Như Tiếng Chim Ca

The Song of the Bird

Lm. Anthony de Mello, S.J.

Dịch giả: Gs. Đỗ Tân Hưng

*************

 

CON QUÁI VẬT Ở DƯỚI SÔNG

Cha sở đang đọc kinh, bị chia trí bởi đám trẻ con. Để xua đuổi chúng, cha nói: "Các con hăy mau chạy ra sông và sẽ thấy một con quái vật phun lửa ra lỗ mũi."

Chẳng mấy chốc cả làng đều nghe nói tới con quái vật đó xuất hiện và đă đổ xô ra sông. Cha xứ cũng chạy theo đám đông. Khi cha thở hổn hển chạy ráo riết bốn dặm dài, cha tự nhủ: "Đúng là ḿnh đă bịa ra chuyện đó. Nhung biết đâu chừng!”

Cách hay nhất để tin tưởng vào những thần linh mà ḿnh đă tạo ra là thuyết phục được kẻ khác tin rằng những  thần linh ấy hiện hữu.

 

 

NHỮNG NHÀ CHUYÊN NGHIỆP

Đời sống tâm linh của tôi bị các nhà chuyên nghiệp tiếp quản. Muốn học cách cầu nguyện, tôi phải nhờ đến một vị Giám Đốc Linh Hướng; muốn t́m xem Thánh Ư Chúa, tôi thỉnh ư một vị Chuyên Môn để giúp tôi nhận thức rơ ràng; muốn hiểu biết Thánh Kinh, tội thỉnh ư một Học Giả Kinh Thánh; muốn biết ḿnh co phạm  tội hay không, tôi cần tới một Thần Học Gia về Luân Lư; và muốn được tha tội, tôi qú gối gối trước Linh Mục.

Có một ông tù trưởng ở trên các ḥn đảo vùng Nam Hải thiết tiệc khoản đăi một vị thượng khách đến từ Tây Phương.

Tới lúc đọc diễn văn ca ngợi vị thượng khách, ông tù trưởng ngồi bệt giữa sàn nhà trong khi một diễn giả chuyên nghiệp được thuê mướn đặc biệt cho dịp đó, đă thao thao bất tuyệt.

Khi bài diễn văn tán tụng vừa dứt, vị thượng khách đứng lên định ngỏ đôi lời. Ông tù trưởng đă ân cần giữ lại và nói: "Xin đừng, xin đừng, tôi đă mướn một diễn giả cho ngài rồi. Ở trên đảo chúng tôi, việc ngỏ lời trước công chúng không thể để cho những người tài tử được."

Tôi tự hỏi, trong tương quan giữa ḿnh với Chúa, Ngài có ưa chuộng việc chúng ta trở nên những người tài tử hơn không? Tức là mọi chuyện ta giao phó hết cho các huynh trưởng, các đấng bề trên từ suy nghĩ tới quyết định, bảo sao nghe vậy cho chắc cú!!

 

 

TÔ CHÁO CỦA CHÁO VỊT

Ngày kia một người bà con đến thăm Nasruddin, mang cho ông một con vịt. Nasruddin đem con vịt nấu cháo ăn.

Rồi th́ một đoàn khách khứa bắt đầu kêu ới ới, ai ai cũng tự xưng là bạn bè của người bạn của "người đă mang con vịt tới". Dĩ nhiên ai nấy đều muốn được ăn uống và trú ngụ, nhờ con vịt đáng thương đó.

Vị mu-la đă can trường chịu đựng cho tới ngày mà một người khách lạ xuất hiện và tự xưng: “Tôi là một người bạn của người bạn của người bà con đă mang con vịt đến biếu." Và rồi cũng như những người khác, ông ta ngồi xuống và chờ đợi được ăn.

Nasruddin mang tới một tô nước sôi đặt trước mặt người đó. Người khách lạ hỏi: "Cái ǵ đây?"

Vị mu-la đáp: "Đó là tô cháo của cháo vịt mà bạn ông đă mang đến."

