LINH ĐẠO

 Mặc dù đó là Ngày Tịnh Khẩu của Minh-Sư, một khách hành hương đă van lơn ngài ban bố một lời minh triết để có thể hướng dẫn suốt hành tŕnh cuộc sống.

Minh Sư ân cần gật đầu, lấy một tờ giấy và viết gọn lỏn hai chữ: “Thức Tỉnh”.

Lữ khách lúng túng: "Quá vắn tắt. Có thể nào xin thầy vui ḷng khai triển thêm chút xíu?”

Minh Sư lại cầm miếng giấy lên và viết: “thức tỉnh, thức tỉnh, thức tỉnh.”

Người khách lạ không hiểu ất giáp ǵ cả nên nói: "Nhưng những chữ đó nghĩa là ǵ?"

Minh Sư với lấy tờ giấy và viết: “thức tỉnh, thức tỉnh, thức tỉnh nghĩa là THỨC TỈNH”

Quả là khó hiểu!! Xin quư vị vui ḷng xem lại bài về Nền tảng sống đới Kitô hữu và Thức tỉnh. Đó là những bản đồ đon giản gợi ư. Điều quan trọng là mỗi người tự bước đi, rối từng bước sẽ khám phá ra ư nghĩa của thức tỉnh bằng trực giác tâm linh.

 

MINH BẠCH

Minh Sư bảo: "Đừng t́m kiếm Thượng Đế. Các con chỉ cần nh́n thôi - và mọi chuyện sẽ được tỏ bày."

"Nhưng phải nh́n như thế nào?”

“Mỗi khi nh́n vật ǵ, các con chỉ thấy vật đang ở đó thôi và không thấy vật ǵ khác nữa."

Các đệ tử hoang mang nên Minh Sư giảng giải cách đơn giản hơn: "Chẳng hạn, khi các con nh́n mặt trăng th́ các con chỉ nên thấy mặt trăng thôi mà không thấy ǵ khác nữa."

“Khi người ta nh́n mặt trăng, th́ người ta có thể thấy ǵ khác ngoại trừ mặt trăng?”

“Người đói bụng có thể (nh́n mặt trăng mà) thấy một mẩu phó mát h́nh tṛn. Người si t́nh có thể thấy khuôn mặt người yêu."

Khi nh́n một vật hay một người, chúng ta thường chỉ thấy h́nh dáng bên ngoài của của họ, hoặc chúng ta nh́n với những thành kiến của ḿnh hay những thành kiến mà người khác cài đặt vào tâm trí ḿnh. Chính v́ thế mới sinh ra hiểu lầm, tranh giành, ác cảm.

Chính v́ thế các minh sư thường khuyên chúng ta nên khám phá ra bản chất con người, sự kiện théo ánh mắt tâm linh trong suốt, không làm méo mó thực tại.

 

HIỆN DIỆN

“Ở đâu con sẽ t́m được sự Thức Giác?”

“Ở nơi đây.”

“Chừng nào điều đó xảy ra?”

“Đang xảy ra ngay bây giờ đây.”

“Vậy tại sao con không cảm nghiệm được?”

“Bởi v́ con không nh́n.”

“Con phải nh́n để t́m ǵ?”

“Không để t́m cái ǵ hết. Chỉ nh́n thôi.”

“Nh́n ǵ?”

“Nh́n cái mà mắt con dán xuống.”

“Con có phải nh́n một cách đặc biệt không?”

“Không. Con chỉ nh́n một cách b́nh thường mà thôi”

“Nhưng phải chăng con không luôn luôn nh́n một cách b́nh thường?”

“Không.”

“Tại sao không.”

“V́ muốn nh́n, con phải hiện diện ở đó. Thường khi con vẫn ở đâu đâu.”

 

THÔNG CẢM

“Làm thế nào để con được ơn đừng bao giờ đoán xét người lân cận?"

"Bằng cầu nguyện.”

“Vậy tại sao con chưa được ơn đó?”

“Tại v́ con không cầu nguyện đúng chỗ.”

“Chỗ đó ở đâu?”

“Ở trong cung ḷng Thượng Đế.”

“Và con vào đó như thế nào?”

“Con phải hiểu rằng ai phạm tội cũng đều không biết việc ḿnh làm, nên họ đáng được thứ tha."

Tha thứ là một vần đề khó khăn, nhất là khi dối phương đâm ḿnh một vết thương khá sâu, đă mưng mủ va đớn đau trong ḷng. Một trong nhưng cách để dễ tha thứ đó là cầu nguyện trong cung ḷng Chúa - Trong lúc kết hợp nên một với Ngài, ta sẽ nh́n bằng cặp mắt trong suốt Tâm linh va chotp nhận ra rằng: "Ai phạm tội cũng đều không biết việc ḿnh làm, nên họ đáng được thứ tha."

 

CHUYỆN TẦM PHÀO

Một đệ tử thú nhận có tật xấu thích ngồi lê đôi mách.

Bằng một giọng ranh mănh, Minh Sư đáp: "Lặp đi lặp lại những chuyện tầm phào th́ không đến nỗi tệ nếu con không thêm thắt vào đấy.”

 

TIN ĐỒN

Đệ tử nóng ḷng muốn thuật lại Minh Sư tiếng đồn nghe ngóng ngoài chợ.

Minh Sư nói: "Hăy thư thả. Con định thuật lại những ǵ? Chuyện có thực không?”

“Con không tin như thế.”

“Chuyện hữu ích không?”

“Dạ không.”

“Chuyện vui không?”

“Dạ không.”

“Vậy tại sao chúng ta phải nghe những chuyện đó."

Nói chuyện tầm phào th́ tạm chấp nhận được v́ theo Ánh Mắt Tâm linh th́ có thể tới 90% là chuyện tầm phào, dù đó là chuyện chính trị, xă hội, tôn giáo, khoa họ, mỹ thuật...

Nhưng nếu ta lại thêm thắt, dựng chuyện để tỏ vẻ ta đây hay gây hiểu lầm th́ quả là tai hại cho chính người nói.

C̣n những tin đồn ngoài chợ, ta nên loại bỏ ngay từ đầu v́ đây là chuyện tâm phào chính hiệu con nai vàng.