Chương IV
THÁNH THẦN
và
CHỨNG NGHIỆM VỀ THIÊN CHÚA
Thánh Thần sự thật, đấng mà thế gian
không thể đón nhận v́ thế gian không thấy
và cũng chẳng biết Người. C̣n anh em biết Người,
v́ Người luôn ở giữa anh em và ở trong anh em.
Ga 14,17
Sự hiện diện của Thánh Thần không chỉ là tín lư. Truyền thống của Giáo Hội coi sự hiện diện của Thánh Thần như một chứng nghiệm sống thực, được biểu lộ dưới nhiều h́nh thức không ngừng đổi mới.
Để xác định đúng vai tṛ của những chứng nghiệm đa dạng ấy, chúng ta cần t́m hiểu xem Thiên Chúa có thể tự tỏ ḿnh ra cho thế gian hay không, và sự việc ấy có ư nghĩa ǵ.
Trong quyển L’expérience chrétienne, Jean Mouroux đă viết rất đúng:
«Vấn đề chứng nghiệm Kitô giáo được đặt ra cho mọi thứ triết học về tôn giáo và mọi thứ thần học. V́ đó là vấn đề thiết yếu đối với người có tôn giáo. Người có tôn giáo muốn tiếp xúc với Thiên Chúa, muốn thấy, muốn sờ đụng, muốn cảm nhận Ngài. Họ đưa tay ra sờ soạng như một người mù hy vọng t́m được Ngài (Cv 17,27). Chứng nghiệm về Thiên Chúa là vấn đề đương nhiên phải đặt ra khi thực hành và suy tư tôn giáo. Và chắc chắn đó c̣n là vấn đề đặt ra một cách gay gắt hơn cho lương tâm Kitô hữu».11
Trước khi đi vào việc mô tả một chứng nghiệm nào đó về Thánh Thần, dẫu chứng nghiệm ấy thuộc loại nào, chúng ta cần can đảm quên đi ngôn ngữ quá trừu tượng để nói theo lối đơn sơ trực tiếp của cảm nghiệm cụ thể của ḿnh.
1. GIỚI TRẺ VÀ CHỨNG NGHIỆM VỀ THIÊN CHÚA
Đức Cha Huyghe có viết:
«Giới trẻ có được đức tin không phải nhờ nghe dạy về các tín điều mà do chứng nghiệm thân thiết của họ về vị Thiên Chúa của Đức Giêsu Kitô; họ chứng nghiệm một cách cụ thể, và diễn tả theo cách nói của họ. Kinh nghiệm đó có thể kiểm chứng nơi cuộc sống chân thực cụ thể cũng như nơi sức thấm nhập của Kinh Thánh. Ngày nay, đức tin cần phải được cảm nhận một cách chân thực, được biểu lộ, được thể hiện trong cuộc sống cầu nguyện và chia sẻ. Đức tin là một biến cố, là một cuộc gặp gỡ».
Vả lại, ngay từ nguyên thủy, đức tin vốn là như thế.
Không phải chân lư về Đức Giêsu mà là chân lư của Đức Giêsu mới là nền tảng cho những gắn bó, những cuộc gia nhập vào Kitô giáo. Đức tin trước tiên phát sinh từ sự gặp gỡ cá nhân với Đức Giêsu. Giáo huấn là điều cần thiết, nhưng trong cuộc sống linh động của đức tin, ưu tiên là gặp gỡ.
Về chủ đề này, giới trẻ có điều để nói với chúng ta. Họ đáng được chúng ta nghe: sự phản kháng đến độ triệt để của họ ép buộc chúng ta phải suy nghĩ.
Qua những khiếm khuyết và hồ đồ của thế giới chung quanh, giới trẻ cố t́m nơi Đức Giêsu một cái ǵ đó để hy vọng, để giải thoát họ khỏi những h́nh thức nô lệ hiện nay, và để hít thở không khí tự do bên trên bầu khí đạo đức ô nhiễm của thời đại.
Robert Kennedy có lần ngỏ lời với giới trẻ đất nước ḿnh:
«Thảm kịch của giới trẻ Mỹ chính là họ có đủ mọi thứ trừ một điều duy nhất, mà điều ấy lại là điều thiết yếu».
Điều thiết yếu ấy chính là lẽ sống tối thượng của họ.
Giới trẻ cảm thấy điều ấy, dù chỉ mơ hồ. Tuy nhiên để giới trẻ khám phá ra Đức Giêsu Kitô là lẽ sống tối thượng, chúng ta phải cho họ một Tin Mừng nguyên vẹn, được sống một cách tràn đầy. Giờ nghiêm trọng đă đến với Giáo Hội: thế kỷ 19 Giáo Hội đă đánh mất giới thợ thuyền, liệu thế kỷ 20 Giáo Hội có nguy cơ đánh mất giới trẻ hay không?