


Số 11 – ra ngày 01.09.2009

PHẨM GIÁ CON CỦA CHÚA
Quư độc giả và các bạn thân mến !
*Tháng 9 năm 2009, các cổng trường nói chung, đang rộng mở. Bên cạnh nhiều âu lo của các bậc phụ huynh ; bên cạnh nhiều thứ đua đ̣i ăn chơi theo hướng sa đà tội lỗi của giới trẻ …, chúng tôi xin phép khơi lại việc đẩy mạnh vấn đề giáo dục nhân bản trong các học đường nhiều hơn nữa. Và, nhân tiện chúng ḿnh cùng nhau chia sẻ về chuyện t́nh yêu…vốn là chuyện muôn đời muôn thuở, nói không bao giờ hết.
*Têrêsa Hồng Nhung mở Diễn Đàn T́nh Yêu …dành cho tuổi mới biết yêu, và tuổi ‘hoàng hôn tóc bạc màu’. Không ngờ có một cây bút ở xa, không hứa hẹn ǵ nhau, không hề biết mặt nhau, lại t́nh cờ viết chung một đề tài với Hồng Nhung. Ban Biên Tập có đọc kỹ, và nhận ra hướng đi của người này rất cần bổ sung cho hướng đi của người kia. Nên chúng tôi hân hạnh đón nhận cả hai bài.
*Ban Biên Tập xin hân hạnh chào đón tác giả Gă Siêu ! Và Chúc Mừng Gă Siêu đến với Vườn Hồng chúng ḿnh ! Cúi xin Thiên Chúa chúc lành cho tất cả những ai thiện tâm, và do Ư Chúa mà t́m đến với nhau trong t́nh huynh đệ chia sớt ngọt bùi.
*Ban Biên Tập cũng xin giới thiệu bài thường huấn dành cho Giới Trẻ Ḍng Phan Sinh Tại Thế, của một vị linh mục Ḍng I Phanxicô. Nghiêm Nguyễn (OFS) đọc và trích ra từ báo Vui Tiến lưu hành nội bộ. Thiết nghĩ cũng rất bổ ích trong vấn đề giáo dục nhân bản dành cho các em sinh viên và học sinh. Chúng tôi xin cám ơn ngài rất nhiều. Dư âm Năm Thánh Cầu cho Linh Mục sẽ c̣n măi… xin Chúa giữ ǵn và ban cho ngài nhiều Hồng Phúc.
*Một vị linh mục khác, giấu tên, Hồng Nhung xin mạo muội đặt cho ngài cái tên đúng với đức khiêm nhường luôn xem ḿnh là ‘loài hoa dại’, và đúng với tính cách thích sống âm thầm tế nhị trong nhà Chúa của ngài, mặc dù công tác của ngài hiện nay không ‘âm thầm’ chút nào : ‘Vị Ẩn Sĩ’ ! Vị Ẩn Sĩ chia sẻ với chúng ḿnh một bài viết nói về : ‘ Phẩm giá con người’. Tâm LinhVườn Hồng xin cám ơn Vị Ẩn Sĩ, và xin mời tất cả chúng ta cùng thưởng thức.
*Cũng trong số báo này, Hồng Nhung xin trả lời 3 cánh mail thắc mắc của 3 độc giả. V́ khung báo có hạn, các mail thắc mắc khác, Hồng Nhung xin sắp xếp trả lời theo thứ tự trước – sau . Mong quí vị thông cảm cho.
Trân trọng kính chào quư độc giả. Chào tất cả các bạn.
BAN BIÊN TẬP
Sài G̣n 10/08/2009
GIÁO DỤC NHÂN BẢN

Têrêsa Hồng Nhung
Sưu tầm và nghiên cứu
** %**
Các bạn thân mến !
Giáo dục nhân bản cần được đẩy mạnh trong học đường, và trong gia đ́nh. Đây là trách nhiệm chung cho những ai biết lo đến thế hệ mai sau. Hiểu ngắn gọn : Nhân là người ; Bản là gốc. Học về nhân bản tức là học về cách làm người. Muốn biết một người nào đó có lịch sự và có đầy đủ đức tính nhân bản hay không, hăy nh́n qua tác phong ứng xử của họ đối với mọi người xung quanh.
1.Nền tảng của lịch sự chính là đức cồng bằng và đức bác ái.
Và Lịch sự, c̣n là một bổn phận : Bổn phận đối với Thiên Chúa. Đối với quê hương xứ sở. Đối với tổ tiên ông bà cha mẹ anh chị em. Đối với tha nhân.Và cũng đừng quên đối với chính ḿnh nữa.
Người lịch sự hay dùng các lời nói : Kính chào – chào – cám ơn – xin lỗi – làm ơn – xin vui ḷng. Người được gọi là người lịch sự thật sự, hầu như luôn được giáo dục từ tấm bé. Nên họ lịch sự trong mọi cử chỉ và điệu bộ đi đứng; ăn nói; và giao tiếp.
Người ta lại đặt vấn đề các chính khách chính trị, có lịch sự trong lúc đối diện với cấp cao của đối phương không ? Thưa có. Các nhà kinh doanh, các người đột nhiên bỗng trở thành giàu sang do cơ hội, có biết tỏ ra ḿnh là người lịch sự khi cần lịch sự không ? Thưa có. Nhưng đó là những giờ phút lịch sự hoàn toàn giả tạo. V́ trong họ thiếu nền tảng của lịch sự, tức là họ không có đức công bằng và đức bác ái.
2.Đức tính nhân bản : Nói đến đức tính nhân bản hoàn hảo, không thể thiếu: Dũng – Nhân (nhân từ ) – Nghĩa – Lễ - Trí – Tín . Đàn bà con gái th́ c̣n cộng thêm Công – Dung – ngôn – hạnh.
Ngoài ra, theo thời gian khôn lớn của một con người, các nhà tâm lư – các chuyên gia chuyên ngành giáo dục – và quí phụ huynh c̣n phải tính tới chuyện luyện tập nhuần nhuyễn cho con em ḿnh nhiều nghệ thuật tuy khác nhau nữa, mà chung một mục đích là giúp trở nên người tốt lành, mai sau có ích cho đồng loại, cho tổ quốc như : Nghệ thuật đối thoại ; nghệ thuật biểu lộ t́nh cảm (thương – ghét ; sợ sệt – can đảm) ; nghệ thuật yêu ; và cuối cùng là nghệ thuật sống giữa đời.
Bạn thân mến !
Hồng Nhung xin phép nhắc nhớ đại khái về một lối giáo dục nghiêm khắc đă từng áp dụng rất gắt gao trong các trường học công cũng như tư nhân vào thời xa lắc xa lơ kia. Bây giờ sự giáo dục có lẽ bị chê quá là ‘cổ xưa’ ấy c̣n tồn đọng lại trong các cụ ông cụ bà, các anh chị ra trường trước năm diễn ra bước ngoặt khủng hoảng của lịch sử đất nước. Những ai c̣n sống thiết tha với Chân – Thiện – Mỹ, đều phải cúi đầu khóc âm thầm, trước sự sa đọa của giới trẻ hôm nay. Giới trẻ trai gái thanh niên thiếu nữ xúm nhau sa đọa đủ mọi cách, với mọi lư do bị tiêm nhiễm. Càng là ‘con cầu – con khẩn’ của các quan lớn ; càng là ‘quí tử’ của các đại gia giàu sụ, càng xem như bất trị ! Và, số này không ít.
Có phải chăng hậu quả bi quan này là do người ta chểnh mảng ? Người ta cố ư muốn như vậy ?? Hay do người ta thiếu trách nhiệm trong vấn đề đề cao GIÁO DỤC NHÂN BẢN trong các học đường ??? Tất cả …tất cả đều phải trả lời trước mặt Thiên Chúa, và sẽ bị lịch sử lên án !!
Têrêsa Hồng Nhung
Sài G̣n 15/08/2009
VẤN ĐỀ
NHÂN BẢN :

Biết dùng lời rất khó
Phaolô Vũ Xuân Quế, OFM
* M. TN Nghiêm Nguyễn OFS,
trích từ báo Vui Tiến của Ḍng Phan Sinh Tại Thế.
