GIAI ĐOẠN THẦN LINH

Minh Sư bảo: "Có ba giai đoạn trong tiến tŕnh tu đức đối với mỗi người: giai đoạn thể chất, giai đoạn tâm linh và giai đoạn thần linh."

Các đệ tử nôn nóng hỏi: "Giai đoạn thể chất là ǵ?”

“Đó là giai-đoạn mà người ta thấy cây cối là cây cối và núi non là núi non.

“Giai đoạn tâm linh là ǵ?”

“Đó là khi người ta nh́n sự vật một cách thâm sâu hơn - và rồi người ta nhận thấy cây cối không c̣n là cây cối nữa và núi non không c̣n là núi non nữa.”

“Và giai đoạn thần linh là ǵ?"

Minh Sư cười sảng khoái trả lời: "À! Đó là Giác Ngộ, khi cây cối trở lại cây cối và núi non trở lại núi non."

Thí dụ dễ hiểu

Giai đoạn thể chất: Sống với con người thân xác của vợ gồm h́nh dáng bên ngoài và t́nh t́nh thay đổi như mưa nắng của nàng. Kết quả: dễ căi cọ, bất hoà. tổ ấm thành tổ trác!!

Giai đoạn tâm linh: Khám phá ra con người đích thực của ḿnh lẫn của vợ đều là con yêu dấu của Chúa, tràn đầy Thần Khí Ngài. Tạm gọi là con người tâm linh.

Giai đoạn thần linh: Sống với con người tâm linh lẫn con người thân xác của vợ một cách thoải mái. Lúc này, vợ mới trở thành vợ đích thục và trọn vẹn của ḿnh. Một tổ ấm hạnh phúc tṛn đầy.

 

 

 
    

Tác giả: Lm. Anthony de Mello, S.J.

Gs. Đỗ Tân Hưng chuyển ngữ

 

THAY LỜI TỰA

"Thưa Thầy, có thể nào có sự Minh-Triết Trong Một Phút không?"

Minh-Sư đáp: "Chắc chắn có.”

“Nhưng một phút chắc chắn quá ngắn ngủi phải không?”

Nó quá dài đến độ thừa ra năm mươi chín giây đấy!”

Thấy đệ tử ngỡ ngàng, Minh sư bèn nói tiếp: "Phải mất bao lâu để nh́n thấy mặt trăng?”

“Vậy tại sao ta cần phải mất bao nhiêu năm tháng dài để bồi bổ tâm linh?”

“Có thể phải mất cả cuộc đời mới mở được mắt ḿnh ra. Nhưng để nh́n thấy th́ chỉ cần một chớp nhoáng.”

Minh Sư trong những mẩu chuyện sau đây không phải là một nhân vật duy nhất. Ngài chính là một Gu-ru Ấn-Độ, một Thiền Sư, một Đạo Nhân, một Ra-Bi Do-Thái, một Đan Sĩ Kitô giáo, một Xu-Phi Hồi giáo. Ngài vừa là Lăo-Tử lẫn triết gia Socrate, là Đức Phật Thích-Ca lẫn Chúa Giêsu, là Zarathustra lẫn đức Mahomet và một trong những anh em ngay bên ta, nhưng đă một lần nh́n thấy. Người ta t́m thấy giáo thuyếtù của ngài ở thế kỷ thứ bảy trước công nguyên và ở trong thế kỷ hai mươi nữa. Sự minh triết của ngài thuộc về cả Đông lẫn Tây. Tiểu sử của ngài thực sự có quan trọng lắm không? Nói cho cùng, lịch sử chỉ ghi chép những hiện tượng, chứ không phải cái Thực Chất, những giáo thuyết chứ không phải sự Thinh Lặng.

Chỉ cần một phút để đọc mỗi một giai thoại sau đây. Có thể quí vị sẽ thấy ngôn từ của Minh Sư chói tai, gây phẫn nộ, hoặc hoàn toàn vô nghĩa. Quả thật không phải là một quyển sách dễ đọc! Sách này được viết ra, không phải để giáo huấn nhưng để Thức Giác. Tiềm ẩn trong những trang sách đó (không phải trong những gịng chữ in, không phải ngay cả trong những câu chuyện, nhưng là trong tinh thần, trong tâm thức, trong bầu không khí) là một sự Minh Triết không thể truyền đạt qua ngôn ngữ con người. Khi quí vị đọc những trang sách in và cố gắng lănh hội ư nghĩa ngôn từ khó hiểu của Minh Sư th́ có thể quí vị, mặc dù không chú tâm, sẽ được may mắn sa vào sự Giáo Huấn Thầm Lặng bàng bạc trong suốt quyển sách và quí vị sẽ được Thức Giác - và biến đổi. Minh Triết có nghĩa như sau: quí vị được thay đổi mà không cần phải dùng một nỗ lực mảy may nào; được biến đổi - quí vị tin hay không th́ tùy ư- chỉ bằng cách thức giấc để đối diện với thực chất, cái thực chất không nằm trong ngôn từ mà hiện hữu bên kia biên giới của ngôn ngữ.

Nếu quí vị may mắn đă được Thức Giác, quí vị sẽ hiểu v́ sao ngôn ngữ tinh tế nhất là ngôn ngữ không được diễn đạt bằng lời nói, hành động tinh tế nhất là hành động không thể hiện bằng việc làm và sự biến đổi tinh tế nhất là sự biến đổi không do ư lực.

