Như Tiếng Chim Ca

The Song of the Bird

Lm. Anthony de Mello, S.J.

Dịch giả: Gs. Đỗ Tân Hưng

*************

 

BẠN ĐỪNG THAY ĐỔI

Tôi bị căng thẳng thần kinh trong nhiều năm. Tôi lo lắng, xuống tinh thần và trở nên ích kỷ. Mọi người đều lặp đi lặp lại rằng tôi phải thay đổi.

Và tôi đă oán hận họ, nhưng rồi cũng đồng ư với họ và mong muốn ḿnh phải thay đổi nhưng đành chịu thôi, cho dù cố gắng cách mấy.

Điều đau đớn nhất là, cũng như bao nhiêu người khác, những bạn bè thân thiết nhất cứ thúc giục tôi thay đổi. Do đó, tôi cảm thấy cùng đường, không lối thoát.

Ngày kia, anh ấy bảo tôi: "Bạn đừng thay đổi làm chi. Tôi vẫn yêu thương bạn như bạn hiện có."

Những lời nói đó vang vọng vào tai tôi như một điệu nhạc êm đềm: "Bạn đừng thay đổi. Đừng thay đổi. Đừng thay đổi...Tôi vẫn yêu thương bạn như bạn hiện có."

Tôi cảm thấy thanh thản.  Tôi đă lấy lại sức sống. Và rồi lạ lùng thay, tôi đă thay đổi!

Bây giờ đây tôi rơ biết tôi không thể thực sự thay đổi được cho tới khi tôi gặp được người nào đó thương yêu tôi cho dù tôi có thay đổi hay không.

Chúa thương yêu con cách thế đó phải không Chúa? 

 

BẠN  CỦA NGÀI

Malik, con của Dinar, vô cùng bực dọc v́ thái độ trác táng của một chàng thanh niên sống cạnh nhà ông. Trong một thời gia lâu dài, ông không làm ǵ hết, hy vọng có người nào đó sẽ can thiệp. Nhưng khi hạnh kiểm của chàng thanh niên đó trở nên quá quắc lắm, Malik đă tới gặp hắn ta và yêu cầu hắn thay đổi thái độ.

Chàng thanh niên đó điềm tĩnh cho biết hắn ta được Đức Vua che chở, do đó không ai ngăn cấm hắn ta sống theo ư thích của ḿnh.

Malik bảo nhỏ hắn: "Đích thân tôi sẽ tấu tŕnh Đức Vua."

Chàng trai trẻ trả lời: "Chỉ mất thời giờ thôi v́ Đức Vua chẳng bao giờ thay đổi ư kiến của ngài."

Malik nói: "Vậy th́ tôi sẽ đi tố cáo anh với Đức Allah."

Chàng thanh niên đáp: "Đức Allah quá nhân từ nên Ngài không kết án tôi."

Malik ra về, đành bó tay. Nhưng khi tiếng xấu của chàng thanh niên đó đă lan tràn cho đến đổi mọi người đều phản đối hắn ta, Malik cảm thấy ḿnh có bổn phận phải đến quở trách hắn. Khi đang trên đường đi đến nhà người thanh niên, ông ta nghe một Tiếng Nói nho nhỏ vào tai: "Đừng đụng tới bạn ta. Nó được ta che chở."

Malik cảm thấy vô cùng bối rối và khi đứng trước mặt chàng thanh niên, ông chẳng biết nói năng làm sao.

Chàng thanh niên cất tiếng bảo: "Bây giờ anh đến để làm ǵ đây?"

Malik trả lời: "Tôi đến để quở trách anh, nhưng khi đi dọc đường để tới đây, một Tiếng Nói đă chỉ thị cho tôi để anh yên, đừng đụng tới, bởi v́ anh được Ngài che chở."  

Tên trác táng sửng sốt hỏi: " Ngài đă nói tôi là bạn của Ngài ư?" Nhưng lúc đó Malik đă rời khỏi nhà hắn ta. Nhiều năm sau, Malik gặp lại người đó ở thành thánh Mecca. Hắn ta đă bị đánh động bởi Tiếng Nói đó cho đến đổi đă bỏ hết mọi của cải và trở nên một người hành khất lang thang. Hắn nói với Malik: "Tôi đến đây để t́m kiếm Bạn tôi", rồi hắn ngă lăn ra chết.

Thiên Chúa, bạn của người tội lỗi? Một sự quả quyết xác thực nhưng cũng nguy hiểm. Ngày kia, tôi đă cố áp dụng câu nói đó vào con người của tôi và tự nhủ: "Thiên Chúa quá nhân từ độ lượng nên Ngài không thể trách cứ tôi." Và phút chốc, lần đầu tiên trong đời, tôi đă hiểu được Tin Mừng.

 

CHÚNG CON BA ĐỨA, C̉N CHÚA BA NGÔI

Khi con tàu dừng lại một ngày tại một ḥn đảo xa xôi, vị giám mục quyết định tận dụng tối đa ngày hôm đó. Ngài tản bộ dọc theo bờ biển và đi ngang qua ba ngư phủ đang vá lưới. Bằng tiếng Anh “bồi”, họ cho vị giám mục biết là nhiều thế kỷ trước đây, họ đă được các vị thừa sai Phúc Âm hóa. Họ hănh diện chỉ vào nhau và nói : "Chúng con là Kitô hữu!"