*%*%*%*
Các bạn Giới Trẻ Phan Sinh thân mến,
Trong Vui Tiến số 8, tôi đă đề cập với các bạn cái nh́n chung về “học nói”. Quả thật, nói là chuyện dễ vô cùng, chí ít là đối với những ai không bị ngọng hay câm. Nhưng không phải v́ thế mà không cần phải học. Nếu không biết nói, sẽ làm cho tương quan của ta với người khác ngày một xa cách. Tôi cố gắng khai triển mấy câu Tục ngữ và Ca dao sau đây sẽ giúp chúng ta suy nghĩ:
“Lời nói không mất tiền mua, lựa lời mà nói cho vừa ḷng nhau”
“Một lời nói nhẹ bằng ngàn roi đau”
“Hương năng thắp th́ năng khói, người năng nói th́ năng sai”…
***
a/ “Lời nói không mất tiền mua,
lựa lời mà nói cho vừa ḷng nhau”.
Đây là một câu Ca dao quen thuộc và rất được ưa chuộng trong cách đối nhân xử thế ở đời. Rất nhiều người trong chúng ta biết nó, nhưng có một số người lại chẳng màng đến! Hễ mở miệng là nói những lời làm cho người khác khó chịu... Nhất là các bạn nam nhiều nơi, hễ mở miệng là chửi thề… Đối với những người đó, bạn phải đối xử với họ ra sao?
Hồi c̣n là Thỉnh sinh, chúng tôi được sống với nhau ở một vùng miền quê. Tŕnh độ dân trí ở vùng đấy không mấy sáng sủa lắm, nhưng may mà c̣n có sân chơi. Các bạn trẻ mỗi chiều vào chơi bóng chuyền với chúng tôi. Mỗi lần chuyền bóng hỏng, là một câu chửi thề ‘văng’ ra. Bước đầu, anh em chúng tôi nghe lấy làm lạ. Có anh cười, anh khác nói. Riêng tôi, chỉ nh́n vào mắt họ mà ḷng cảm thấy ngại ngùng.
Chính ánh mắt nh́n như thế, đă thay đổi được họ. Và sau một tuần chơi chung với các bạn trẻ ấy, tật chửi thề của họ đă bỏ hẳn. Ít nhất là mỗi khi cùng chơi với chúng tôi. Sau này, khi đă trở nên thân quen, có bạn nói với tôi rằng: “Chú không nói ǵ mà em cảm thấy khó xử, nên em đă quyết tâm bỏ thói quen đó”.
Nói đến điều này, làm tôi nhớ lại ánh mắt nh́n âu yếm của Đức Giêsu với những người tội lỗi… Ngài nh́n họ với cái nh́n yêu thương, tha thứ… Đối với những người hay làm cho người khác khó chịu về những câu họ nói ra, cũng như những người hay chửi thề, bạn nên im lặng. Chỉ có cách đó mới cảm hóa được ḷng họ.
b/ “Một lời nói nhẹ bằng ngàn roi đau”
Có bao giờ bạn đă cảm nghiệm điều này chưa nhỉ? Có bao giờ bạn đă nói một lời nhẹ nhàng nhưng người nghe cảm thấy nhức nhối, đau đến điếng cả người chưa? Người Miền Bắc gọi cách nói này là nói kháy, người Miền Trung th́ cho là nói móc, c̣n người Miền Nam gọi đó là nói xéo nói xiên.
Trên một chương tŕnh thi Tiếng Hát Truyền H́nh kia, khi được mời đánh giá và nhận xét cho một thí sinh vừa diễn xuất. Ca sĩ nọ đă nhận xét: “Em có chất giọng đầy triển vọng, tương lai em sẽ tươi sáng. V́ em hát rất hay… Tuy nhiên, có điều chị muốn nói là miệng em hát hơi bị chênh”! Thí sinh kia đương nhiên, phải nói lời cảm ơn v́ lời nhận xét của đàn anh đàn chị. Nhưng khi quan sát khuôn mặt thí sinh kia, tôi thấy cô ta vừa nói lời cảm ơn, vừa khóc lóc tức tưởi, những giọt nước mắt hằn trên g̣ má... Trông cảnh tượng mà ḷng tôi xót xa làm sao! Như vậy, cho dầu hôm ấy cô ta hát hay đến mấy, nhưng v́ nhận xét của ca sĩ nọ, cô ấy rớt hạng là chắc.
Nhưng dầu sao thí sinh kia vẫn nói được lời cảm ơn. Đây là điều ta cần quan tâm. Lời nói cảm ơn, xin lỗi, hay không có chi… luôn phải có trên môi của ḿnh đối với ông/bà, cha/mẹ, anh/chị… Nếu họ có nói kháy, nói móc, hay nói xéo, nói xiên và thậm chí có ư hại ḿnh đi nữa, mà chúng ta vẫn nói lời cảm ơn, vẫn thương yêu họ, là bí quyết “thêm bạn, bớt thù” đó bạn ạ !
c/ “Hương năng thắp th́ năng khói, người năng nói th́ năng sai”
Câu Ca dao này có nghĩa là nói nhiều th́ sai nhiều, mà nói ít th́ sai ít. Các bạn đă có kinh nghiệm nhiều lúc một vài câu nói nào đó ḿnh nói sau đó nghĩ lại thấy ngớ ngẩn làm sao! Biết vậy, lúc đó ḿnh không nói chắc hay hơn nhiều.
Đấy là chưa muốn bàn đến âm sắc, giọng điệu mỗi khi ḿnh nói. Có người chưa thấy mặt đă nghe tiếng. Có người th́ ngược lại, suốt ngày chẳng nghe được câu nào! Hai loại người này thật chán chết! Họ sẽ khó mà làm bạn được với nhau. Có hai người bạn kia rất thân, ngày kia nói chuyện với nhau:
- Tao ghét những đứa nói nhiều ghê gớm!
-Đứa nào hay nói vậy, mày nói cho tao nghe coi. Tao mà biết được chắc tao cũng từ nó luôn quá!
Suy nghĩ một lát, bạn ấy nói:
-Mày chứ c̣n ai nữa.
Bạn biết đấy, rất có thể là ḿnh đang bị người khác cho là nói nhiều. Coi chừng kẻo người khác chê là “cầm đèn chạy trước ô tô”.
Tôi xin trích dẫn bài thơ của một của một em nọ, em có cảm nhận về ư nghĩa thật của các giác quan một cách sâu xa. Các bạn cố đọc kỹ lưỡng và suy tư thêm nha!
‘Mắt sinh ra để nh́n,
nước mắt cũng sinh ra để khóc khi ta quá buồn và những lúc quá vui.
Tai sinh ra để nghe, nhưng tim cũng có thể nghe kia mà!
Mũi sinh ra để ngửi thức ăn, nhưng c̣n ngửi được gió lẫn cỏ … và cả bướm nữa.
Tay sinh ra để sờ, nhưng tay cũng sinh ra để ôm ấp và vuốt ve dịu dàng.
Lưỡi và miệng sinh ra để nếm, nhưng cũng để nói những từ, như “yêu mẹ, yêu cha”,
Và “tạ ơn Chúa v́ tất cả những ǵ Người đă ban cho!”.’
Quả thật, biết dùng lời không phải là điều dễ dàng, phải không các bạn? Nếu không muốn nói là rất khó! Tuy nhiên, nếu các bạn cố gắng một chút th́ các bạn sẽ biến cái khó khăn đó thành điều dễ dàng. Chẳng lẽ người trẻ chúng ta đành botay.com trước cách đối nhân xử thế. V́ vậy, chúng ta cần phải học nói nhiều, để mỗi khi ta nói sẽ có người nghe và chỉ nói những ǵ để xây dựng, để sinh ích cho người khác. Điều này thánh Phaolô đă nhắc nhở chúng ta rằng: “Anh em có làm ǵ, nói ǵ, th́ hăy làm hăy nói v́ nhân danh Chúa Giêsu và nhờ Người mà cảm tạ Thiên Chúa Cha” (Cl 3,17).
Phaolô Vũ Xuân Quế, OFM
M. TN Nghiêm Nguyễn OFS
Tích báo Vui Tiến
Sài G̣n 27/08/2009
Diễn đàn về T́nh yêu …Ôi ! T́nh yêu !!!
BÀI
1 :
TUỔI NÀO TH̀ NÊN BIẾT YÊU??
