CHƯƠNG I
THIẾN LÀ TRÍ TUỆ CỦA SINH HOẠT

BẢO TR̀ TÂM THỨC KHOÁNG ĐẠT 

     Đề mục về câu chuyện này có lẽ nghiêm túc hơn, nhưng v́ mục đích của bút giả là làm thế nào để quư vị có thể hiểu rơ rằng thiền định chẳng phải là pháp môn tu hành riêng của Phật giáo. Huống chi thiền rất chú trọng đến tinh thần không chấp cứ câu nệ, không chỉ chuyên chú vào h́nh thức ngồi thiền; v́ thế trọng điểm học tập của chúng ta là nhắm vào tinh thần không câu chấp này. 

     Mặt khác, xin quư vị tri nhận rằng: Dù thiền tôn của Trung Quốc hay của Nhựt Bổn cũng đều có lối giải thích khác nhau đối với thiền. Nói cách khác, thiền, không chỉ duy nhất là ngồi thiền. 

     Ăn cơm, uống trà cũng là thiền. 

     Thời đại nhà Đường, tương truyền có vị Triệu Châu Tùng Niệm thiền sư sống đến 120 tuổi thọ. 

     Một hôm, trong chùa có một đệ tử mới đến, muốn theo Triệu Châu thiền sư tu hành. Vị này thỉnh giáo thiền Sư: 

     “Đệ tử là một kẻ mới gia nhập, xin thành tâm đê đầu thỉnh giáo sư phụ về phương pháp tu hành”. 

     Triệu Châu thiền sư trả lời: 

     “Cháo sáng đă ăn chưa?” 

     “Ăn rồi”. 

     “Thế th́ mang chén đi rửa đi!” 

     Sau khi nghe vị thiền sư nhẹ nhàng trả lời mà không nói thêm bất cứ một lời nào, vị đệ tử này nhờ đó mà hoát nhiên khai ngộ, đó tức là thiền. 

     Dường nhu khi chúng ta chỉ cần đề cập đến thiền th́ thường cho rằng chắc chắn là phải có đạo lư thâm sâu ǵ đó, hoặc cần phải trải qua phương thức tu hành đặc biệt nào đó. Kỳ thực không phải thế. 

     Nói cách khác, trong sinh hoạt hằng ngày của chúng ta, sáng sớm thức dậy, đánh răng, rửa mặt, đi nhà vệ sinh v.v..., những chuyện lặt vặt b́nh thường này củng là một loại thiền. Nếu ngay cái đạo lư giản dị như thế mà chúng ta không thể ngộ được th́ nói chi đến việc tu hành đặc biệt khác? Lời nói của Triệu Châu thiền sư chính là ư đó, người đệ tử mới cũng v́ rơ đạo lư đó mà khai ngộ. Cho nên chỉ cần chúng ta thể ngộ “Đạo ở trong sinh hoạt thường ngày”, thế là đối với thiền, hoặc nhiêù hoặc ít đă có thể ngộ rồi. 

     Bây giờ chúng ta hăy trở lại chính đề. 

     Cái gọi là “Thiền”, trọng yếu nhất là tinh thần không câu nệ. Chỉ nắm vững được tinh thần ấy mới hoàn toàn thể ngộ được cái tôn chỉ và ư chỉ của thiền. V́ thế, đối những người có tâm học thiền, ngoài việc đến thiền đường ngồi xếp bằng, cần phải học tập tinh thần “Không bán víu bất cứ h́nh thức ngồi thiền nào” – đó mới là trọng điểm mà tôi muốn nhắn gởi .