CHƯƠNG I
THIẾN LÀ TRÍ TUỆ CỦA SINH HOẠT
LÀM SAO ĐỂ CÓ THỂ SINH HOẠT
MỘT CÁCH TỰ TẠI
Nếu có
thể v́ hiểu rơ đạo lư của thiền mà sống
một cuộc sống
không bị ràng buộc và tự do tự tại là điều rất tốt,
nhưng trên thực tế, sự việc không đơn giản như chúng ta tưởng tượng.
Trái lại, v́ chúng ta càng muốn tránh thoát ràng buộc chừng nào th́
càng có cảm giác bị ràng buộc chừng ấy. Dù sao, trong đời sống thực
tế đă không cho phép cá nhân chúng ta có thể phát triển một cách tự
do. Nếu cứ cố chấp mang cái vốn hiểu biết rất ư thiếu sót về thiền
mà phóng ngôn ngữ bừa băi và thổi phồng ra, th́ chắc chắn là sẽ tạo
cho người khác những cảm nhận tương phản.
Thiền
tuy dạy chúng ta không nên câu nệ ở sự lư, nhưng đồng thời cũng
không nên tử thủ trong thành tŕ giáo pháp này mà biến thành ngựa bị
sút cương hoặc hành sự buông lung đến nổi không có lấy một tiêu
chuẩn nguyên tắc nào. Những lưu ư nêu ra, chẳng qua chỉ để nhắc nhở
rằng khi học xong thiền, bối cảnh sinh hoại chung quanh sẽ giống như
ảo thuật, chỉ một chớp nhoáng, mọi hiện tượng đă hoàn toàn thay đổi.
Từ lâu, tánh ngoan cố và tính lười biếng của chúng ta chẳng khác nào
tốc độ vun vút của xe, có dùng sức đạp thắng thế nào, nó tức khắc
dừng lại. Nếu cố gắng miễn cưỡng muốn nó dừng gấp lại, không chừng
c̣n có thể xảy ra những sự việc đáng tiếc ngoài ư muốn!
Nhưng
nói như thế, không có nghĩa là khinh thường bỏ qua.
Chỉ cần đầu tư
thời giờ tinh tiến nỗ lực tu hành liên tục th́ cuối cùng sẽ có ngày
có thể đạt đến cảnh giới liễu ngộ.
Trong
phương thức tu hành “ Miễn ngồi thiền”, chỉ cần chúng ta
không ngừng
đọc ngữ lục có liên quan đến thiền,
và công án cũng như truyện kư tu hành của thiền tăng th́ rất có thể
trong bất tri bất giác chúng ta có thể vận dụng trí tuệ của thiền để
tư khảo, tất nhiên sẽ đưa đến liễu ngộ đạo lư của thiền
Chú (1):
Công án
chỉ vào văn kiện tư liệu của công gia hoặc phán quyết kư lục v.v...
thiền tôn công án tức là nói đến sự liên quan của một số lời dạy hay
việc khai ngộ của các thiền sư về đối thoại hoặc kư lục của hành
nghi khi chỉ đạo cho những người tập thiền.
Chú (2):
Đại đạo trường của Lâm Tế Tôn, toạ lạc tại hoa viên Kinh Khu phía
phải chợ kinh đô. Vốn là sở tại ly cung của hoa viên thiên hoàng,
sau này v́ sau khi Thiên Hoàng thoái vị để quy y tam bảo đốc tín
Phật Giáo, nên đă cung thỉnh Quan Sơn Huệ Huyền thiền sư làm khai
sơn tổ sư để khởi công kiến lập Diệu Tâm Tự
Chú (3):
Người Nhă Lợi An (Nhơn) là danh xung tổng hợp của sắc dân Ấn Âu, họ
đă xâm nhập Ấn Độ, theo tài liệu th́ họ đă có sớm khoảng 1,300 năm
trước kỷ nguyên.
Chú (4): Là
một đại biểu Đại Thừa kinh điển. Tên chính thức gọi là “Diệu Pháp
Liên Hoa Kinh”, trong Phật giáo, bộ kinh này được sùng kính mănh
liệt nhất và được xưng tụng với mỹ danh là “Kinh trung chi vương”