Têrêsa Hồng Nhung
**%**
Ngày xửa ngày xưa, người thanh niên thiếu nữ sống rất đơn sơ. Sớm lắm là họ ở tuổi 17 – 18 mới biết rung động chút chút trước đối tượng làm ḷng họ ‘ngây ngây và say say’ trong ḷng … Sự tỏ t́nh cũng hết sức kín đáo và rất tế nhị ! Họ thường mượn các câu thơ, các câu đối đáp để nói lên Ư và T́nh của ḿnh. Ai không giỏi chữ nghĩa th́ nhờ chiếc lá, nhờ đóa hoa, nhờ ánh trăng soi đáy nước, nhờ bức họa thiên nhiên, nhờ chiếc khăn tay …v…v… để diễn cảm cái điều ẩn núp và chan chứa trong ḷng ḿnh. Nh́n chung, mối t́nh của họ hiền lành như trăng. Như sao. Như mặt nước hồ thu. Như liễu rũ. Như sương sa… Âư vậy mà đôi ḷng họ âm thầm chung thủy sắt son cho đến chết chưa chắc đă hết. Nếu gặp sự ngang trái.
Ngày nay trẻ em 10 – 12 – 14 tuổi không được giáo dục đàng hoàng, đă biết tới chuyện t́m đối tượng để ‘bắt chước’ người lớn, để yêu nhau… Phần lớn do phim ảnh không lành mạnh tràn lan. Mạng internet tự do truy t́m. Do sữa và ăn thức ăn vừa đầy đủ dinh dưỡng vừa có nhiều chất kích thích. Và, cuối cùng là do ảnh hưởng môi trường giáo dục nói chung của thế giới hôm nay, như bị ‘hở be từa lưa’… ! Xét cho cùng, lỗi là do người lớn bất lực ! Chứ nào phải do các em ‘ăn chưa no – nghĩ chưa tới” ???
Thử đem so sánh mối t́nh của giới trẻ thuở ngày xửa ngày xưa – và mối t́nh chụp giựt và đua đ̣i ngày nay của đám ‘con nít’, mối t́nh ngày xưa mới chính là t́nh yêu thật ! C̣n mối t́nh chớm quá sớm của bọn trẻ hôm nay là t́nh yêu giả ! Giả, v́ bên cạnh sự rung động chưa chín mùi, thường đặt ra nhiều điều kiện khác đính kèm. Do vậy mà chóng tàn phai và chóng quên, như ngọn gió phớt qua mành.
Có người c̣n ví von t́nh yêu của chàng trai nhí và cô con gái nhí của thời buổi văn minh hiện đại là t́nh yêu @... V́ là @, nên @ cứ thế mà nhảy cồng cồng lên ! Thật là kỳ quái ! Thật là ngộ nghĩnh ! Thật là tội nghiệp !!!
Tuy nhiên, xă hội Việt Nam vẫn chưa mất hẳn nhiều gia đ́nh kiên tŕ dạy dỗ con cháu rất kỹ lưỡng. Nếu các vấn đề dạy về Nhân – Lễ - Nghĩa – Trí –Tín ; Công – Dung – Ngôn – Hạnh … bị nhà trường không quan tâm hoặc dạy cho có dạy, th́ c̣n có gia đ́nh và các cộng đoàn giáo xứ quan tâm đúng mức. Do vậy chuyện t́nh yêu trai gái đến sớm hay muộn, nhờ đó mà con em biết tiếp nhận nó với tinh thần trong sáng. Không lo sợ, và cũng không quá đam mê.
Thời điểm nào, dân tộc nào, hệ thống chính trị nào, thân phận con người cũng không thể vượt thoát được trước tiếng gọi của t́nh yêu … Trai lớn lên phải lây vợ - gái lớn lên phải lấy chồng, là điều tự nhiên.V́ đây là quy luật trường tồn của nhân loại. Các tu sĩ nam nữ nói chung, tuy sống cuộc đời khiết tịnh, họ cũng vẫn bị áp lực của tiếng gọi của t́nh yêu làm cháy bỏng trái tim họ đấy chứ ! Nhưng họ yêu với t́nh yêu được nâng cấp hơn, thanh thoát hơn. Bay vút ra khỏi ṿng lẩn quẩn trong một thế giới gia đ́nh nhỏ hẹp. Họ yêu và nguyện tận hiến thân ḿnh để làm gạch nối và làm trung tâm điểm giữa Đấng Thượng Đế và loài người. Giữa loài người và Thượng Đế.
V́ trót ḷng yêu chỉ có một người là đi vào bể khổ trầm luân, nên các bậc phụ huynh cao kiến thường khuyên con cháu ḿnh nên đi tu, (hay tự chọn một cuộc sống giữ đức khiết tịnh giữa đời) trong thời buổi mà bên nhà Phật gọi là thời Mạt Pháp, và họ c̣n cho bây giờ là thời của ma quỷ lộng hành.
Đi tu để không c̣n sinh, tránh được bị hủy diệt. Đi tu sẽ phá vỡ t́nh yêu ích kỷ. Đi tu giúp nẩy nở t́nh yêu trong sáng dạt dào. Đi tu sẽ nhận ra t́nh yêu trong chính ḿnh được chan ḥa vào t́nh yêu của vùng Trời Đất mênh mông. Đi tu để biết thân phận ḿnh nhỏ bé, mỏng ḍn. Và, đi tu để nhận ra chỉ có t́nh yêu đích thực mới giải quyết được hết mọi vấn đề giữa trần gian này.
Têrêsa Hồng Nhung
Sài G̣n, 17/08/2009
Diễn đàn về T́nh yêu … Ôi ! T́nh yêu !!!
BÀI
2:
TUỔI NÀO TH̀ NÊN HẾT YÊU ??
(*Bài viết dành riêng tặng cho anh chị ở tuổi 50-60-70…)
Têrêsa Hồng Nhung
!/!/!/!/!/!/!/!/!/!/
Bạn thân mến !
Nếu có ai trực tiếp hỏi Hồng Nhung ‘tuổi nào th́ nên hết yêu’, Hồng Nhung sẽ khuyên không do dự :-Nên yêu hoài ! Nên yêu măi ! Nên yêu đến gần tắt hơi thở, vẫn c̣n phải nên yêu !!!
Rồi chắc rằng sẽ có người ‘théc méc’ : -Eo ơi ! Hồng Nhung – Vườn Hồng nhà ta yêu chi mà yêu dữ thế ? Hồng Nhung có yêu ‘tham lam’ quá hay không vậy ta ơi ? Hồng Nhung xin hân hoan trả lời :-Vâng ! Hồng Nhung có yêu tham lam. Hồng Nhung có yêu đến ‘chết’ người ! Mới gọi là yêu đúng nghĩa yêu, chứ bộ đùa hả ??
Tại sao và tại sao ???
Thưa, v́ trong mỗi con người chúng ta t́nh yêu là tinh thần và là lẽ sống của thể xác. Không có tinh thần và lẽ sống, tức là trái tim không c̣n biết, hay không có dịp cho đi để được kết nạp lại t́nh yêu từ người khác, thể xác vẫn sống. Nhưng đó là cuộc sống bị què quặt. Bị c̣i cọc. Bị trơ vơ. Và cuối cùng là bị mất định hướng, sinh ra nhiều thứ ưu trầm bệnh hoạn cho toàn bộ tâm sinh lư.
Do được sống trong thời đại văn minh ở thế kỷ hôm nay, và qua tŕnh độ hiểu biết, người văn minh biết chọn thức ăn lành mạnh. Biết chọn cách sống đều độ. Biết giao lưu chừng mực. Biết hưởng thụ vừa phải. Chứ không ‘xả láng – sáng về sớm’, để cho đến mỏi gối chân run… !! Nên có không ít người đàn ông và người đàn bà hiện nay đă ở tuổi ‘bóng xế tà’ mà nh́n ‘thu hút’ gấp 100 gấp 1.000 lần thuở họ c̣n ở tuổi thanh xuân. ‘Gừng càng già càng cay’ là vậy đấy, đấy !!!
Tuổi từ 60 đến 70 hay cao hơn nữa mà c̣n yêu và đ̣i hỏi được yêu lại, người ta hay nói đùa là ‘già quỷ sứ’ ! ‘Ǵa mắc ôn’ ! Ǵa giựt gân ! Chính xác nhất là ‘già dịch’!! Nói cho nó thêm ‘oai phong lẫm liệt’ và ‘bảnh tỏn’ ác liệt rợn người hơn nữa. Kinh khủng hơn nữa… Hồng Nhung gọi là ‘già dịch cúm A-H1N1’ !!! Nghe sợ hú hồn hú vía chưa ???
