|
|
|
|
CHƯƠNG II
HƯỚNG CAO TĂNG HỌC TẬP THIỀN TÂMĐÓI TH̀ ĂN CƠM BUỒN NGỦ TH̀ NGỦ
ĐẠI CHU HUỆ HẢI
“Đói th́ ăn cơm, buồn ngủ th́ ngủ” – đây chính là thiền, nếu thực hiện được điểm này, th́ đó gọi là hiểu biết về thiền. Thời đại Cao Trung, tôi đă đọc một tác phẩm lớn của Linh Mộc Đại Chuyết tiên sinh một câu như thế. Lúc ấy tôi cho rằng câu nói đó là của Linh Mộc [Suzuki(?)] tiên sinh, nhưng sau này khi tiếp xúc với nền Phật học, tôi mới biết là thiền ngữ này đă được trích từ “Đốn Ngộ Yếu môn” của Đại Chu Huệ Hải thiền sư đời Đường. Dưới đây là nguyên văn:
Hữu Nguyên Luật sư đến hỏi: “Ḥa thượng tu đạo, có dụng công không?” Thiền Sư Đại Chu Huệ Hải đáp: “Dụng công” Hỏi: “Dụng công thế nào?” Thiền sư trả lời: “Đói th́ ăn cơm, buồn ngủ th́ ngủ” Hỏi: “Tất cả mọi người đều vậy, như thế th́ vấn đề dụng công có giống với thiền sư hay không?” Thiền Sư trả lời” “Không giống” Hỏi: “Tại sao không giống?” Đáp: “Khi họ ăn cơm, nhưng họ không chịu ăn cơm v́ bị trăm điều đ̣i hỏi; khi ngủ th́ không chịu ngủ, v́ phải so sánh tính toán vạn sự”. Hữu Nguyên bí lối.
[Đốn ngô yếu môn]
Có người tên Nguyên Luật Sư đến hỏi “Khi hoà thượng tu hành có cần dùng đến công phu?” Đại Chu thiền sư trả lời: “Cần”. Hỏi: “Công phu ấy như thế nào?” Trả lời: “Đói th́ ăn cơm, buồn ngủ là ngủ”. Hỏi: “Người thông thường đều như vậy cả, công phu của Hoà thượng chỉ có thế sao?” Đáp: “Chẳng giống nhau”. Hỏi: “Có ǵ khác nhau?” Đáp: “Khi người khác lúc đáng ăn cơm th́ không chịu ăn, lại phải đủ điều đ̣i hỏi; khi đáng ngủ th́ không yên tâm để ngủ, v́ c̣n ngàn việc đán đo. V́ thế ta với họ khác nhau”. Nguyên Luật Sư lặng im v́ đă không c̣n lời nào để chất vấn.
Vừa thoạt nghe qua đă có đồng cảm. Có lúc dù cho một chút ư ngủ cũng không, nhưng trong quan niệm th́ cứ cảm thấy là không ngủ th́ không được nên tự cưỡng bức: Ḿnh phải ngủ. Th́ ra như thế, một mặt trong năo ư nghĩ lung tung, một mặt v́ tiếng đống hồ tích tắc mà cảm thấy tâm trí phiền năo nóng nảy, kết quả càng không cách nào ngủ được. Măi đến tảng sáng 2, 3 giờ...cuối cùng chỉ thấy bi ai tuyệt vọng.
Ăn cơm cũng thế, khi phải ăn cơm th́ ăn cơm, nhưng thông thường ngưuời ta cứ phải tống điều phối thức ăn dinh dưỡng trước, sau đó mới chịu ăn, v́ thế mà bao tử đă bị khổ sở v́ đói.
Do vậy, “Đói là ăn, buồn ngủ là ngủ, đó tức là thiền”. Lời nói đơn giản này, tuy trên mặt chữ rất dễ lư giải, nhưng trên thực tế lại là việc mà những người phàm tục không thể làm được, mặc dù câu nói này lúc nào cũng “Nao nao trong ḷng”, nhưng ban đêm vẫn không ngủ được, khi đang ăn cơm th́ nghĩ bậy nghĩ bạ, nếu không th́ một mặt vừa xem báo một vừa ăn cơm, hoặc một mặt vừa xem báo một mặt vừa ăn cơm, hoặc một mặt đánh cờ một mặt ăn cơm, muốn ăn bữa cơm ngon lành đúng nghĩa dường như là việc không phải dễ.