 

HUYỀN THOẠI

Minh Sư truyền đạt giáo huấn của ngài qua những mẩu chuyện hay dụ ngôn mà đệ tử lănh hội một cách thích thú hay đôi khi bực dọc v́ họ mong ước được nghe những diễn từ sâu sắc hơn.

Minh Sư vẫn thản nhiên. Đối với những phản kháng của đệ tử, ngài chỉ trả lời như sau: “Các con thân mến, các con chưa bao giờ hiểu rằng khoảng cách ngắn nhất giữa con người và Chân Lư là một mẩu chuyện.”

Lần khác ngài nói: “Các con đừng xem thường những mẩu chuyện. Chính nhờ cây nến một xu mà người ta t́m được đồng tiền bằng vàng; xuyên qua những câu chuyện tầm thường, người ta khám phá được những chân lư sâu sắc độc đáo.”

 

TÔN GIÁO

Nhân một chuyến công du, vị Tổng Trấn sở tại dừng chân đảnh lễ Minh Sư.

Ông nói: "Thưa ngài, Việc Nước bề bộn không cho phép tôi có nhiều th́ giờ luận bàn viển vông. Có thể nào ngài tóm gọn cốt lơi của tôn giáo trong một hai câu, cho một người quá bận rộn như tôi không?"

"V́ lợi ích của Thượng Quan, tôi xin tóm tắt điều cốt yếu đó trong một từ (kép)”

“Tuyệt vời! Và từ siêu việt đó là ǵ?”

“Thinh-Lặng.”

“Và đường nào dẫn tới Thinh-Lặng?”

“Chiêm-niệm.”

“Và xin cho phép tôi được hỏi chiêm-niệm là ǵ?”

“Thinh-Lặng."

Chúng ta có thể t́m hiểu Thinh Lặng trong mục Những nẻo đường Thinh lặng

 

 

CHIỀU SÂU

Minh-Sư nói với doanh nhân: "Cũng như con cá phải chết ở trên đất khô, bạn cũng phải chết như vậy khi bạn vướng mắc thế sự. Con cá phải trở về với nước - bạn cũng phải trở về với sự cô tịch."

Doanh nhân cảm thấy bàng hoàng: "Tôi phải bỏ việc kinh doanh của tôi để vào sống trong tu viện sao?”

“Không, không phải. Bạn cứ duy tŕ doanh nghiệp của bạn và hăy đi vào trong nội tâm của bạn."

 

NỘI TÂM

Đệ tử thỉnh cầu một lời minh triết.

Minh Sư đáp: "Con hăy ngồi trong tịnh xá của con và tịnh xá của con sẽ dạy con sự minh triết.”

“Nhưng con không có tịnh xá. Con không phải là một đan sĩ.”

“Dĩ nhiên con có một tịnh xá. Hăy nh́n vào bên trong.

 

 

 NGỤC TÙ

Minh-Sư nói với đệ tử: "Con quá tự hào về trí thông minh của con. Con chẳng khác nào một tù nhân hănh diện về chiều rộng của xà lim nhốt ḿnh.”

Học tập, nghiên cứu thường cung cấp cho chúng ta cả kho kiến thức, và chính kho kiến thức này dễ trở thành bức tường kiên cố của nhà tù mà chính chúng ta vô t́nh tự giam hăm ḿnh. Điều đáng tiếc là chúng ta vẫn cầm nơi tay Ch́a Khoá Ánh Mắt Tâm Linh, nhưng chẳng ai tự mở cửa để được tự do!

 

 

THIÊN ĐƯỜNG

Một đệ tử nằm ngủ và mơ thấy ḿnh vào Thiên Đường. Rất đỗi ngạc nhiên, anh ta thấy Minh Sư và các đệ tử khác cũng đang ngồi ở đó, đắm ḿnh trong thiền định.

Anh la lên: "Đó là phần thưởng trên nước Thiên Đường hay sao? Lạ nhỉ! Đúng là điều mà người ta đă làm ở trên mặt đất!"

Anh nghe một tiếng la lớn: "Đồ ngu! Con tưởng những người thiền định đó đang ở trên Thiên Đường sao? Hoàn toàn ngược lại - Thiền Đường ở trong tâm của họ và cũng ở trong tâm của con nữa đấy."

 

ẢO TƯỞNG

“Làm thế nào để đạt tới sự Sống Vĩnh Cửu?"

“Sự Sống Vĩnh Cửu chính là bây giờ đây. Con hăy  trở về với hiện tại.”

“Nhưng con đang sống trong hiện tại bây giờ đây, không phải sao?”

“Không phải đâu.”

 “Sao lại không?”

 “Tại v́ con không buông bỏ quá khứ.”

 “Tại sao con phải buông bỏ quá khứ? Không phải tất cả những ǵ thuộc về quá khứ đều xấu cả.”

 “Ta buông bỏ quá khứ, không phải v́ quá khứ xấu xa, nhưng v́ quá khứ đă chết rồi."

Chúng ta thường nghe nói. Tuổi già thích sống hướng về những kỷ niệm ngọt ngào tḥi tuổi thơ qúa khứ êm đềm. Dù quá khứ có êm đềm hay hạnh phúc đến đâu đi nữa, chúng ta hăy nhớ rằng: Quá khứ đă chết rồi.!!!