C̣n người trí thức gặp mấy trường hợp này th́ ưng chửi nhẹ nhàng thôi. Êm ái thôi. Chẳng hạn như : ‘Đồ thứ ǵa mà không nên nết’ !!! ‘Nên nết’ – là sao nhỉ ? Có phải chăng ‘nên nết’ là phải biết độ tuổi của ḿnh già rồi ! Gần chết xuống lỗ rồi ! Không được ‘đong đưa’ trên đỉnh phù vân nữa !! Nên đàn ông tuy c̣n sung sức vẫn phải bị ‘treo gị’ và phải t́m cách ém cứng nó lại ! Làm thân đàn bà góa bụa càng khổ hơn. V́ tuy bị ‘ngộp thở’ gần giẫy chết đi được, nhưng vẫn phải bịt kín và tiếp tục bịt cho nó thật kín ! Kẻo gió kẻo mưa ‘mắc ma’ ở đâu nó chui lọt vào, th́ toi mạng !! Ôi ! qủa đúng là người ta sống không thật với khao khát của người ta một chút nào. Đă vậy, nếu có cô nàng xinh xinh và ‘khỉ khọt’ nào đó hỏi người đàn ông mất vợ lâu năm : “-Thưa chú, chú trông c̣n ‘bảnh trai’ lắm ! Chú bằng ḷng với cảnh chăn đơn gối chiếc th́ cũng tốt. Nhưng c̣n chuyện kia, chú nghĩ sao ạ ??” Hồng Nhung tin người đàn ông đàng hoàng tử tế sẽ trả lời bằng cái bật cười theo kiểu chú đang ‘ngậm bồ ḥn khen ngọt’ đây ! Và kèm theo làn da mặt đỏ ửng lên như say rượu! Rồi cũng cùng nội dung câu hỏi này mà đụng phải vào người đàn bà vốn bị ‘khùng khí chuột’ lâu năm, người hỏi sẽ bị bà ta chửi ầm lên là ‘cái thứ dâm tặc’! Hồng Nhung đă từng nh́n thấy nhiều người đàn bà thuộc ‘típ’ này càng chửi, càng che đậy, th́ càng để lộ liễu sự khao khát rát bỏng trong họ ! Nhưng v́ muốn ‘làm gương’ cho con cháu của ḿnh, họ đành ‘cắn răng’ chịu đựng. Thấy mà thương quá chưa ???
Chị A v́ muốn thiên hạ khắp thế gian cho ḿnh là người ‘nên nết’, và ḿnh là ‘gái chính chuyên chỉ lấy một chồng’ nên sau khi chồng chị vắng bóng, chị bỏ cho ḿnh bị tuột dốc vừa tinh thần vừa thể xác thật là thê thảm ! Người t́nh đầu tiên của chị bị mất vợ, anh muốn ‘kết bạn’ với chị cho vui vẻ tuổi già. Chị phê b́nh anh không đúng đắn ! Chị A 50 tuổi mà nh́n chị là chúng ta hết muốn ham sống. Chị lụ khụ và c̣m nhem như cụ bà 70 tuổi sống thiếu ăn và thiếu mặc.
C̣n chị B 62 tuổi. Chồng chị cũng đă đi về miền tiên cảnh gần 10 năm qua. Nh́n thấy chị B lúc nào cũng tươi mát yêu đời,( và không biết chị B đang nhớ ǵ ? Chị đang nghĩ ǵ ? Chị khoái chí điều chi, mà cái miệng của chị cứ hay tủm tỉm cười một ḿnh hoài…) cả xóm chỗ chị ở mong t́m xem gă đàn ông ‘diễm phúc’ nào đă ban cho chị ta ‘hưng phấn’ đó ??? V́ họ luôn nghĩ, đàn bà buộc phải có đàn ông ‘tưới mát’, nh́n mới mát mắt ! Thật sự th́ họ đă lầm to ! Đàn bà lớn tuổi mà biết sống lành mạnh và biết kiên nhẫn chăm sóc sắc đẹp, đàn bà vẫn đẹp ‘mê hồn’ đẹp bền bỉ theo thời gian. Đâu cần chi tới chuyện đàn ông ‘tưới mát’ cho mệt xác cả hai ra ???
Hồng Nhung tuyệt đối không khuyên các anh các chị bị ‘nửa đường găy gánh’ phải bước thêm một bước nữa. V́ ở tuổi ‘nắng hoàng hôn’ của chúng ḿnh đàn ông đàn bà (trừ các vị tu hành hoặc bị bệnh…) ai cũng đă có con cháu, và nhà cửa đàng hoàng. Làm kẻ ‘thứ ba’ dù rất thuận lợi đi nữa, rồi cũng sẽ rước vào ḷng nhiều chuyện thương đau hơn là được hạnh phúc bềnh bồng như hoa sóng biển trôi giạt xa khơi…Nghĩa là dù khổ dù sướng…hai người chỉ nên gần nhau giúp nhau trong t́nh bạn chân t́nh mà thôi. Biết stop ngay trên bước mà ḷng ḿnh rất muốn bước thêm một bước nữa, sự b́nh an sẽ ở thường xuyên với chúng ḿnh. Và, t́nh yêu kia, nếu có, sẽ chỉ như một khúc nhạc giao hưởng d́u dặt du dương vào những đêm cô quạnh lạnh lùng…Như tiếng sóng biển vỗ nhè nhẹ vào bờ, mang theo sự chiếu sáng của ánh b́nh minh. Như nét vẽ bông hoa xuất thần của nhà thiết kế trên tà áo dài bay phất phới… Cho đời thêm tươi, thêm đẹp, giúp tránh nhiều nỗi ưu phiền vốn phải có của cuộc đời ô trọc này.
Tuy nhiên, nếu bỗng có một ngày Chúa ban cho ánh nắng b́nh ḿnh làm ấm dịu màn rèm của khung cửa sổ, chúng ḿnh cũng không nên khắt khe với chính bản thân của chúng ḿnh quá ! Hăy mở ḷng ra, hăy yêu, khi chúng ḿnh hăy c̣n bỗng nghe muốn tiếp tục nhớ nhung và xao xuyến ! Nhưng không nên vượt qua các Giới Răn mà người Kitô hữu chúng ḿnh buộc phải giữ. V́ làm đẹp ḷng Thiên Chúa mới là vấn đề quan trọng cho cuộc sống đời sau.
Têrêsa Hồng Nhung
Sải g̣n 20/08/2009
TUỔI BIẾT YÊU
VÀ TUỔI HẾT YÊU
Chuyện phiếm của Gă Siêu

TUỔI BIẾT YÊU
Nh́n bọn nhóc t́ hôm nay miệng c̣n hoi mùi sữa, thế mà cũng đă bày đặt bồ tèo “mí nhau”, khiến gă đành phải thở dài ngao ngán! Trong khi đó, ngắm mấy cụ trai làng, đă bốn mươi mấy rồi, mà vẫn cứ lững thững từng bước chân âm thầm, gân cổ lên solo Kính mừng…nhưng chẳng thấy ai chịu tiếp sức cho mà Thánh Ma… cũng làm cho gă phải thở dài tiếc hùi hụi. Vậy ở lứa tuổi nào th́ nên cắn trái táo t́nh yêu?
Trong xă hội Việt Nam thuở trước, gă thấy có một vài quan niệm cần phải được xét lại về hôn nhân.
Quan niệm thứ nhất
đó là cha mẹ đặt đâu, con ngồi đấy.
Đă là con, th́ phải tuyệt đối vâng lời cha mẹ, chứ không được quyền chọn lựa và cũng chẳng cần phải t́m hiểu. Có ông bố đă nói thẳng thừng với anh con trai của ḿnh như sau:
- Tao với mẹ mày ngày xưa làm ǵ có “thông cảm” với nhau, thế mà cũng đẻ ra chúng mày rầm rầm.
Và yếu tố để cha mẹ quyết định thường là môn đăng hộ đối, phải cân bằng nhau về tiền bạc, địa vị, tuổi tác…V́ thế, đôi lúc đă xảy ra những chuyện cười làm chảy cả nước mắt. Chẳng hạn :
“ Mẹ em tham thúng xôi rền
Tham con lợn béo, tham tiền Cảnh Hưng
Em đă bảo mẹ rằng đừng
Mẹ hấm, mẹ hứ, mẹ bưng ngay vào
Bây giờ chồng thấp vợ cao
Như đôi đũa lệch so sao cho vừa.”
