“Từ một nơi xa xôi, cách bao núi rừng suối đồi”
Anh gởi mấy cánh hoa về người yêu.
(Đoàn Chuẩn & Từ Linh - Cánh Hoa Duyên Kiếp )
“Bước đã mỏi, mà trông càng dễ mỏi,”
Ta dừng chân nhắm mắt, một đêm nay.”
(dẫn từ thơ Vũ Hoàng Chương)
Ga 9: 6-9, 13-17, 34-38
Với nhà thơ, dừng chân nhắm mắt mỗi đêm nay, vì bước chân dài/vắn, người đã mệt. Với người thường, chân dừng mắt nhắm cả một đời, là bởi thân phận hiu hẩm, chẳng mở ra. Trình thuật thánh Gioan nay cho thấy thân phận hẩm hiu của người mù từ bẩm sinh được Chúa giúp đỡ, đã mở ra cả hai con mắt thể xác, lẫn tinh thần. Chẳng thế mà, anh lại cứ reo vui suốt đời để ngợi khen Chúa.
|
Người con yêu dấu" đang Cùng Chúa Vào Đời Xin vui lòng liên lạc với |
|
||||||||

