Chương II
CHỨNG NGHIỆM
ĐOÀN SỦNG TRONG GIÁO HỘI
4. SỰ PHỤC HỒI TẠI CÔNG ĐỒNG
Đối với đoàn sủng, Công Đồng luôn có thái độ đón nhận và cởi mở. Trong một đoạn văn rất quân b́nh, Công Đồng dù rất cẩn trọng đă nh́n nhận tầm quan trọng luôn luôn hiện thực của đoàn sủng. Chúng tôi mạo muội thêm rằng: hiện thực hơn bao giờ hết.
Sau đây là hai đoạn văn căn bản của Công Đồng:
1. Hiến Chế Lumen Gentium, đoạn 12:
«Hơn nữa, cũng chính Thánh Thần ấy, không chỉ thánh hóa và hường dẫn dân Thiên Chúa bằng các bí tích, các thừa tác vụ và trang bị họ bằng các nhân đức, nhưng Ngài c̣n ban phát ân sủng đặc biệt cho mọi cấp bực các tín hữu “phân chia ân huệ cho mỗi người theo ư Ngài ” (1Cr 12,1), khiến người lănh nhận ân sủng ấy có đủ khả năng và sẵn ḷng đảm nhận các công việc và nhiệm vụ khác nhau mưu ích cho việc canh tân, xây dựng và phát triển Giáo Hội như lời chép rằng: “Thánh Thần hiện diện trong mỗi người hầu mang lại lợi ích” (1Cr,12,7). Phải lănh nhận những đoàn sủng này, từ các ơn chói lọi nhất đến các ơn thường mà nhiều người lănh được, với ḷng tri ân và yên ủi v́ các ơn đó mang ích lợi và phù hợp với nhu cầu của Giáo Hội. Nhưng không nên liều lĩnh kêu nài những ơn đặc biệt và cũng đừng v́ đó mà tự đắc mong rằng việc tông đồ sinh kết quả. Những vị thủ lănh trong Giáo Hội có thẩm quyền phán quyết về tính cách chân chính và sự sử dụng hợp lư các ơn lạ ấy; Các ngài có nhiệm vụ đặc biệt phải khảo sát tất cả không phải để dập tắt Thánh Thần, nhưng để trắc nghiệm và giữ lại những điều thiện hảo» (xem 1Tx 5,12 và 19-21).
2. Giáo huấn ấy cũng được đưa ra trong sắc lệnh Tông Đồ Giáo Dân, chương 3:
«Để thể hiện việc tông đồ này, Thánh Thần thánh hóa dân Chúa qua tác vụ và các bí tích. Ngài cũng ban cho các tín hữu những ơn đặc biệt (xem 1Cr 12,7), “Phân phát những ơn đó cho mọi người tuỳ ư Ngài ” (1Cr 12,11) để “mỗi người tuỳ theo ơn đă nhận mà giúp đỡ nhau” và chính họ trở nên như những người quản lư trung tín giữ mọi thứ ơn của Thiên Chúa (1Pr 4,10) hầu xây dựng toàn thân trong đức ái (x. Ep 4,16). Do sự đón nhận những đoàn sủng này dầu là những đoàn sủng thông thường, mỗi tín hữu có quyền lợi và bổn phận sử dụng những ơn đó trong Giáo Hội cũng như giữa trần gian để mưu ích cho mọi người và xây dựng Giáo Hội trong tự do của Thánh Thần, Đấng “muốn đâu th́ thổi đến đó” (Ga 3,8) và đồng thời sử dụng trong sự hiệp thông với anh em trong Đức Kitô, nhất là với các vị chủ chăn của ḿnh. Chính các Ngài có nhiệm vụ xét đoán về bản tính đích thực và việc sử dụng thích hợp những đoàn sủng đó, không phải để dập tắt Thánh Thần, nhưng để thử nghiệm mọi việc và điều nào tốt th́ giữ lấy” (x.1Tx 5,12; 19,21)».
Công đồng nhắc nhở dân Chúa lưu tâm tới các đoàn sủng và kêu mời họ ư thức hơn về sự hiện diện thường xuyên và chủ động của Thánh Thần trong Giáo Hội. Công Đồng cũng thực hiện điều này nơi những văn kiện khác – có tới 252 chỗ bàn về Thánh Thần trong các tài liệu Công Đồng – nhưng đặc biệt hơn là trong những đoạn nói về cải cách phụng vụ được Công Đồng khởi xướng. Đáng chú ư là trong các công thức đổi mới của việc cử hành phụng vụ và bí tích, Giáo Hội đă đặt vai tṛ thánh hóa của Thánh Thần lên hàng đầu. Trong chương tiếp theo, chúng tôi mong muốn độc giả lưu tâm điểm này để nhận ra rơ ràng hơn nữa hoạt động của Thánh Thần giữa chúng ta.