Nhất là đối với những ai đang đi làm, đói th́ ăn, muốn ngủ th́ ngủ, điều đó chẳng khác nào như một mộng tưởng xa xăm vói không bao giời tới. Ví như, lúc 2, 3 giờ chiêu đang cơn buồn ngủ, nếu phải ngủ ngon trên chiếc bàn làm việc, th́ bảo đảm là không bao lâu sẽ bị sa thải khỏi sở. Nghĩ đến thời đại cao trung, khi thầy đứng trên bục giảng say sưa giảng đến nước mồm tung tóe c̣n ḿnh th́ ở dưới lén ăn thức ăn mang sẵn theo, tâm trạng vừa có phần sợ hăi vừa có phần vui thú ấy, đối với một viên chức cũng là một loại luận đàm xa xôi. Có thể nói: “Đói th́ ăn, buồn ngủ th́ ngủ”, đại khái chỉ có những người xuất gia xa ĺa trần tục mới có thể làm được, đối với chúng sanh thường t́nh như chúng ta, th́ đó là vấn đề “có thể gặp mà không thể cầu”.
Nhưng, kỳ khôi nhất là tại sao sau 2, 3 giờ chiều chúng ta lại buồn ngủ? Phải ngủ bao nhiêu tiếng đồng hồ mới đủ? điều này đương nhiên tuỳ theo mỗi người mà có sự sai biệt. Trong truyền thuyết, Nă Phá Luân vị anh hùng của nước Pháp, mỗi ngày, chỉ ngủ 3 tiếng đồng hồ, v́ thế ông thường hay ngủ gật, thậm chí có một chuyện khôi hài đó là v́ ngủ gật mà ông đă bị rơi từ trên lưng ngựa xuống đất. Đời nay, chúng ta thường thấy trên công xa đầy khác, nhiều người tay nắm cái móc, và cứ như thế mà đứng ngủ ngon lành. Nghe bảo trước đây trong quân đội đă có người vừa hành quân vừa ngủ gật. Khi thời gian ngủ bị thiếu thốn nhiều, đương nhiên rất dễ ngủ gật. Nói theo thường thức, b́nh quân mỗi người mỗi ngày ngủ khoảng 6 đến 7 tiếng đồng hồ, v́ thế ban đêm nếu ngủ đầy đủ, th́ ban ngày sẽ không bị t́nh trạng ngủ gà ngủ gật. Sau cùng, chúng ta cần kết luận là: Sinh hoạt cần phải có những quy luật rơ ràng.
Cái gọi là quy luật sinh hoạt, đó là 3 bữa ăn nên định lượng, và phải ngủ nghê đầy đủ, như thế th́ khi đi làm, sẽ không bị ngủ gật và đói bụng, và ban đêm cũng tự nhiên v́ không buồn ngủ mà mất ngủ.
Nếu có thể làm được quy luật sinh hoạt như thế -- Đói ăn cơm, buồn ngủ th́ ngủ th́ đó tức là thiền. Đó là sự thể ngộ gần đây nhất của tôi. Có lẽ là v́ liên quan đến tuổi cao! Khi con người đến tuổi trung niên, th́ không thích sự vật mới mẻ khác lạ. Đối với tuổi trẻ, có lẽ cho rằng thiền như thế hơi bị g̣ bó, hơi “tượng gỗ” (không linh hoạt), và v́ muốn truy cầu cảnh giới thiền mà đă có rất nhiều thay đổi không chừng.
Tôi đă từng nói, phương thức thực tiễn của thiền không phải chỉ có một loại. Có loại thiền thích hợp vời người tuổi trẻ, có loại thiền thích hợp cho người trung niên, và cũng có loại thiền thích hợp với bậc lăo niên. Tóm lại, thiền không rơi vào bất cứ cái ổ cố định nào.
Lời bàn của Tamlinhvaodoi
Đức Giêsu cũng nói: “V́ vậy, Thầy bảo cho anh em biết : đừng lo cho mạng sống : lấy ǵ mà ăn ; cũng đừng lo cho thân thể : lấy ǵ mà mặc (Lc 12:22)
Tất nhiên không phải là từ nay cứ ngồi chơi - chờ sung rụng sẽ có ăn!!
Thực ra ta vẩn phải suy nghỉ để kiếm tiền nuôi thân nhưng đừng quá chú tâm ḥan toàn vào việc kiếm sống. Ta cứ việc suy tư tính tóan nhưng trong ḷng th́ cứ việc thoải mái vui tươi, không cần phải quá lo lắng v́ đời thay đổi không ngừng..lúc lên voi , lúc xuống chó..
Nhưng dù bất cứ hoàn cảnh nào xảy ra.. ta vẫn thoải mái đón nhận trong tâm hồn an b́nh v́ Chúa luôn hiện diện và sống trong ta. Ta có thể vượt qua khá dễ dàng tất cả những trở ngại trên đời này..