Quan niệm thứ hai, đó là tục tảo hôn, lấy nhau quá sớm, thậm chí c̣n có cả tục phúc hôn, lấy nhau từ lúc c̣n trong bụng mẹ.
Hai ông bố ngồi uống rượu, chén thù chén tạc với nhau, rồi đính ước cho con cái, ngay cả khi chúng chưa có mặt trên cơi đời này, thành thử mới có những cảnh tréo cẳng ngỗng, vốn được ca dao diễn tả.
*Khi th́ chồng…babilac:
“ Bồng bồng cơng chồng đi chơi
Đi đến chỗ lội đánh rơi mất chồng
Cho tôi mượn chiếc gàu ṣng
Để tôi tát nước múc chồng tôi lên”
*Khi th́ vợ c̣n rất…nhí:
“Lấy chồng từ thuở mười lăm
Chồng chê tôi bé chẳng nằm với tôi
Đến năm mười tám đôi mươi
Tôi nằm dưới đất, chồng lôi lên giường
Một rằng thương, hai rằng thương
Có bốn chân giường gẫy một c̣n ba
Ai về nhắn nhủ mẹ cha
Chồng tôi nay đă giao hoà cùng tôi ”
*Khi th́ cả cha lẫn mẹ đều là…con nít:
“Lấy anh từ thuở mười ba
Đến năm mười tám thiếp đà năm con
Ra đường thiếp hăy c̣n son
Về nhà thiếp đă năm con cùng chàng”
Xét về tuổi tác, các cụ vốn thường chủ trương: Nữ thập tam, nam thập lục. Gái mười ba, trai mười sáu. Trong khi đó, giáo luật cũ khoản 1067 đă qui định: Nam mười sáu, nữ mười bốn. Nếu dưới lứa tuổi này th́ cuộc hôn nhân bị coi là bất hợp pháp. C̣n theo luật nhà nước hiện nay th́ gái mười tám, trai hai mươi. Bởi vậy, cụ thể là nên tuân theo luật của nhà nước. Tuy nhiên, để thuyền t́nh được cặp bến hạnh phúc, theo gă nghĩ cần phải có sự trưởng thành về sinh lư, về t́nh cảm và về xă hội.
Trước hết, sự trưởng thành về sinh lư:
Nghĩa là cơ thể của đôi bên phải được phát triển đầy đủ để đón nhận thiên chức làm cha và làm mẹ. Mức độ trưởng thành này tương đối đến rất sớm, có thể vào khoảng mười ba, mười bốn hay mười lăm, mười sáu. Dấu chỉ của sự trưởng thành sinh lư nơi người nam là việc xuất tinh, c̣n nơi người nữ là việc có kinh. Thế nhưng, cần phải đợi thêm một thời gian nữa cho cơ thể được phát triển trọn vẹn. Đây là một điều kiện cần phải lưu ư, nhất là đối với những bậc làm cha làm mẹ. Nhiều khi v́ quá lo lắng cho con cái, đặc biệt là con gái lớn trong nhà, muốn gả sớm chừng nào hay chừng ấy, v́ như người ta vốn so sánh một cách khôi hài: Có con gái lớn như chứa một quả bom nổ chậm, không biết nó sẽ phát nổ lúc nào? Ngoài ra, các ông các bà thường nghĩ: Con gái có thời. Và khi cái thời ấy đă qua đi th́ khó mà trở lại.
Lo lắng cho con cái là điều tốt, nhưng cha mẹ cần phải ư thức những hậu quả tai hại do việc kết hôn quá sớm gây nên. Những cặp vợ chồng trẻ con này, rất có thể v́ bồng bột mà lấy nhau, để rồi được dăm bữa nửa tháng lại chán nhau. Hơn nữa, v́ chưa ư thức đầy đủ về những bổn phận và trách nhiệm của ḿnh, nên dễ giận hờn và căi vă bởi những chuyện nhỏ mọn không đâu. Chưa biết làm ăn để bảo đảm một đời sống vật chất tương đối ấm no. Chưa giáo dục nổi bản thân th́ làm sao giáo dục được con cái. Ấy là chưa nói tới những tại hại về sức khoẻ cho con cái và cho chính những bố mẹ trẻ con này. T́nh yêu giống như một nụ hồng, đừng để nó nở vội và nhất là đừng thưởng thức nó quá sớm, như thế nó sẽ chóng tàn và chóng héo.
Tiếp đến, sự trưởng thành về t́nh cảm:
Người xưa đă bảo: Học ăn, học nói, học gói, học mở. Ngay cả những cái thật tầm thường, thật đơn sơ mà chúng ta c̣n phải học, huống nữa là t́nh yêu, một vấn đề vừa khó khăn, vừa phức tạp, lại vừa tế nhị nhất trong cuộc sống. T́nh yêu của chúng ta phải được phát triển từ ấu trĩ đến trưởng thành, nhờ đó mỗi ngày một thêm đằm thắm.
T́nh trạng ấu trĩ là một t́nh yêu khép kín. Một t́nh yêu vị kỷ, một t́nh yêu v́ ḿnh. Chúng ta bắt người khác phải phục vụ hầu thoả măn những đ̣i hỏi riêng tư và chúng ta đi t́m kiếm nơi họ những cảm xúc của bản năng, như một câu danh ngôn đă bảo: Chúng ta nh́n vào cặp mắt của người chúng ta yêu, không phải để thấy rằng cặp mắt ấy đẹp, dễ thương và dễ mến, nhưng là để thấy h́nh ảnh ḿnh được in trên cặp mắt ấy. Chính khuynh hướng ích kỷ này sẽ giết chết t́nh yêu hay ít nữa sẽ làm cho t́nh yêu bị tàn lụi. Sự trưởng thành trong t́nh yêu đ̣i buộc chúng ta phải ra khỏi cái tháp ngà của bản thân để đến với người khác, hầu giúp đỡ và đem lại hạnh phúc cho họ. Thay v́ một t́nh yêu v́ ḿnh, chúng ta phải đạt tới một t́nh yêu v́ người. Thay v́ một t́nh yêu khép kín, chúng ta phải có được một t́nh yêu rộng mở.
Hướng tới người khác đă đành, mà hơn thế nữa, chúng ta c̣n phải quản lư con tim ḿnh một cách chặt chẽ để nó khỏi đập lỗi nhịp và trật đường rầy. Thực vậy, tiến đến hôn nhân là chúng ta chính thức bày tỏ sự chọn lựa. Và theo gă nghĩ : Chọn lựa có nghĩa là chấp nhận và từ bỏ. Chấp nhận người tôi yêu với tất cả những ưu điểm và khuyết điểm, để rồi cộng tác và giúp đỡ lẫn nhau hầu thăng tiến. Đồng thời phải từ bỏ tất cả những ǵ khả dĩ làm cho t́nh yêu bị suy giảm và hạnh phúc bị rạn vỡ. Đó có thể là những h́nh ảnh vàng son của một dĩ văng “hoàng thị”. Nhưng dĩ văng th́ đă qua đi, chỉ có hiện tại mới là nỗi bận tâm duy nhất. Bởi v́ nếu cứ so sánh dĩ văng với hiện tại, chắc chắn chúng ta sẽ thấy hiện tại không được bằng dĩ văng. Và như thế, t́nh yêu sẽ bị chết dần chết ṃn. Đó có thể là những chia sẻ bất chánh, những giao du thầm lén, những liên hệ vụng trộm, khả dĩ đem tới những ghen tương và làm cho gia đ́nh bị đổ vỡ. Bởi vậy, phải t́m hiểu nhau cho thấu đáo, rồi mới chọn lựa và tiến tới hôn nhân. Và một khi đă chọn lựa, th́ phải dứt khoát trung thành với nhau măi măi, chứ không được chạy theo những bóng h́nh nào khác, theo kiểu chán cơm thèm phở!
Sau cùng, sự trưởng thành về xă hội:
Nghĩa là phải ư thức trách nhiệm của ḿnh để rồi cố gắng chu toàn một cách tối đa. Kể từ ngày kết hôn, chúng ta đă rẽ vào một khúc quanh mới của cuộc đời. Chúng ta kề vai gánh lấy những bổn phận của nếp sống lứa đôi. Bởi đó, phải nh́n rơ những bổn phận của ḿnh: Bổn phận vợ chồng và bổn phận cha mẹ, để rồi cố gắng tuân giữ, v́ một cuộc hôn nhân thành công hay thất bại, không phải chỉ đem lại hạnh phúc hay đau khổ cho riêng ḿnh, mà c̣n cho con cái cháu chắt, cho xă hội và Giáo Hội nữa. Việc chu toàn những trách nhiệm này đ̣i hỏi chúng ta phải hy sinh nhiều lắm. Nhưng chính nhờ những hy sinh cho nhau và v́ nhau mà t́nh yêu mỗi ngày một trở nên tha thiết và nồng thắm.