Vị giám mục rất xúc động. Không biết họ có biết lời kinh Chúa dạy không? Họ chưa bao giờ nghe ai nói đến. Vị giám mục sửng sốt.

"Vậy th́ các con đă đọc kinh ǵ khi cầu nguyện?"

"Chúng con ngước mắt lên Trời. Chúng con cầu nguyện như sau: "Chúng con ba đứa, c̣n Chúa Ba Ngôi, xin thương xót chúng con.”

Vị giám mục kinh hăi khi nghe câu kinh có tính cách sơ khai và lạc giáo rơ rệt.

V́ vậy, suốt ngày hôm đó, ngài bỏ công dạy cho họ kinh Lạy Cha. Các ngư phủ là những người kém học thức, nhưng họ đă cố hết sức để học. Ngày hôm sau, trước khi lên tàu, vị giám mục cảm thấy hài ḷng khi nghe họ đọc cả kinh, không sai sót một chữ.

Vài tháng sau, chiếc tàu của vị giám mục lại  chạy qua vùng đảo đó và khi ngài đang đi lui đi tới trên boong tàu để đọc kinh chiều, vị giám mục sung sướng nhớ lại ở trên ḥn đảo đàng kia, ba ngư phủ hiện nay có thể đọc kinh đúng, nhờ những cố gắng khó nhọc của ḿnh.

Bổng chốc, ngài nhận ra một chấm sáng ở hướng đông. Chấm sáng càng lúc càng tiến lại gần con tàu và vị giám mục kinh ngạc nh́n thấy ba h́nh người bước đi trên mặt nước về hướng con tàu. Thuyền trưởng dừng tàu lại và ai nấy đứng dựa vào thành tàu để chiêm ngắm cảnh tượng đó.

Dĩ nhiên đó là những ngư phủ của vị giám mục. Họ la lớn: "Thưa Đức Cha, chúng con nghe nói tàu Đức Cha qua đây nên chúng con mau mau tới gặp Đức Cha."

Vị giám mục sửng sốt hỏi: "Các con muốn ǵ?"

Họ nói: "Thưa Đức Cha, chúng con rất lấy làm tiếc. Chúng con đă quên kinh hay đó. Chúng con đọc như sau: Lạy Cha chúng con ở trên Trời, danh Cha cả sáng, nước Cha trị đến... Phần tiếp theo, chúng con quên mất. Xin Đức Cha đọc hết kinh cho chúng con lần nữa."

Vị giám mục cảm thấy xấu hổ, trả lời họ: “Thôi các con hăy trở về và mỗi khi cầu nguyện, các con nên đọc: "Chúng con ba đứa, c̣n Chúa Ba Ngôi, xin thương xót chúng con!”

 

LỜI CẦU XIN CÓ THỂ NGUY HIỂM

Đây là một trong những câu chuyện mà xu-phi Sa'di ở Shiraz ưa thích nhất.

Một ông bạn tôi rất sung sướng khi biết vợ mang bầu. Ông hết ḷng mong muốn có được một đứa con trai. Và ông đă khấn nguyện điều đó với Chúa ở trong ḷng.

Vợ ông đă cho ra đời một đứa bé trai. Bạn tôi vui sướng mời cả làng tới ăn mừng.

Nhiều năm sau, khi đi hành hương Mecca trở về, tôi đi ngang qua làng của bạn tôi và người ta cho tôi biết là bạn tôi đă ở tù.

Tôi hỏi: "Điều ǵ đă xảy ra?”

"Con trai của ông say rượu, đă giết chết một người và bỏ trốn. Do đó, người ta đă ném người cha vào ngục.”

Cầu xin Chúa một cách dai dẳng những ǵ ḿnh muốn là một điều đáng khen - và cũng nguy hiểm đấy.

 

NGƯỜI TÂN T̉NG Ả RẬP

Vị Minh Sư Ả Rập Jalal-ud-din Rumi thích kể câu chuyện sau đây:

Ngày kia, Tiên Tri Mahomet chủ tọa một buổi cầu kinh ban sáng tại đền thờ Hồi giáo. Ở giữa đám đông cầu nguyện cùng với vị Tiên Tri, có một người Ả Rập tân ṭng.

Ngài Mahomet bắt đầu đọc kinh Coran, có câu trong đó vua Pharaon quả quyết: "Ta là Thiên Chúa đích thật của ngươi." Khi nghe những lời đó, người tân ṭng chân thật nổi giận đùng đùng, la lớn: "Đồ chó đẻ khoác lác!"

Nhà Tiên Tri không nói năng ǵ, nhưng khi buổi cầu kinh chấm dứt, những người khác bắt đầu mắng nhiếc người Ả Rập: "Mầy không cảm thấy xấu hổ sao? Chắc chắn lời cầu nguyện của mầy làm phật ḷng Chúa, bởi v́ không những mầy phá tan sự thinh lặng thánh thiện mà c̣n dùng những lời nói thô lỗ trước mặt vị Tiên Tri của Chúa."

Người Ả Rập đáng thương kia chỉ biết run sợ cho tới khi thiên thần Gabriel hiện ra với Đấng Tiên Tri và nói: "Chúa gởi đến cho ngươi những lời chào hỏi và mong ước ngươi ngăn chặn các người nầy mắng mỏ người Ả Rập chất phác đó. Thật ra, những lời chưởi thề thành thật của hắn đă thấu tới tim Ta hơn là những lời cầu khẩn thánh thiện của những kẻ khác."