Cuộc sống bạn thiếu trật tự.
Trích: “Cuối cùng… ta đă tự do”,
Bản dịch Trần Duy Nhiên.
Nguyên tác ‘Libre… enfin’, của Maria Paz Marino.
Bạn có nhận ra là cuộc sống bạn thiếu trật tự, khó sắp xếp cho ngăn nắp không? Bạn có nhận ra là bạn cần phải thức tỉnh để tự do hơn, biết đón nhận hơn và cần học biết yêu thương không? Bạn có nhận ra là chính bạn tạo ra những nỗi khổ và lo âu không? Nếu bạn nhận ra những điều đó, th́ bạn đă hiểu thế nào là thức giấc.
Cuộc sống của bạn lộn xộn v́ nó bị lập tŕnh và bạn sống trong cái ảo tưởng mà bạn cho rằng nó là thực tại: chỉ khi nào thức giấc bạn mới t́m ra lời giải đáp.
Ta thường đến với các bác sĩ tâm lư để mong được xoa dịu, chứ không phải được chữa lành. Nếu bạn thực sự muốn được chữa lành th́ bạn sẽ nhờ bác sĩ tâm lư đánh thức bạn dậy một lần dứt khoát. Rơ ràng là sau đó, với đầu óc minh mẫn, bạn sẽ không cần đến bác sĩ tâm lư. Điều quan trọng là bạn phải nhận ra sự thiếu trật tự trong cuộc sống bạn và những lư do khiến bạn nhầm lẫn. Mối dây đó giúp bạn kéo ra hết cuộn chỉ.
Khi bạn đau khổ, bạn có sẵn sàng tách ḿnh ra khỏi nỗi khổ đó và quan sát nó để xem nó ẩn giấu ǵ chăng? Nếu bạn quyết định làm thế, bạn sẽ nhanh chóng phát hiện nguồn gốc của nó. Nếu không phát hiện được nguồn gốc, bạn sẽ chấp nhận số phận ḿnh mà không tự đánh lừa và tiếp tục đau khổ cho đến khi, không chịu nổi nữa, bạn sẽ mở mắt ra. Nếu bạn không thức giấc, một ngày nào đó cuộc sống sẽ đánh thức bạn, bằng một đ̣n thật đau.
Khi bạn ở trong hoàn cảnh phức tạp, ch́m ngập trong các vấn đề, bạn có thể chọn lựa hoặc thay đổi hoàn cảnh, hoặc trốn chạy, hoặc thương lượng để có được một thời gian tạm dừng; nhưng nếu bạn không soi rọi nguồn gốc của vấn đề, th́ vấn đề ấy vẫn tồn tại dai dẳng và, cùng với nó, cũng dằng dai sự lộn xộn và toàn bộ các lo âu và khổ đau. Những thỏa hiệp và những yên ủi là các thủ đoạn thương mại về thái độ phải lẽ mà quá tŕnh giáo dục đă ghi khắc vào tâm năo bạn. Nếu nh́n đúng vào thực chất, các thủ đoạn đó không ǵ khác hơn là thực dụng và thị trường có qua có lại, chúng chỉ làm nảy sinh sự lừa đảo và giả h́nh. Một sự trao đổi dựa trên nguyên tắc cho để nhận nhiều hơn th́ không thể nào hiểu được sự quảng đại của hành động cho đi mọi sự để nhận ít hơn hay không nhận ǵ cả.
Cái tương quan mua bán sẽ dẫn đến đâu? Một điều đặt nền tảng trên sự quí mến và thân t́nh, nhưng thực chất lại ẩn dấu tư lợi, th́ làm sao ổn được? Hăy xác nhận rằng điều ấy không thể nào được gọi là t́nh yêu. Khi nhận thức như vậy, bạn quyết định chữa trị hay... uống một liều thuốc an thần để quên khổ? Chính khi bạn khổ đến cùng cực là lúc thuận lợi nhất để thức giấc.
Đức Phật nói: “Thế gian này đầy dẫy các đớn đau gây nên nỗi khổ. Gốc rễ của nỗi khổ là ư muốn (dục). Nếu muốn diệt khổ th́ phải diệt dục.”
