BƯỚC VÀO THIỀN CẢNH
Tác
Giả-HIROSACHIYA - Dịch Giả-Thích Viên Lư
Viện Triết Lư Việt
Nam & Triết Học Thế Giới Xuất bản 1998
CHƯƠNG I
THIẾN LÀ TRÍ TUỆ CỦA
SINH HOẠT
THANH TĂNG VÀ MỸ NỮ
“Cô mộc hàn nham” có nghĩa là: cây gỗ khô, ghềnh đá lạnh. Trong danh tác “Ngă Thị Miêu” của văn học gia Hạ Mục Sấu Thạch đă xuất hiện thành như thế.
Con mèo, vai chính trong tác phẩm, trong một đoạn văn khi b́nh thuật về người chủ Khổ Sa Di của nó, đă phát triển biểu như sau:
“Thường ngày, chủ nhân tôi cứ mang bộ mặt biểu lộ cái t́nh cảm “cô mộc hàn nham” lạnh lùng như gỗ đá, nhưng thật sự tuyệt đối ông không phải là người lănh đạm với nữ nhân....”
Hạ Mục tiên sinh thường hay sử dụng một từ ngữ khó hiểu, điển h́nh như “Cô mộc hàn nham”, nhưng dựa trên mặt chữ vẫn thừa sức nhận ra cái ư “Cây khô và ghềnh đá lạnh”. Và xem lại toàn ư của đoạn văn, có thể h́nh dung ngay thái độ lănh đạm đối với nữ nhi quả giống như cây khô ghềnh lạnh, khô khốc không một mảy may nhiệt t́nh nào.
Đấy là lối dụng ngữ trên văn đàn, thực tế th́ đây là một câu Thiền ngữ. Nguyên lai điển tích như thế nầy:
Trước kia, có một vị hoà thượng thanh tu, sống cuộc sống rất thanh tịnh trang nghiêm gần như là cảnh giới thánh nhân. V́ thế, quanh ông không thiếu ǵ người đeo đuổi, trong đó có một vị lăo thái bà, ngưỡng mộ vị Thanh Tăng Nầy hơn ai hết. Liên tục suốt 20 năm liền, bà chưa gián đoạn sự cung dưỡng đối với vị Tăng bao giờ
Nhưng, phương thức cung dưỡng của vị lăo thái bà nầy tương đối kỳ quặc đặc biệt, bà luôn lựa mấy thiếu nữ xinh đẹp đưa đến để phục dịch hầu hạ vị Thanh Tăng. Nhưng cuối cùng, mỹ nữ đối với Thanh Tăng giống như đồng tiền vàng đối với mèo. Trên căn bản không có tác dụng ǵ sao? Hay giống như cá khô đối với mèo, có một hấp lực dụ dỗ lôi cuốn mănh liệt? Đây là việc không thể biết được.
Hai mươi năm trôi qua.
“Phải, đă đúng lúc rồi...” Lăo bà nghĩ thầm trong ḷng
Thế là một hôm, bà đặc biệt dạy bảo bọn thiếu nữ cố gắng quyến rủ hoà thượng.
“Lại đây nào! Chịu không nào!” Những thiếu nữ được bà căn dặn, bày lộ tư thái khêu gợi. Bên tai Thanh tăng phát ra những tiếng phát nộ, bấy giờ Thanh tăng lên tiếng:
“Cô mộc ỷ hàn nham, tam đông vô noăn khí”
Tam đông ư nói gồm Mạnh đông, Trọng đông, Quư đông, tức ba tháng mùa đông. Trong mùa đông vốn đă lạnh lẽo, cây cỏ bám leo theo vách hố thẳm càng lạnh lẽo hơn. Thanh tăng thốt ra lời nầy để bày tỏ rằng: ḷng ông đă triệt ngộ nên được trong sạch yên tịnh, không v́ sắc đẹp mà giao động thối hoá. Xem ra, thật vị Thanh tăng nầy đă tu đến cảnh giới “như như bất động”...
Không, hăy khoan luận đoán bừa băi, câu trả lời với đám mỹ nữ của Thanh tăng sẽ được đăi ngộ ra sao, đó mới là trọng điểm
Sau khi nghe thiếu nữ trở về bẩm báo rơ rành sự việc, lăo thái bà đùng đùng nổi giận:
“Á! Tức chết được! Ta đă phí công cung dưỡng người phàm tục nầy suốt hai mươi năm...” Nói xong, bà tức khắc đuổi vị Thanh Tăng ra khỏi lều tranh, rồi phóng hỏa thiêu rụi túp lều
Đấy là điển tích của thành ngữ “Cô mộc hàn nham”.
Quư độc giả có lănh ngộ được đạo lư ǵ từ điển cố này không?
Lời bàn của Tâm Linh vào đời
Các độc giả Công giáo có lẽ hơi khó hiểu. Chúng tôi xin đưa ra một thí dụ nho nhỏ.
Một tu sĩ nào đó luôn cảm thấy ḿnh như gỗ đă trước phụ nữ, giáo dân chúng ta chăc là trầm trồ khen ngợi và c̣n hè nhau phong thánh cho ngài.
Thế mà tại sao lăo thái bà này lại coi vị thanh tăng kia chỉ là một người phàm phu?
Lư do: Nếu tu sĩ đó vẫn cảm nhận nét đẹp của phụ nữ, thậm chí ḷng cảm thấy hơi xôn xao...nhưng chỉ dừng lại ở đó, quên đi và tiếp tục công việc của ḿnh, không c̣n bị nét dẹp quyến rũ chi phối tâm hồn th́ mới đích thực là vị thánh.
C̣n nếu cố tập đè nén ḷng ḿnh trở thành gỗ đá trước sắc đẹp phụ nữ th́ ch́ là phàm phu thôi!!!