Chương II

CHỨNG NGHIỆM
ĐOÀN SỦNG TRONG GIÁO HỘI

 

Từ lâu, trước khi trở thành một tín điều trong

kinh Tin Kính, Thánh Thần đă là một thực thể sống động

trong chứng nghiệm của Giáo Hội nguyên thủy.

       Edouard Schweitzer

      Tới đây, chúng ta đă thấy được sự ḥa hợp giữa hai chiều kích của Giáo Hội: chiều kích định chế và chiều kích đoàn sủng. Bây giờ chúng ta nghiên cứu sâu hơn chiều kích đoàn sủng của Giáo Hội theo như lịch sử Giáo Hội đă ghi lại kể từ thời Giáo Hội sơ khai đến Công Đồng Vatican II.

1. THÁNH THẦN LINH HOẠT GIÁO HỘI THỜI SƠ KHAI

       Như chúng ta đă nói, những biểu lộ của Thánh Thần hay đoàn sủng những ân huệ của Thánh Thần mà người ta có thể nh́n thấy được và có mục đích phục vụ cộng đoàn để xây dựng nước Thiên Chúa.

      Các đoàn sủng này bùng lên như những ánh hào quang lúc hừng đông vào sáng ngày lễ Hiện Xuống. Chúng xuất hiện trong từng trang lịch sử của Giáo Hội nguyên thủy. Đọc qua sách Công Vụ Tông Đồ là thấy đầy những đoàn sủng. Chúng ta chọn tác phẩm được linh ứng này không phải để gán cho nó một giá trị ưu tiên. Chúng ta biết rằng cần phải đọc sách Công Vụ dưới ánh sáng của những nguồn khác chứ không ngược lại. Tuy nhiên những gương cụ thể mà Thánh Lu-ca ghi lại cho chúng ta những ấn tượng đặc biệt.

      Ngay ở trang đầu tiên, Thánh Thần thị hiện một cách thật bất ngờ thậm chí gây hoang mang. Ngài ra tay can thiệp biết bao lần, thật bất ngờ và nhanh như chớp. Rơ ràng chính Ngài sắp xếp mọi sự, dấy lên sức sống nơi các Tông Đồ và cộng đồng tín hữu. Ngài can thiệp đến tận chi tiết cuộc sống hàng ngày của Giáo Hội, giúp Giáo Hội lan rộng trong đế quốc Rô-ma, tới mức độ có thể nói rằng sách Công Vụ Tông Đồ là quyển Tin Mừng thứ năm: Tin Mừng của Thánh Thần.

      Ngay khi rời khỏi Nhà Hội vào sáng ngày lễ Thánh Thần, lập tức Phêrô nhắc lại việc Thánh Thần tuôn đổ xuống một cách kỳ diệu đúng như ngôn sứ Giô-en đă tiên báo:

«Thiên Chúa phán: trong những ngày cuối cùng

Ta sẽ đổ Thánh Thần ta trên hết thảy người phàm

Con trai con gái các ngươi sẽ trở thành ngôn sứ

Thanh niên sẽ thấy thị kiến

Bô lăo sẽ được báo mộng

Và ta cũng sẽ đổ Thánh Thần của ta

trên cả tôi nam tớ nữ của ta …

Trước khi ngày Đức Chúa đến.

Ngày vĩ đại vinh quang» (Cv 2,16-20, Ge 3,1-5)

      Thời gian chúng ta chờ đợi ngày quang lâm để được thấy trọn vẹn uy quyền của Thiên Chúa là thời gian Thánh Thần hoạt động. Người ta cảm nhận được Ngài trong từng trang của sách Công Vụ. Ngài hiện diện và hoạt động hơn cả những nhân vật được nêu tên tuổi và việc làm của họ. Người ta nói về Thánh Thần như nói đến một sự hiện diện thân thương và an lành. Cả những khi thánh Lu-ca không nêu danh Ngài, ta vẫn nhận ra Ngài hiện diện và toả chiếu trong từng trang sách thánh. Ngài xếp đặt và âm thầm kết dệt nên toàn cảnh công cuộc tông đồ.

