phận, trách nhiệm, công việc
Phải thú nhận tôi bám vào đó mà sống
không dám buông lơi
sợ ḿnh sực nhớ đến nỗi đơn chiếc của đời cô phụ...

Nỗi khó khăn nhất của người thiếu phụ tóc hăy c̣n xanh
phải một ḿnh đảm nhận trọng trách nuôi các con
không phải là đời sống vật chất, mà là đời sống tinh thần
Thiên nan vạn nan, con đường dài hiu quạnh
Nhưng không phải là không vượt qua được
Khi có một Lư Tưởng cao hơn sự mưu ích cho riêng ḿnh
con người có thể Quên ḿnh
V́ sao? V́ Thượng Đế không bao giờ bỏ quên con người

Giữa Vũ Trụ, vẫn có một Sức Thiêng làm đ̣n bật
giúp con người vượt thắng hoàn cảnh, dù đen tối đến đâu
Chứng cớ là có một ngày đời sống Tâm Linh của tôi bắt đầu
GIÂY PHÚT TRÙNG PHÙNG
Qúa bận bịu với nhiệm vụ nuôi con
với đau thương chất ngất tháng ngày
tôi không nhận ra Thiên Chúa
mặc dù Ngài luôn luôn có mặt
Không biết Nguyện Cầu
tôi không hiểu rằng Ngài vẫn có chương tŕnh
giải thoát cho mỗi thương đau thế trần

Không bao giờ bỏ kẻ khổ đau
Thiên Chúa t́m mọi cách mời gọi tôi đón nhận Ngài
để Ngài bước vào đời tôi, giúp tôi thoát khổ
Trong dịp cùng hai con đi nghĩ mát
- thật ra là đi t́m quên –
tôi nằm trên thảm cỏ nh́n thác nước rơi trong bóng đêm
Từ ánh đèn dưới chân thác
những luồng nước phun lên cao
với nhiều màu sắc khác nhau
Một gợi ư từ đâu hiện ra trong trí tôi:
Như mỗi luồng nước có một vẽ đẹp riêng
một màu sắc riêng
tôi có thể dùng t́nh cảm, tâm trí, năng lực của ḿnh
để phục vụ một Lư Tưởng khác:
Đổi T́nh Yêu ra T́nh Nhân Loại
lấy T́nh Thương làm Hạnh Phúc

Tôi không đủ sức, cũng không đủ lời để mô tả giờ phút ấy
Giờ phút gặp gỡ Đấng Tạo Dựng nên ḿnh
Người đă dùng chính hơi thở của Ngài để chuyền cho tôi sức sống
Màn mây như thấp xuống
Tôi nghe toàn thân ḿnh mất trọng lượng, trở thành nhẹ tênh...
Không một tiếng động, không một bóng h́nh
mà tôi biết chắc một thân thương gần gũi
đang bao trùm tâm hồn tôi, che phủ tôi
Ràn rụa nước mắt, tôi ngước nh́n trời xanh
Bầu trời im vắng, như chính tôi không thốt nên lời...

Khổ Đau càng nặng, th́ Ḷng Biết Ơn lại càng sâu

Như người vừa tỉnh cơn mê, tôi bàng hoàng thổn thức:
T́nh Cha sâu lắng, mênh mông quá
Con lặng cúi đầu, nước mắt dâng...

Tôi quyết định Rửa Tội để theo Người đă yêu tôi
đă chết cho tôi
đồng hành với tôi trong Vui Buồn cuộc sống
Linh Mục đổ nước trên đầu tôi
và đọc những Lời Kinh
Tôi không biết kinh ǵ
v́ tôi đang bận đọc “Lời Kinh” của ḷng ḿnh:
Cha ơi, hôm nay
con mang trong ḿnh Dấu Ấn của Cha.
Cha ơi, con sẽ là con Cha măi măi.
Ngẩng đầu lên, tôi mĩm cười một ḿnh,
giọt nước mắt rơi xuống bàn tay.

Lạc loài từ độ năm nao
T́m về với Chúa trăng sao sáng ngời
Biển ơi, biển có bồi hồi
Có nghe rộng mở một Trời Yêu Thương

Hết rồi, những năm tháng
chết lịm hồn, v́ thiếu vắng Đức Tin.
T́nh Cha như phép Nhiệm Mầu
Như hoa nỡ muộn trên đầu mái hiên
T́nh Cha là chiếc đủa tiên
Mang con trở lại với niềm an vui...

Biệt tài của Thiên Chúa là
đổi Nguy thành An
biến Họa thành Phúc
Chồng tôi vẫn biền biệt, con gái đă qua đời
nhưng đời tôi có một ư nghĩa mới
tôi sống trong T́nh Yêu Thiên Chúa
một T́nh Yêu bất diệt, không đổi thay
Một T́nh Yêu sống động mỗi ngày
Ngài lắng nghe, dịu dàng, tha thiết
cảm thông và tha thứ, che chở và phù trợ
an ủi và đỡ nâng
Ḷng tôi ấm áp

Tôi vẫn nhớ con gái mỗi ngày
nhưng tôi tin con đang ở bên Chúa
và Mẹ con tôi sẽ gặp lại nhau, sau này...

Tôi vui và hay khôi hài.
Biết ơn Ngài qúa đỗi
tôi muốn làm một cái ǵ cho Cha ḿnh
Bởi lẽ Phúc Âm là Ngọn Nến
Lửa hồng xin đốt ở trong con...