Đôi khi người ta nghe nói có nhiều người đă trở nên đệ tử của đệ tử của một người từng có kinh nghiệm về Chúa

Có thể nào bạn chuyển một nụ hôn qua một người trung gian được không?

 

 

EM BÉ NÍN KHÓC

Hắn tuyên bố rằng hắn đă trở nên một người vô thần, v́ mục tiêu hoàn toàn thiết thực. Thực t́nh mà nói, hắn không thể tin vào những điều mà tôn giáo của hắn đă dạy dỗ. Sự hiện hữu của Thượng Đế tạo ra nhiều vấn nạn hơn là giải quyết; cuộc sống sau khi chết chỉ là một chút khát vọng của tư duy mà thôi; Thánh Kinh và Thánh Truyền gây ra nhiều điều tai hại cũng như hữu ích. Tất cả những thứ đó đều do con người sáng chế nhằm xoa dịu nỗi cô đơn và tuyệt vọng của nhân sinh.

Tốt hơn hết là để hắn yên. Hắn đang trải qua một giai đoạn trưởng thành và khám phá.

Ngày kia một đệ tử hỏi Minh Sư: "Đức Phật là ǵ?"

Ngài trả lời: "Đức Phật là thần linh.”

Ngày khác, cũng câu hỏi đó được đặt ra, Minh Sư trả lời: "Không có thần linh. Không có Đức Phật."

Đệ tử đâm ra bối rối: "Nhưng hôm nọ thầy đă nói: Đức Phật là  thần linh."

Minh Sư đáp lại: "Đấy là để cho em bé nín khóc. Khi em bé hết khóc, thầy nói: "Không có thần linh. Không có Đức Phật."

Em bé ở trong hắn ta đă nín khóc và sẵn sàng đón nhận chân lư. Vậy tốt hơn hết là để em bé đó yên.

.  .  .  .  .  .  .

Nhưng khi hắn ta bắt đầu rao giảng thuyết vô thần mới được khám phá cho những người chưa chuẩn bị đủ, hắn ta nên kiềm chế lại: "Có một thời mà con người đă thờ mặt trời: đó là thời kỳ tiền khoa học. Rồi đến thời kỳ khoa học khi người ta nhận thấy rằng mặt trời không phải là một thần linh; đó cũng không phải là một sinh vật. Cuối cùng đến thời kỳ thần bí mà Thánh Phanxicô ở thành Assise đă có thể gọi mặt trời là Anh và đă ngỏ lời với mặt trời một cách cung kính thương yêu.”

"Đức tin của bạn trước đây là đức tin của một trẻ nít sợ sệt. Giờ đây bạn đă trở thành một con người không c̣n kinh sợ nữa, bạn không cần đến đức tin đó nữa. Hy vọng bạn sẽ tiến đến giai đoạn thần bí để bạn có thể sống một cách trọn vẹn đức tin của bạn."

.  .  .  .  .  .  .  .

Đức tin là cuộc truy tầm chân lư một cách can đảm.

Do đó niềm tin của ḿnh không bị đánh mất khi người ta đặt thành nghi vấn. 

 

 

QUẢ TRỨNG

Nasruddin sinh sống bằng nghề bán trứng. Ngày kia có người đến tiệm ông và nói: "Ông hăy đoán cái ǵ ở trong tay tôi đây!"

Nasruddin trả lời: "Hăy cho tôi một dấu chỉ."

“Tôi sẽ cho bạn nhiều dấu chỉ: cái đó có h́nh dạng của một quả trứng, kích thước của một quả trứng. Cái đó giống một quả trứng, ăn như trứng và thơm mùi trứng. Ở bên trong th́ màu vàng và màu trắng. Trước khi luộc th́ lỏng bỏng, nhưng khi luộc chín th́ trở nên cứng. Ngoài ra, cái đó do con gà mái đẻ ra..."

Nasruddin đáp: "A! Tôi biết rồi! Là một loại bánh ngọt nào đó!”

Chuyên viên không nhận thấy sự thật hiển nhiên

Vị Thượng Tế không nhận thấy Đấng Cứu Thế!