Tuy nhiên, sự trưởng thành về t́nh cảm và xă hội lại không lệ thuộc vào tuổi tác, nhưng phải tập luyện mỗi ngày. Có những người đă già mà c̣n bê tha vợ nọ con kia, rượu chè cờ bạc, biến gia đ́nh trở thành một địa ngục. Đó là dấu chỉ chắc chắn nhất để nói lên rằng: Họ chưa thực sự trưởng thành về t́nh cảm và xă hội. Những sự trưởng thành kể trên chính là những hành trang cần thiết để đi vào t́nh yêu.

TUỔI HẾT YÊU
Gă không nhớ một nhà thơ nào đó đă viết:
“ Bà già đă bảy mươi tư
Ngồi trong cửa sổ viết thư cho bồ”
C̣n Nguyễn Công Trứ, đă bảy mươi ba rồi mà vẫn chịu khó cưới thêm một nàng hầu, tổng cộng ông có tất cả 14 bà vợ. V́ thế, trong đêm tân hôn, giai nhân bèn hỏi ông bao nhiêu tuổi? Không chút ngần ngại, ông đă trả lời: Ngũ thập niên tiền nhị thập tam. Năm mươi năm trước, anh mới hăm ba. Điều đó chứng tỏ con người luôn muốn yêu và muốn được yêu.
Tuy nhiên, t́nh yêu không chỉ đóng khung trong phạm vi vợ chồng, mà c̣n phải được mở rộng sang nhiều phạm vi khác nữa như cha mẹ, con cái, thầy tṛ, bè bạn, tha nhân…bởi v́ biên giới của yêu thương là thương yêu không biên giới.
Hơn nữa, là con nhà có đạo, vốn được nghe giảng dạy: Thiên Chúa là T́nh yêu. Đồng thời, con người được dựng nên theo h́nh ảnh Ngài. Như thế, con người mang trong trái tim ḿnh một giọt yêu, xuất phát tự biển t́nh của Thiên Chúa. Con người được sinh ra và lớn lên trong t́nh yêu. Con người sống và hoạt động cho t́nh yêu. Con người cứ yêu măi, yêu hoài, yêu từ đời này, rồi bắc cầu vượt qua cái chết, để yêu luôn suốt cả đời sau !!!
Gă Siêu
AnGiang 22/08/2009

‘Phẩm giá con người’
Qua tấm ḷng vĩ đại của Đức Giêsu Kitô
(/ị Ẩn Sĩ
%%%%%%%
‘Ta đói, các ngươi cho ta ăn,
Ta khát, các ngươi cho ta uống…’
“Chúa Giêsu đă tự đồng hóa ḿnh với con người. Người muốn t́m nơi chúng ta h́nh ảnh đích thực của Người. Nói cách khác, khi ta sống đúng là một phẩm giá của một con người, th́ chính lúc đó, Thiên Chúa đă hiện diện.
Chúng ta có thể liên tưởng đến biến cố đă xảy ra trên đường vào thành Damas khi Phaolô đang hăng say lùng bắt các tín hữu. Bị quật ngả bất ngờ, Phaolô lên tiếng hỏi :
-Ngài là ai ?
-Ta là Giêsu mà ngươi đang t́m bắt.
Đọc lại trong Phúc Âm, Chúa Giêsu đưa ra dụ ngôn về đức ái qua h́nh ảnh người Samaritanô nhân hậu. Chúa đă khen việc làm của người mà người Do Thái vẫn gọi là ‘ngoại’ này. Ông ta không nói nhiều, cũng chằng lư luận dài ḍng ; nhưng đă hành động và hành động một cách chuẩn xác v́ t́nh người. Ông không ngại vất vả, tốn kém và hứa sẽ hoàn lại tất cả khi trở về. Thái độ sống này hoàn toàn khác với thái độ giả h́nh hoặc óc vị luật của những người đến trước ông. Đáng tiếc hơn, những người này lại thuộc đẳng cấp cao trong tôn giáo thời đó : Tư tế, biệt phái …!!
Ngày nay, ngay cả những người vô thần hoặc những người không cùng niềm tin với chúng ta, chính họ cũng đặt vấn đề và đang đẩy mạnh những hoạt động nhằm đáp ứng những nhu cầu nhân bản cần thiết cho cuộc sống con người. Họ nhắm tới chính con người với những ước vọng sâu xa nhất, chứ không nhằm đáp ứng những nhu cầu sinh học như một chủng loại trong số các sinh vật hay chỉ với những h́nh thức bên ngoài. Không, họ muốn đi sâu vào trong những khắc khoải nội tâm mà chỉ có con người mới có những nhu cầu ấy.
Chính nơi con người, với những chiều kích toàn diện, ta mới thấy rơ những vấn đề cấp thiết. Chúng ta đừng tưởng và cũng không thể t́m thấy một Thiên Chúa với ư nghĩa tṛn đầy ngoài định mệnh của con người. Với lối nh́n này ta thấy Thiên Chúa đă thể hiện ḿnh cách hữu h́nh và viên măn nơi con người chúng ta.
Thiên Chúa, Ngài là ai ?
Một vấn đề c̣n măi phức tạp!
………………………………………………
……………………………………………….
Đă nói về Thiên Chúa, nh́n lại, chúng ta thử hỏi : ‘Ta là ai ?’. Đây cũng là một vấn đề thực khó mà xác định. Khi nào ta gặp được chính ḿnh ? Ta phải nói về ta như thế nào đây ? Ta có thể khẳng định về ḿnh một cách đầy đủ ư nghĩa được không ? ‘Ta là ai ?’ có lẽ nhiều người trong chúng ta không thể khẳng định về ḿnh mà không khỏi hồ đồ. Hồ đồ v́ thật sự không biết khẳng định thế nào, hoặc giả như có thể xác định trên lư thuyết, nhưng từ lư thuyết đến thực tế c̣n rất xa vời, có khi c̣n phản chứng là đàng khác ! ‘Ta là ai ?’, quả thật c̣n là một vấn nạn. Nhận thật ra ḿnh vẫn c̣n là một hành tŕnh đầy cam go, vất vả.
Sartre trong tác phẩm Le Diable et Le Bon Dieu đă đưa ra h́nh ảnh một người giả làm kẻ hành khất. Ông ta giả dạng khéo đến nỗi người ta tường là sự thật và xử sự với ông như một người ăn mày bần cùng nhất, người ta không nhận ra con người đích thực của ông. Thế nhưng, con người giả vờ này lại đâm ra bực ḿnh…! Cảnh đời là vậy ! Hoặc có thể nói mạnh hơn : Tṛ đời là vậy ! Nhưng Chúa Giêsu đă xử sự khác hẳn. Vào những ngày cuối đời, dù trong tâm trạng đau khổ, nhưng Ngài vẫn thực sự quan tâm đến nhân tính của con người qua các môn đệ mà chỉ ít lâu sau, họ sẽ chối bỏ và phản lại Ngài. Vâng, chính trong t́nh huống cực kỳ bi đát đó, Ngài vẫn chọn lựa phẩm giá con người trong họ và ‘Ngài quỳ xuống rửa chân cho họ’.
……………………………………………………………………
…………………………………………………………………….
Thánh Gioan đă nói : Không có một Thiên Chúa nào khác với Đấng đă đến trong thế gian, đồng hành với nhân loại chúng ta ; Ngài ẩn dật như ở trong bóng tối nên chúng ta không nhận ra Ngài. ‘Ngài đă đến nhà các gia nhân của Ngài, nhưng họ không nhận ra Ngài’ ; Ngài đă gơ cửa nhưng cánh cửa ḷng ta vẫn khép chặt, có khi c̣n khinh miệt và khước từ. Chúng ta đă thay đổi Ngài bằng một Thiên Chúa do chính ḿnh tạo ra, vẽ nên một Thiên Chúa thật xa vời. Đây cũng có thể là điều mà những người không tin luôn t́m cách chống phá chúng ta và Giáo Hội.
