TRẤN ÁP

Minh Sư đă hôn mê từ nhiều tuần lễ và ở trong t́nh trạng thập tử nhất sinh. Ngày kia, th́nh ĺnh mở mắt ra, ngài nhận thấy người đệ tử mà ngài quư mến đang ngồi bên cạnh.

Ngài hỏi nhỏ nhẹ: "Con không rời cạnh giường thầy chút nào phải không?”

"Thưa thầy, không. Con không thể nào rời được.”

“Tại sao vậy?”

“V́ thầy là ánh sáng đời con."

Minh Sư thở dài năo nuột: "Con ơi, có phải thầy làm lóe mắt con rồi không, nên con đành không nhận ra ánh sáng ở trong con?"

 

KHÔN NGOAN

"Kiến thức và ḷng mộ đạo của các con th́ có ích lợi ǵ? Một con lừa có trở thành khôn ngoan chăng v́ sống ở trong thư viện? Hay một con chuột có đạt sự thánh thiện chăng v́ sống ở trong nhà thờ?”

"Vậy th́ chúng con cần phải có điều ǵ?”

“Một con tim.”

“Làm thế nào để có được?"

Minh Sư lặng thinh không nói.  Ngài phải nói sao để họ không biến mọi sự thành một môn để học hoặc một đối tượng để thờ?

Khôn ngoan là một vấn đề tế nhị, có 3 loại khôn ngoan

1.   Khôn ngoan thế gian:

Thế gian đă không dùng sự khôn ngoan mà nhận biết Thiên Chúa ở những nơi Thiên Chúa biểu lộ sự khôn ngoan của Người. (1Cr 1:21). Không ngoan thế gian gồm những kiến thức để thỏa măn cho con người thân xác về mọi phương diện, kể cả những áng văn thần học vẽ ra một ông Chúa theo con mắt của nhân loại.

2.    Khôn ngoan của Thiên Chúa:

C̣n chúng ta, chúng ta đă được Thiên Chúa mặc khải cho, nhờ Thần Khí. Thật vậy, Thần Khí thấu suốt mọi sự, ngay cả những ǵ sâu thẳm nơi Thiên Chúa.11 Vậy ai trong loài người biết được những ǵ nơi con người, nếu không phải là thần trí của con người trong con người?

Cũng thế, không ai biết được những ǵ nơi Thiên Chúa, nếu không phải là Thần Khí của Thiên Chúa.12 Phần chúng ta, chúng ta đă không lănh nhận thần trí của thế gian, nhưng là Thần Khí phát xuất từ Thiên Chúa, để nhận biết những ân huệ Thiên Chúa đă ban cho chúng ta.13 Để nói về những điều đó, chúng tôi không dùng những lời lẽ đă học được nơi trí khôn ngoan của loài người, nhưng dùng những lời lẽ học được nơi Thần Khí; chúng tôi dùng những lời lẽ Thần Khí linh hứng để diễn tả thực tại thuộc về Thần Khí.(1Cr 2:10-13)

3.   Khôn ngoan trọn vẹn:

Kết hợp kiến thức khôn ngoan nhân loại như phương tiện với những lời lẽ học được nơi Thần Khí, để diễn tả thực tại thuộc về Thần Khí. Có như thế mới thuyết phục được cả người quê mùa lẫn những người học thức

 

TỚI ĐÍCH

“Con đường đưa tới thức giác khó hay dễ?"

"Cũng không khó, cũng không dễ.”

“Tại sao vậy?”

“Tại v́ thức giác không thực hữu.”

“Vậy phải đi như thế nào để tới đích?”

“Không phải đi. Đó là một hành tŕnh không có khoảng cách. Hăy dừng bước và các con sẽ tới."

Chúng ta đừng t́m Thiên Chúa ở bên ngoài

Hăy dừng bước nh́n vào TÂM M̀NH và khám phá ra sự hiện diện và sống động ngay trong tâm ḿnh.

 

Thượng Đế Ở Đâu?

 

“Con có thể t́m thấy Thượng Đế ở đâu ?"

"Ngài đang ở trước mặt con đây.”

“Vậy tại sao con không nh́n ra Ngài?”

“Tại sao người say rượu không thể nh́n ra ngôi nhà của ḿnh?"

Về sau, Minh Sư nói: "Con hăy t́m cho ra điều đă làm cho con say sưa, điên loạn, điêu đứng, khổ sở...Đó chính là những dính bén, những ư niệm cứng ngắc, đóng khung bắt con phải suy nghĩ theo một công thức toán học. Con hoàn toàn bị nô lệ, ḱm hăm ..khiến cho cái nh́n con bị méo mó, làm sao con có thể nh́n ra ngôi nhà của ḿnh "

 

Ai cũng nghe nói: Anh em lại chẳng biết rằng thân xác anh em là Đền Thờ của Thánh Thần sao? (1Cr 6:19) Vấn đề quan trọng là chúng ta phải nh́n ra ngôi nhà của ḿnh!!