Chương III
THÁNH THẦN
VÀ VIỆC CANH TÂN PHỤNG VỤ
Lễ Hiện Xuống trong phụng vụ và đời sống
Chúng ta sẽ c̣n bàn về nghi thức của những bí tích khác để thấy vai tṛ nổi bật của Thánh Thần trong đó. Nhưng ở đây chúng ta nêu lên một số nội dung nổi bật nhằm giúp chúng ta nắm bắt được sự hiện diện sâu xa của Thánh Thần và hiểu được rằng Giáo Hội thiết yếu được xây dựng trên phép Thánh Thể và trên Lễ Hiện Xuống. Quả thật, lễ Phục Sinh và lễ Hiện Xuống chỉ là một thực tại duy nhất. Dựa vào sự thâm nhập lẫn nhau này, chúng ta phải đón nhận lễ Hiện Xuống như là đỉnh cao của chu kỳ mùa Phục Sinh và phải mở ḷng ra đón nhận tác động của Thánh Thần mà phụng vụ thật long trọng của lễ Hiện Xuống khai mở.
Lời nguyện mở đầu khai mạc thánh lễ Hiện Xuống có tầm bao quát hiếm thấy:
«Lạy Cha, hôm nay nhờ mầu nhiệm Hiện Xuống Cha thánh hóa Hội Thánh Cha nơi mọi dân mọi nước, xin thương rải muôn ơn Thánh Thần xuống trên khắp hoàn cầu, và xin tiếp tục nơi tâm hồn các tín hữu công việc t́nh yêu mà Cha đă thực hiện vào lúc bắt đầu việc rao giảng Tin Mừng».
Và lời nguyện kết lễ như sau:
«Ước ǵ hơi thở của lễ Hiện Xuống luôn hoạt động ngày càng mạnh mẽ. Ước ǵ bữa ăn được Thánh Thần thánh hóa làm cho thế giới tiến gần ơn cứu độ».
Cũng nên suy niệm câu đáp ca tuyệt vời này: «Lạy Chúa Thánh Thần xin hăy đến», mỗi chữ đều nói lên thần học về cầu nguyện với Thánh Thần, diễn đạt sâu sắc chứng nghiệm của các nhà thần bí và của các vị thánh.
Cuối cùng, ngoài phụng vụ và ơn ích của phụng vụ trong đời sống, chúng ta cần tái khám phá ngọn lửa của lễ Hiện Xuống, ánh sáng và hơi ấm của Thánh Thần để dấy lên đà yêu thương huynh đệ trên thế giới.
Liên kết phép Thánh Thể với Thánh Thần đồng nghĩa với công bố Kitô giáo là tôn giáo của t́nh yêu. Người Kitô hữu không chỉ được mời gọi yêu thương anh em hết sức ḿnh, mà c̣n phải yêu thương họ bằng trái tim của chính Thiên Chúa nữa. Yêu kẻ khác “v́” yêu Chúa chưa đủ: phải yêu kẻ khác “bằng” chính t́nh yêu của Chúa. Dẫu t́nh yêu thuần túy phát sinh từ cảm xúc nhân loại9 cũng rất đáng kính phục, nhưng t́nh yêu Kitô giáo chân thực (hay bác ái) lại bắt nguồn từ Thiên Chúa. Để trắc nghiệm sự trung thực về bản chất Kitô hữu của ḿnh, Thiên Chúa mong ước chúng ta yêu thương con người và thế giới trong chính sức mạnh của t́nh yêu Ngài, đó là Thánh Thần. Và về phía thế giới bên ngoài, người ta t́m một dấu chỉ khả tín về t́nh yêu nơi các Kitô hữu chúng ta; dấu chỉ ấy là lối yêu thương vươt lên trên cách đánh giá thông thường của người trần. Khi nói về những người vô thần và những lỗi lầm của chúng ta đối với họ – lỗi lầm mà Công Đồng đă nh́n nhận trong Hiến Chế «Vui Mừng Và Hy Vọng» – người ta có quyền đặt câu hỏi: «Nếu những người vô thần tự suy ra những ư niệm sai lệch về một vị Thiên Chúa mà người Kitô hữu chúng ta lẽ ra phải tŕnh bày như là t́nh yêu, th́ như thế không phải do lỗi chúng ta hay sao?». Trái lại, khi người Kitô hữu trung thành với những đ̣i hỏi của đức tin, th́ từ nơi người ấy sẽ toát ra một sức lôi cuốn lạ lùng.
Ngày nọ, một người mới gia nhập Kitô giáo đă nói lên lư do khiến ông gắn bó với Giáo Hội; những lời nói thâm sâu lạ thường: «Tôi tin rằng ở đâu có t́nh yêu cao cả nhất th́ ở đó có chân lư lớn lao nhất». Giáo Hội sống bằng mầu nhiệm Thánh Thể và mầu nhiệm Hiện Xuống. Công cuộc canh tân của Giáo Hội tùy thuộc vào nỗ lực Kitô hữu sống mầu nhiệm t́nh yêu hai chiều kích nhưng vốn chỉ là một ấy. Tất cả chúng ta phải chứng tỏ điều ấy bằng đời sống thực tế của ḿnh.
Để lôi kéo chúng ta chú ư đến sự kiện Thánh Thần vẫn đang hoạt động trong Giáo Hội, việc canh tân phụng vụ giúp chúng ta ư thức sống động hơn vai tṛ và chỗ đứng của chứng nghiệm tôn giáo. Điều mới mẻ về Thánh Thần chẳng có ǵ khác hơn sự hiện diện trung thành và luôn tác động của Thiên Chúa giữa chúng ta. Thánh Thần giúp chúng ta sống kinh nghiệm gặp gỡ Thiên Chúa trực tiếp nơi con người và lịch sử. Kinh nghiệm này là cốt tủy của Kitô giáo. Điều này đưa chúng ta vào chương kế tiếp.10