………………………………………………………………………………
………………………………………………………………………………
Hăy trở lại với ḷng ḿnh, một cung thánh nội tâm, trong thinh lặng, chúng ta sẽ nhận ra Chúa là ai, Ngài đă làm ǵ ; đồng thời cũng nhận biết ḿnh là ai và phải làm ǵ. Chắc chắn chúng ta sẽ nghe được tiếng nói vĩnh cửu vang vọng trong tâm hồn, đó cũng là một lịch sử thường tồn, trước sau như một đang được thể hiện nơi chúng ta. Từ đó con người thật sự đang nh́n lại ḿnh, đang thành h́nh cách rơ nét và sẽ hoàn thành cách tuyệt hảo để h́nh ảnh của Thiên Chúa được tỏ lộ. Đối với chúng ta, h́nh ảnh đó luôn luôn là một đối tượng để chiêm ngắm, khám phá và cố gắng thực hiện hóa bằng chính cuộc sống của ḿnh.
Đừng t́m đâu xa xôi. Tất cả mọi sự đă có sẵn ngay chính ḷng ta và trong cuộc đời hôm nay. Mọi sự đă được sắp sẵn cho chúng ta, không như một ép buộc, nhưng như một lời kêu mời hăy ra tay hành động trước thập giá của Đức kitô. Và rồi, chúng ta sẽ nghe Ngài nói : ‘Ta đă đứng trước cửa và gơ cửa. Nếu ai mở, Ta sẽ vào và dùng bữa với nó’ (Ap 3,20).”
(/ị Ẩn Sĩ
Sài G̣n 14/08/2009
Hồng Nhung thân mến !
Từ lâu muốn viết cho Hồng Nhung, mà ngại quá, v́ ḿnh là người ngoại đạo. Bây giờ buồn quá, ḿnh chạy đến Hồng Nhung, mong Hồng Nhung giúp ḿnh.Hồng Nhung nghĩ sao khi ḿnh nói bọn đàn bà ḿnh ở vào thế kỷ này rất dễ bị ‘ma quỷ’ cám dỗ và rất dễ hư hèn khốn nạn ? Người tội lỗi hết chỗ chê, và đáng cho đám con của bà ta mang đi ném đá, cho tới chết là ḿnh đây.
OK, hay cứ nói thẳng ra là chồng ḿnh th́nh ĺnh qua đời cách đây gần 8 năm rồi. Ḿnh ‘cắn răng’ cho chuyện ấy nó tự do hoành hành ḿnh, mặc dù ḿnh đă 56 tuổi và đă dứt kinh 6 năm qua. Người ta nói đàn bà hết kinh là khô queo và kín mít, không c̣n làm ăn ǵ được nữa hết, sao ḿnh vẫn c̣n nước nôi đầy đủ, và đi khám bác sĩ, bác sĩ nói ḿnh b́nh thường không ốm đau ǵ cả.
Ḿnh và anh T. quen nhau, cho vui tuổi già. Trong một dịp đi du lịch xa với một nhóm bạn bè, ḿnh và anh T. đă nằm chung giường với nhau, và chuyện ấy có xảy ra, v́ dầu sao hai đứa nh́n nhau đă thấy thích nhau từ ngày đầu.
Trở về gia đ́nh êm ấm, nh́n bàn thờ chồng, nh́n đám con lúc nào cũng kính trọng mẹ, ḿnh thấy hối hận vô cùng. C̣n anh T. lớn hơn ḿnh 4 tuổi, chết vợ 10 năm qua…anh nói anh yêu ḿnh, nhưng t́nh yêu anh ấy dật dờ và không rơ nét. V́ hai bên đều có gia sản, nên anh cũng không tha thiết chuyện mua quà cáp ǵ cho ḿnh. Ḿnh nói ḿnh thích đi xem ca nhạc ở các tụ điểm, anh ấy ờ ờ cho qua chuyện, rồi thôi.
Có một lần ḿnh thử xem anh ấy có đau khổ khi mất ḿnh không, bằng cách ḿnh không trả lời điện thoại anh ấy gần cả tháng trời. Anh ấy đau khổ bơ phờ và nhậu nhẹt bê bét…Ḿnh cảm động nên kết lại t́nh tạm bợ qua ngày với anh ta. Ḿnh có tŕnh bày với anh ta ước muốn về già của ḿnh là ḿnh muốn anh ấy cưng yêu và chiều chuộng ḿnh thật nhiều, đừng lơ là với ḿnh nữa. Anh ấy hứa, rồi th́ chứng nào tật ấy.
Điều sỉ nhục của ḿnh là h́nh như anh T. không yêu ḿnh, mà chỉ cần cái thể xác của ḿnh thôi. C̣n ḿnh, ḿnh muốn chuyện ấy nếu có xảy ra là do bởi t́nh yêu chín mùi mà có.
Hồng Nhung nghĩ xem ḿnh có nên tiếp tục với anh T. không ? Ḿnh yếu đuối và dễ bị dụ ngọt, ḿnh sợ ḿnh dứt khoát, rồi thấy anh T. đau khổ, ḿnh lại bị xiêu ḷng nữa. Hồng Nhung giúp ḿnh nhé. Ḿnh đang cần lời khuyên của Hồng Nhung nhiều lắm. Cám ơn Hồng Nhung và chúc ‘người đẹp’ đẹp măi.
N. Ph.
TP Hồ Chí Minh
Trả
lời : 
N. Ph. Thân mến,
Hồng Nhung (HN) cũng thuộc loại người dễ bị xiêu ḷng…nên đọc mail của bồ, HN thấy cảm động quá chừng! Cám ơn bồ đă đặt niềm tin vào HN, và có 3 vấn đề HN xin chia sẻ như sau :
1.Trinh tiết đàn bà quí hơn trinh tiết con gái gấp ngàn lần. Tại sao ?- Có phải chăng v́ khi người con gái lỡ bị mất trinh với một tên lưu manh, th́ người con gái cam chịu khổ sở và chịu đắng cay một ḿnh. Nhất là phải tính tới chuyện phải nói thế nào trước mặt cha mẹ ḿnh, và trước sự thắc mắc của vị hôn phu sau này.
-C̣n người góa phụ lỡ ‘hư’…th́ chịu trách nhiệm trước ṭa án lương tâm – trước vong linh người chồng – trước mặt các con – trước dư luận xă hội – đau nhất là trước lời ‘phê b́nh’ gắt gao của ḍng tộc bên người chồng đă khuất. /)/gười chưa từng trải, chưa từng bị khát, làm sao họ hiểu được cái khát của kẻ khát, hả bồ ???
2.Người đàn bà, dù ở tuổi nào khi đă yêu hay bắt đầu chấp nhận một cuộc t́nh mới, họ đều mang tâm hồn giống như một cô gái c̣n bé bỏng ! Họ thích sự chiều chuộng nâng niu và thích được tặng quà, đánh dấu nhiều kỷ niệm, đành rằng các món quà ấy, chính họ dư sức có tiền để đi mua.
Rồi cũng v́ tâm hồn được trẻ lại bên cạnh người yêu , họ thích đi rong chơi với ‘anh ấy’. Như cùng nhau đi ngắm trăng. Đi dạo biển. Đi nghe ḥa âm nhạc…v…v…là chuyện b́nh thường.
3.Người đàn ông ‘b́nh thường’ khi bước vào cuộc t́nh, với người t́nh mà họ yêu tha thiết, yêu chân thành, điều trước tiên và không cần ai nhắc nhở, họ cũng biết là họ cần phải ‘ga-lăng’ và phải chiều chuộng người họ yêu, để giữ nàng măi măi cho ḿnh.
Anh T. dĩ nhiên anh là người đàn ông không bị mất b́nh thường ! Nhưng sẽ không có bất cứ người đàn bà nào chấp nhận được sự thờ ơ lănh đạm của anh ta mà gọi là ‘anh yêu em lắm” ! Trừ khi người đàn bà có mưu đồ lợi dụng anh T. việc ǵ đó.