Từ khi về hưu, và con cái trưởng thành
tôi ở một ḿnh, đi làm Thiện Nguyện
Lửa hồng của T́nh Yêu Thiên Chúa
dùng tôi như chiếc thuyền nan bé nhỏ
chuyên chở T́nh Thương của Ngài đến những người khổ đau
người bệnh hoạn nơi Bệnh Viện
tù nhân nơi Khám Đường
những kẻ Khốn Khó nơi xóm nghèo
Tôi say sưa với công việc này v́ qua họ, tôi thấy Chúa
Thiên Chúa của ḷng tôi
và tôi thấy tôi ngày trước, bơ vơ, cô đơn, thèm khát t́nh thương
một T́nh Thương, không phải lời Ân Ái.

Đức Kitô là ai?

Bây giờ, các Bạn đă thấy Đức Kitô là ai, đối với tôi
Ngài là T́nh Yêu, là Lẽ Sống
là tất cả của ḷng tôi tŕu mến, gắn bó, tin yêu...

Tuy nhiên, yêu Thầy thiết tha là thế
v́ rất dễ hiểu: không có Thầy
chắc chắn tôi không tài nào sống nỗi đời ḿnh
tôi vẫn nhiều vấp phạm
Từ ngày theo chân các Sơ Têrêsa
tôi hiểu Bác Ái không biên giới
Tôi cũng nhận ra rằng những tội tôi phạm
thường là tội thiếu ḷng Bác Ái
V́ thiếu ḷng Bác Ái
đời sống tôi chưa đẹp ḷng Chúa như tôi ao ước

Một trong các điều luật của Hội “Giáo Dân Thừa Sai Bác Ái”
( Lay Missionary of Charity, thành lập bởi Mẹ Teresa Calcutta)
mà tôi theo là Cầu Nguyện với sách: "Giờ Kinh Phụng Vụ”.

Lần đầu mở sách
GIỜ KINH PHỤNG VỤ
tôi chỉ thấy chán năn. Dài quá.
Kinh Sáng, Kinh trưa, Kinh chiều
Thánh Vịnh, Kinh Sách, Lời Chúa, Đáp Ca, Thánh Ca
thôi th́ đủ thứ
Tôi nghĩ thầm: "thứ nào cũng tương tợ nhau, viết ǵ mà lắm thế”
Tôi ngồi đếm, có ngày 14 trang luôn
Tính làm biếng trong tôi nỗi dậy và tôi thấy ngại ngùng

Nhưng tôi hiểu đọc Thánh Vịnh là cùng cầu nguyện với Giáo Hội
nên tôi ra’ng thử
Tôi đọc chút chút xem sao
Mỗi sáng đi Lễ, tôi nói với Chúa
“Xin Chúa cho con siêng năng đọc Giờ Kinh Phụng Vụ
sao con ngán quá”

Từ từ, tôi đọc nhiều lên và dần dần bị lôi cuốn
Càng đọc, tôi càng yêu thích lốicầu nguyện sâu xa này
Tôi ham mê, thích thú đọc, có khi c̣n tiếc sao đă đến trang cuối rồi
Đọc Thánh Vịnh, con người gần gũi Thiên Chúa
v́ Thiên Chúa hiện diện trong các mẫu chuyện sống động
v́ Thánh Vịnh mô tả tâm trạng con người trong đời sống thực tế

Những lời ca ngợi Thiên Chúa toàn năng và nhân từ
lời than văn phận ḿnh, lời tha thiết ăn năn
lời thành khẩn xin ơn
tất cả là h́nh ảnh thiết thực của cuộc sống hôm nay
ngay trong đời này
Chẳng những người đọc cảm thấy chính ḿnh trong đó
mà c̣n cảm thấy Chúa đang lắng nghe, đang nói với ḿnh từng lời

Tôi quên mất ngày xưa, Vua Đa Vit đă cầu nguyện
bằng những lời Thánh Vịnh mà vua đă viết ra
Tôi chỉ c̣n thấy chính tôi với Thiên Chúa mặt đối mặt
qua những lời Thánh Vịnh than văn và ngợi khen

Đặc biệt nhất là Thánh Vịnh rất có ích
Khi buồn khổ, bối rối, Thánh Vịnh 51 giúp ḷng tôi lắng dịu
Ngày bảo Katrina, tôi đọc Thánh Vịnh 29 và t́m lại được B́nh An
Có những câu tôi thuộc ḷng, v́ chúng là chính tiếng nói của ḷng tôi
"Muôn ngàn đời, Chúa vẫn trọn T́nh Thương”

Không ai ngờ được Thánh Vịnh có mặt từ ba ngàn năm trước
mà giờ đây đọc lên nghe như chính tâm can ḿnh thốt ra bằng lời
“Ngày con kêu cứu, Chúa đă thương đáp lại
đă gia tăng nghị lực cho tâm hồn “

Có hai câu mà tôi đắc ư nhất


“Xin bác ái là mưa sa tưới gội
cho ḷng con hoa thắm nỡ b́nh an"
Tôi mê hai câu này v́, như trên đă nói
tội tôi phạm thường là v́ thiếu bác ái
nên tôi coi hai câu này là phương thuốc chữa bệnh cho ḿnh

Cứ thế, tôi đi vào đi ra
làm việc ǵ cũng nhẫm đi nhẩm lại hai câu này suốt ngày
Lạy Chúa,con tạ ơn Ngài
dù bác ái trong con, vẫn chưa phải là đủ
nhưng v́ T́nh Yêu Chúabao dung
Ngài đă bù đắp, và cho con B́nh An