      Chính Thánh Thần gợi ư cho các Tông Đồ những điều phải nói trước Đại Công Nghị Do Thái, trước các quan Tổng Trấn hoặc Tổng Đốc của Rô-ma cũng như trong những bài thuyết giảng hằng ngày: «Tôi nói, tôi giảng, chẳng dùng lời lẽ khôn khéo hấp dẫn mà chỉ dựa vào bằng chứng xác thực của Thánh Thần và quyền năng Thiên Chúa. Có vậy, đức tin của anh em mới không dựa vào lẽ khôn ngoan người phàm, nhưng dựa vào quyền năng Thiên Chúa» (1Cr 2,4-5).

      Chính Ngài linh ứng những hành vi tông đồ táo bạo: «Thánh Thần nói với ông Phi-líp-phê: Tiến lên đuổi kịp xe đó» (Cv 8,29).

      Và sau đó «Khi hai ông lên khỏi nước, Thánh Thần Chúa đem ông Phi-líp-phê đi mất và viên thái giám không c̣n thấy ông nữa» (Cv 8,39).

      Thánh Thần là sức mạnh của các vị tử đạo: «Được đầy Thánh Thần, Tê-pha-nô đăm đăm nh́n trời, thấy vinh quang Thiên Chúa, và thấy Đức Giêsu đứng bên hữu Thiên Chúa» (Cv 7,55).

      Chính Thánh Thần dẫn Phêrô tới nhà Cor-nê-li-ô: «Ông Phêrô vẫn c̣n phân vân về thị kiến th́ Thánh Thần bảo ông: Ḱa có ba người đang t́m ngươi. Đứng lên, xuống mà đi với họ, đừng ngần ngại ǵ, v́ chính ta sai họ đến» (Cv 10,19-20).

      Chính Thánh Thần đă chọn lựa các Tông Đồ: «Một hôm đang khi họ làm việc thờ phượng Chúa và ăn chay th́ Thánh Thần phán bảo: “Hăy dành riêng Ba-na-ba và Sao-lô cho Ta để lo công việc Ta đă kêu gọi hai người ấy làm”». (Cv 13,2).

      Thánh Thần là niềm vui và sự an tâm của những người bị bách hại: «Những người Do Thái sách động nhóm phụ nữ thượng lưu đă theo đạo Do Thái và những thân hào trong thành, xúi giục họ ngược đăi ông Phaolô và ông Ba-na-ba và trục xuất hai ông ra khỏi lănh thổ của họ … Về phần các môn đệ họ được tràn đầy hoan lạc và Thánh Thần» (Cv 13,50-52).

      Thánh Thần chủ tọa những cuộc họp quyết định tương lai của Giáo Hội sơ khai. Khi đưa ra các chỉ thị, các Tông Đồ thường nói: «Thánh Thần và chúng tôi quyết định không đặt lên vai anh em một gánh nặng nào khác ngoài những điều cần thiết này…» (Cv 15,28).

      Thánh Thần c̣n vạch đường chỉ lối, dẫn dắt và ngăn giữ các Tông Đồ: «Các ông đi qua miền Phy-gi-a và Ga-lát v́ Thánh Thần ngăn cản không cho các ông rao giảng lời Chúa ở Tiểu Á. Khi tới sát ranh giới My-xi-a, các ông thử vào miền Bi-thy-ni-a, nhưng Thánh Thần Đức Giêsu không cho phép» (Cv 16,6-7).

      Đặc biệt, chính Thánh Thần là đấng chỉ đạo hành động truyền giáo của Thánh Phaolô: «Giờ đây, bị Thánh Thần trói buộc, tôi về Giê-ru-sa-lem mà không biết những ǵ sẽ xảy ra cho tôi ở đó, trừ ra điều này, là tôi đến thành nào th́ Thánh Thần cũng khuyến cáo tôi rằng xiềng xích và gian truân đang chờ đợi tôi. Nhưng mạng sống tôi, tôi coi thật chẳng đáng giá ǵ…» (Cv 20,22-24).

      Như thế, thực tế là Giáo Hội nguyên thủy đă diễn tả và sống đức tin của ḿnh trong Thánh Thần.