Ư muốn có phải là một điều tốt chăng? Tùy theo nghĩa mà ta gán cho từ ngữ ấy. Một số ư muốn là những chất kích thích tự nhiên và do đó chúng tốt lành, có những ư muốn không tốt v́ chúng vượt qua cái cần thiết tự nhiên. Có những ư muốn khác gây ra lo âu. Chúng xuất phát từ những thiếu thốn trong quá khứ và vận hành như là những cái giếng không đáy và không bao giờ đầy được, do đó tạo ra sự bất măn. Những ham muốn này, nguyên nhân của nỗi khổ và bất an, chúng ta gọi là những ràng buộc gắn bó. Cội rễ của mọi nỗi khổ là sự ràng buộc. Cặp dục và khổ, thêm một yếu tố thứ ba: sự sợ hăi, đă hợp thành bộ ba không tách ĺa nhau. Khi có ham muốn, th́ có nỗi sợ không có được hoặc đánh mất cái ḿnh ham muốn.
Hạnh phúc mà bạn khắc khoải t́m kiếm th́ không thể bị lệ thuộc vào một điều mà bạn mong muốn thiết tha; nếu không, th́ bạn sẽ rơi vào ảo tưởng. Nếu bạn không hiểu điều này, có nghĩa là sự sợ hăi và nỗi khổ vẫn tự do hoành hành, dù bạn có t́m ra ảo tưởng nào để che dấu chúng.
T́nh yêu không chấp nhận nỗi khổ và sự sợ hăi. Nó vượt thắng mọi xiềng xích, thoát ly khỏi mọi ràng buộc, v́ nó không đặt điều kiện nào cả. Khi vứt bỏ được mọi dây trói, chúng ta có khả năng nh́n thấy thực tại đúng với bản chất của nó, và yêu thương nó như thế, không cần phải thay đổi hay tô điểm tạm thời cho nó.
Nếu bạn không thiết tha mong muốn rằng bạn hữu bạn đón tiếp bạn, ngưỡng mộ và quan tâm đến bạn, th́ sự vắng mặt hay sự dửng dưng của người ấy không quá quan trọng như thế đối với bạn. Sự ràng buộc và nỗi sợ là hai mặt của một đồng tiền duy nhất, đồng tiền đó là ḷng ham muốn. Nếu bạn thoát ly đối với loại mong muốn đó, th́ không ai có thể làm cho bạn sợ, không ai có thể kiểm soát bạn hay lấy cắp của bạn bất cứ điều ǵ, v́ bạn biết rằng sự giàu có của bạn, cái quí nhất trong bạn, là một phần của chính bạn.
T́nh yêu đam mê cũng không phải là t́nh yêu; nó là sự ham muốn đối với một h́nh ảnh mà bạn bịa ra, nó chỉ là một mộng tưởng v́ h́nh ảnh ấy chẳng dính dấp ǵ đến con người kia. Do đó, khi bạn quen biết với người ấy, bạn cảm thấy mất đi ảo tưởng; bạn ra khỏi một mộng tưởng không trùng khớp với thực tại. Thực chất của mọi t́nh yêu đam mê là sự ràng buộc: những ham muốn đó sản sinh sự ghen tuông và nỗi khổ, v́ khi từ chối thực tế th́ ta sống trong bất an và trong nỗi sợ hăi rằng mọi mộng tưởng của ḿnh sẽ biến đi. Những người cảm thấy bất an không thực sự mong ước có hạnh phúc. Họ sợ cái nguy hiểm của tự do và thích cái ma túy của ham muốn. Và cùng với ham muốn, là sợ hăi, lo lắng, căng thẳng và... cuối cùng, là nỗi khổ. T́nh yêu đam mê đem đến ít nhiều xúc động, ít nhiều hân hoan, nên quyến rũ được những người thiếu an toàn trong t́nh cảm: xă hội cũng như một lối văn hóa nào đó nuôi dưỡng xúc cảm đó và đem ra mua bán.
