THÁNH THIỆN
Minh Sư thường nghi ngại những ǵ có vẻ khác thường. Theo ngài, sự thánh thiện chỉ t́m thấy trong những cái b́nh thường.
Đối với một đệ tử cố gắng thực hành những h́nh thức khắc kỷ có vẻ lố bịch, người ta nghe Minh Sư tuyên bố: "Thánh thiện là điều đơn giản, càng thánh thiện bao-nhiêu, càng ít phô trương bấy nhiêu."
Thực vậy càng phô trương bao nhiêu th́ cái tôi càng vinh vang bấy nhiều - c̣n thánh thiện ch́m trong hào quang danh vọng bên ngoài.
SÁNG SUỐT
Ai cũng biết Minh Sư thích hành động hơn là thụ động. Tuy nhiên, ngài luôn nhấn mạnh đến hành động “sáng suốt”.
Các đệ tử muốn biết ngài có ư nói ǵ khi nhắc đến hai chữ "sáng suốt". Có phải ngài muốn nói sáng suốt là "có thiện ư" không?
Minh Sư đáp: "Ồ không phải đâu. Các con hăy xem một chú khỉ đă có thiện ư như thế nào khi kéo một con cá ra khỏi sông để cứu nó khỏi bị chết đuối trong mồ nước."
Khá nhiều vị lănh đạo có đầy thiện ư khi nhốt tất cả những thành viên trong cộng đ̣an của ḿnh vào trong khuôn khổ. Họ e sợ rằng nếu ai ra ngoài khuôn khổ của họ sẽ bị lạc lối. Không ngờ họ chẳng sáng suốt tí nào khi họ thẳng tay loại trừ tất cả những ai nghĩ khác, làm khác, không đúng theo tiêu chuẩn của họ đặt ra!!
NHĂN HIỆU
Đệ tử muốn biết loại thiền quán nào mà Minh Sư đă thực tập mỗi sớm mai ở ngoài vườn, Minh Sư nói với họ: "Khi thầy nh́n xem một cách chăm chú, thầy thấy bụi hồng nở hoa."
Họ hỏi: "Tại sao người ta phải nh́n chăm chú để thấy bụi hồng?”
Minh Sư nói: “E rằng người ta thấy, không phải bụi hồng, mà là định kiến của họ về bụi hồng mà thôi."
Hầu hết chúng ta nh́n người này người khác theo nhăn hiệu mà ta đă dán vào cho họ: Ông này đạo đức, bà kia quỷ quyệt, cô đó hiền lành, chàng nọ ranh ma…. Mà hiếm khi chúng ta nh́n sâu vào con người bên trong của họ bằng Ánh Mắt Tâm Linh – tức là nh́n người, vất, sự kiện như nó đang diễn ra, sống động… chứ không nh́n bằng quan niệm có sẵn cứng ngắc với một vài nhăn hiệu thô thiển, vơ đũa cả nắm…