NÁO ĐỘNG

Các đệ tử không ngừng xin Minh-Sư ban bố những lời minh triết; ngài phán bảo họ: "Minh triết không được biểu thị bằng lời nói. Minh triết được biểu lộ bằng việc làm."

Nhưng khi thấy đệ tử lăn xả vào hành động, Minh Sư cười thoải mái và nói: "Đó không phải là hành động mà là náo động."

Người ta thường phân biệt ra ngô ra khoai giữa xuất thế và nhập thế mà người ta quên lời Đức Giê-su đă dạy: Sống trong thế gian nhưng không lệ thuộc thế gian - Chính lúc hành động là lúc cầu nguyện bằng cách sống nên một với Chúa trong thinh lặng sâu thẳm.

 

 

CĂN TÍNH

“Người ta t́m kiếm sự hợp nhất với Thượng Đế như thế nào?”

"Con càng khổ công t́m kiếm bao nhiêu th́ con càng tạo ra khoảng cách giữa Chúa và con bấy nhiêu.”

“Vậy người ta nên làm ǵ đối với khoảng cách đó?”

“Con phải hiểu rằng khoảng cách đó không có.”

“Điều đó có nghĩa là Chúa và con chỉ là một ư?”

“Không phải một, cũng không phải hai.”

“Làm sao có thể như thế được?”

“Mặt trời và ánh sáng mặt trời, đại-dương và những đợt sóng của đại-dương, ca-sĩ và bài ca - không phải một. Cũng không phải hai."

Một trong những khoảng cách tạo lên bức tường ô nhục ngăn cách giữa Chúa và ta đó là lúc nào ta cũng cho rằng Chúa khác, tôi khác. Chúa cao sang thánh thiện - tôi tội lỗi thấp hèn.

 

CÁI CHẾT BẰNG GIẤY

“Chừng nào con Giác Ngộ?”

Minh Sư trả lời: "Khi con thấy được.”

“Thấy được ǵ?”

“Thấy cây cối, bông hoa và trăng sao.”

“Nhưng con thấy các thứ đó mỗi ngày.”

“Không, những ǵ con thấy là những cây cối bằng giấy, bông hoa bằng giấy, và trăng sao bằng giấy. Bởi v́ con không sống trong thực tại mà sống trong ngôn ngữ và tư duy của con mà thôi."

Và v́ cẩn trọng, Minh Sư dịu dàng nói thêm: "Khổ nỗi, con sống một cuộc sống bằng giấy và con sẽ chết một cái chết bằng giấy."

Chúng ta thường thấy con người, sự vật qua các ư niệm đă h́nh thành sẵn trong đầu mà chúng ta goi là thiên kiến. Chính v́ thế ta chi thấy cái vỏ bằng giấy của nó chứ không thấy được căn tánh của người hay sự ụât mà chúng ta quan sát hay gặp gỡ.

 

 

 

T̀M CHÂN LƯ NƠI LƯ LUẬN

Trước khi xin làm đệ tử, thỉnh sinh muốn Minh Sư xác quyết đôi điều.

“Thầy có thể dạy bảo con về mục đích của nhân sinh không?"

“Thầy không thể.”

“Hay ít ra, thầy có thể dạy con về ư nghĩa cuộc đời chứ?”

 “Thầy không thể.’

 “Thầy có thể cắt nghĩa cho con bản chất sự chết và sự sống ở đời sau không?”

“Thầy không thể."

Khách hành hương ra về, ḷng đầy khinh miệt. Đệ tử chán nản v́ Minh Sư đă để lộ sự kém cỏi của ḿnh.

Bằng một giọng dịu dàng, Minh-Sư giải thích như sau: "T́m hiểu bản chất và ư-nghĩa cuộc sống để làm ǵ, nếu các con không bao giờ cảm nếm cuộc sống? Thầy mong muốn các con nên thưởng thức mẩu bánh của ḿnh hơn là nói dông nói dài về cái bánh ấy

Nhiều người đă muốn t́m ư nghĩa cuộc đời nơi lư thuyết, sách vở, triết lư, thần học.. để rồi cuối cùng vẫn ngủ mê trong hàng núi tư tưởng. Điều quan trọng là dành nhiều thời gian nh́n trực tiếp vào tâm ḿnh, trầm tư trong thinh lặng để khám phá cuộc sống đang biến chuyển linh động ngay trong giây phut hiện tại và tại đây, và cảm nghiệm niềm an b́nh, hạnh phúc đích thực.

 

 

 

MINH SƯ CHÍNH LÀ TÂM CỦA M̀NH

Một du khách xem xét chân dung các vị Minh Sư quá cố ở trong đền thờ và nói: "C̣n có những Minh Sư nào ở trên đời này nữa không?"

Hướng dẫn viên trả lời: "C̣n có một vị."

Du khách van nài được diện kiến vị Minh Sư đó và bắt đầu đặt câu hỏi: “Ngày nay người ta có thể t́m gặp những vị đại Minh-Sư ở đâu?"

Minh Sư la lên: "Này lữ khách!"

Du khách kính cẩn trả lời: "Thưa ngài!"

"ÔNG đang ở đâu vậy?"

Trước kia, tôi cũng mơ ước gặp một Minh sư biết bao, nhưng sau một thời gian mần ṃ đi t́m chân lư tôi mới chợt khám phá ra rằng, vị Minh sư không ở đâu xa, ngay trong ngôi nhà tâm linh của ḿnh!