Khi bạn bị quyến rũ th́ bạn có nguy cơ không nói ra toàn bộ sự thật v́ sợ rằng người kia sẽ đánh mất đi ảo tưởng, v́ bạn biết rằng, tận thâm sâu, t́nh yêu đam mê được nuôi dưỡng bằng những h́nh ảnh được lư tưởng hóa, nó chỉ sống được trong khoảng thời gian ḿnh c̣n ảo tưởng thôi. T́nh yêu đam mê đ̣i hỏi phải bóp méo cả sự thật lẫn đối tượng để cho người ấy cảm nhận và mong muốn giống như bạn, và để cho bạn có thể sở hữu người ấy như là một đồ vật của riêng ḿnh. Như thế, t́nh yêu đam mê không ǵ khác hơn là một khuyết tật và một liều ma túy đối với những người, v́ bất an, không có khả năng yêu thương một cách tự do và vui tươi. Niềm vui v́ tin rằng ḿnh đă có được điều ḿnh muốn kéo dài được bao lâu? Lần đầu tiên sảng khoái khiến bạn hân hoan, nhưng ngay sau đó lại là nỗi sợ phải mất đi đối tượng, và khi những ngờ vực xâm chiếm bạn... thế là sự buồn rầu tuôn đến, và cùng với nó, là sự nghi kỵ và ghen tuông. Bạn rơi từ ngây ngất xuống tuyệt vọng.
Sự phấn khởi ấy, niềm vui ấy, cái niềm vui trổi lên khi một người bạn đến, cũng tỉ lệ thuận với nỗi sợ, với sự trống rỗng và nỗi buồn khi người bạn ra đi hoặc khi bạn chờ mà người ấy không đến. Tất cả những thứ ấy có đáng không? Nơi nào sợ hăi và ràng buộc ngự trị, nơi đó không có t́nh thương. Bạn tin chắc đi. Nếu bạn yêu thương bạn ḿnh, bạn phải có thể nói với người ấy một cách thành thật: “Không bị bức màn ham muốn che khuất, tôi nh́n bạn đúng như thực chất, chứ không phải nh́n thấy con người mà tôi mong nh́n thấy nơi bạn. Như vậy, tôi yêu quí bạn mà không sợ bạn vuột khỏi tầm tay tôi, lừa dối tôi, hay không yêu thương tôi.” Bởi lẽ xét cho cùng, bạn thực sự mong muốn ǵ? Yêu thương người ấy đúng con người thực của họ hay yêu thương một h́nh ảnh không có thật về họ? Bạn muốn rằng người ấy miễn cưỡng yêu thương bạn, giả vờ tỏ bày điều mà người ấy không rung cảm sao? Chỉ khi nào bạn lột bỏ được những mong muốn đang thống trị bạn th́ khi ấy bạn mới có thể yêu thương. Nếu khác đi th́ không thể gọi được là yêu thương, mà hoàn toàn ngược lại.
Thánh Phaolô đă diễn đạt một cách tuyệt hảo: “T́nh yêu th́ nhẫn nhục, phục vụ, không ghen tương, không vênh vang, không tự đắc, không làm điều bất chính, không t́m tư lợi, không nóng giận, không nuôi hận thù, không mừng khi thấy sự gian ác, nhưng vui khi thấy điều chân thật. T́nh yêu tha thứ tất cả, tin tưởng tất cả, hy vọng tất cả, chịu đựng tất cả. T́nh yêu không bao giờ mai một cả.”
Khi bạn ra khỏi mộng tưởng chiêm bao của ḿnh để nh́n thẳng vào thực tại, cảm giác bất an dừng lại và nỗi sợ tan biến v́ thực tại hiện hữu và không có ǵ thay đổi được nó. Như thế, bạn thấy sự vật đúng chỗ của chúng cùng với ư nghĩa đúng đắn. T́nh yêu không bao giờ tránh né, v́ t́nh yêu tin tưởng tất cả. Do đó, bạn có thể nói với người ḿnh thương: “Tôi không sợ mất bạn v́ bạn không phải là của sở hữu của tôi, tôi yêu thương bạn đúng với thực chất của bạn, không ràng buộc, không sợ hăi, không điều kiện, không ích kỷ. Tôi yêu thương bạn một cách tự do, không muốn nuốt chửng bạn, v́ tôi yêu quí tự do của bạn cũng bằng tự do của tôi.” Tôi nói với bạn rằng đấy, đúng vậy, đấy mới là t́nh yêu, và cách yêu thương đó tác sinh một niềm vui vô hạn.