Lời khuyên chân thành của HN :
*/)/ếu bồ là người đàn bà hiền dịu và thường hay chịu đựng nhiều việc đau ḷng một ḿnh, th́ bồ t́m quên anh T. đi ! Cắt đứt mọi liên hệ với anh ta, không một chút luyến tiếc, v́ anh ta không yêu bồ đúng với nghĩa yêu đâu. Thời gian là là liều thuốc quư, bồ biết rồi mà. Bồ hăy đi về quê một thời gian. Hoặc đi chuyên sâu vào một lănh vực chuyên môn nào đó dành cho người cao tuổi. Hay mở một gian hàng mua bán nhỏ….v…v… Rồi cuộc t́nh kia sẽ chết và sẽ hết. Tâm linh bồ sẽ được trong sáng trở lại như xưa.
*/)/ếu bồ là người đàn bà có tính cách mạnh bạo, chẳng biết ngán bất cứ thứ ǵ, th́ hăy ‘dụ khị’ cho anh T. lên giường với bồ một lần sau cuối. Hoàn toàn không phải để giải quyết chuyện í nhé ! Mà hăy cố hết sức b́nh sinh, đạp một cú ‘song phi’ cho hắn văng xuống sàn !!!
Thương chúc bồ can đảm !
Têrêsa Hồng Nhung
Hồng Nhung thân mến !
Anh tên là N. T. , chắc chắn anh lớn tuổi hơn Hồng Nhung nên xưng anh cho thân mật Hồng Nhung có buồn ǵ không ? Anh có một vấn đề ‘bí mật’ nay bật mí, hy vọng Hồng Nhung giải tỏa được giùm cho anh.
Chuyện là…anh sống độc thân từ tuổi thanh niên đến nay anh gần 60 tuổi rồi. Bạn bè chê anh là ‘bê-đê’ là hoạn quan ! Anh muốn chứng tỏ anh không ‘bê-đê’ và không hoạn quan, anh cặp t́nh (chứ không yêu) với một người đàn nh́n c̣n khá duyên dáng mà chết chồng ở cùng xóm. Bọn anh thường xuyên gặp nhau ở các hotel, và mỗi lần như thế, có lẽ v́ anh c̣n con trai nên nàng cưng chiều anh từng chút một, và chuyện đó xảy ra với anh rất sung măn và anh b́nh thường như bao người đàn ông khác.
Gần 5 tháng qua, anh buộc phải chia tay với nàng, v́ anh có chút kiến thức c̣n nàng th́ không thể hiểu những vấn đề anh cần tâm sự những lúc anh buồn. Vả lại càng lúc anh thấy nàng càng ăn nói thô bạo kỳ khôi quá.
Điều anh đang lo lắng là nó tuột luôn từ lúc anh và nàng tuyệt giao. Anh muốn hỏi Hồng Nhung, nếu nó tuột luôn nó có ảnh hưởng ǵ đến tinh thần dũng mănh của anh không ? Anh làm sao để nó trở lại b́nh thường, mà không cần đi đến bác sĩ hay các vị lương y ?
Qúy mến chúc Hồng Nhung dồi dào sức khỏe và Chuyên mục Tâm Linh Vườn Hồng càng lúc càng được vang xa trong sự yêu mến của nhiều người.
N.T
TRẢ
LỜI :
Chào anh N. T. ǵ đó ơi !
Hồng Nhung ( HN) chỉ chuyên trả lời thắc mắc về t́nh yêu đời thường thôi. Nay, vấn đề anh đưa ra hơi ‘căng’ đó ! Nhưng thôi, HN cũng cố gắng chia sẻ cho anh vui nhé !
1.Bạn bè chê anh ‘hoạn quan’, nhưng anh ‘hoạn’ được thoải mái với người đàn bà cùng xóm, đàn ông ‘hoạn’ được, là tốt phúc lắm rồi. HN chúc mừng anh !
2.Thông thường, tinh thần dũng mănh đi chung với thể xác tráng kiện. Thể xác tráng kiện chuyện đó cũng ‘bốc khói’ là chuyện đương nhiên. Điều quan trọng là sự ‘bốc khói’ đó phải được đặt đúng nơi, đúng lúc, đúng đối tượng, và trong hoàn cảnh cho phép.
3.Không xem nó là quan trọng, th́ vấn đề của anh là b́nh thường. Vả lại, muốn sẵn sàng ứng chiến, th́ phải có đối tác khiêu chiến chứ ! Không có đối tác khiêu chiến, nó không giương ṇng để bắn, là điều chọn lựa khôn ngoan.
HN chúc anh luôn tự tin và vui vẻ nhé !
Chào anh.
Têrêsa Hồng Nhung
THẮC
MẮC 03
Kính gởi chị Hồng Nhung !
Từ lúc đọc được chuyên mục TLVH số thứ 5 nói về Yêu Linh Mục, em muốn viết mail cho chị nhưng ngại quá chị ạ, v́ chuyện của em nó không hay ho ǵ hết mà c̣n mang bóng dáng của tội lỗi nữa.
Em là con chiên ngoan đạo, năm nay em 28 tuổi và em đă trót yêu đơn phương một linh mục lúc em vừa tṛn 20 tuổi cho đến bây giờ chị ạ ! Em từng mơ Cha ấy nghỉ tu, và làm đám cưới với em. Em biết em dại khờ và ngu xuẩn cũng như em đă làm đau ḷng Chúa khi em ôm ấp điều này. Rồi đang có một anh Việt Kiều Mỹ bảnh trai có nhà cửa đàng hoàng và cũng có đạo Công giáo muốn cưới em chị ạ. Nếu em có chồng rồi, em có quên được người linh mục đó không hả chị ? Nếu v́ yêu linh mục mà em quyết sống độc thân trọn đời th́ em được ǵ hả chị ?
Ḷng dạ em rối tơi bời trước sự hối thúc lấy anh Việt Kiều của gia đ́nh em. Em trông mong chị giúp em con đường thoát. Kính chúc chị măi tươi vui và b́nh an trong Chúa chúng ta.
Chào chị.
Elizabet Ngọc Hà
( TP Cần Thơ)
TRẢ
LỜI
Ngọc Hà thương mến,
Trước hết, theo chị em nên ưng anh Việt Kiều Mỹ đó ngay đi ! Mọi chuyện khác tính sau. Hăy phó thác việc kết hôn này vào tay Chúa. Chúa sẽ không để cho cô Công Chúa nào con của Thiên Chúa bị thiệt tḥi cả, trừ khi nó là nghịch tặc, mặc dù ḷng Chúa vẫn yêu vẫn bị xót xa v́ nó. Chuyện của em không có ǵ là phải mặc cảm, và nếu yêu như buộc phải đi vào một định mệnh trái ngang …không hẳn là có tội. Nhưng yêu, v́ em biết người em yêu là một linh mục, th́ tội này Chúa sẽ phạt em !!
Yêu trong ảo tưởng
Chị Hồng Nhung xin kể cho em nghe một câu chuyện yêu trong ảo tưởng như sau : Anh M. H. là một nhà văn. Thuở c̣n là một cu cậu hỉ mũi chưa sạch, anh yêu thầm một cô bạn nhỏ xíu học cùng lớp với anh. Vốn là người không mấy can đảm về chuyện t́nh yêu, anh cứ hoài câm nín, và mối t́nh ấy theo anh những 40 năm sau. Anh nằm bên vợ anh, anh vẫn nhớ bóng h́nh ‘cô bé’ học cùng lớp ấy ! Anh viết một quyển tiểu thuyết, anh nhất quyết đi t́m nàng, để tặng nàng. Mặc dù lúc bấy giờ nàng cũng đă có chồng con rồi.
Cách tiếp khách thiếu tế nhị, pḥng khách dơ bẩn. Cách ăn nói thô thiển và la rầy con cháu ầm ầm trước mặt khách. Nhất là câu nói : “-Tiểu thuyết à ? Cái thứ quỷ nầy mà đọc làm chi ? Anh mang về đi !” Thế là t́nh yêu trong anh văn sĩ dành cho nàng bị biến mất ngay tại chỗ. Anh văn sĩ về nhà tạ ơn trời đất và mở một buổi tiệc ăn mừng. Trước mặt quan khách là bạn bè văn thi sĩ, anh hôn lên trán vợ anh, nói lời xin lỗi …và kể chuyện t́nh ảo tưởng ngót 40 năm của ḿnh cho mọi người cùng nghe.
Trở lại chuyện t́nh đơn phương của em,Ngọc Hà thân mến !
Suy cho cùng, em chưa yêu vị linh mục đó, như em đă lầm tưởng đâu, mà có thể do từ đầu em nh́n ngài thấy thích thích, rồi nghĩ rằng ḿnh đă yêu…Rồi em tự tạo ra một vùng trời đầy ảo tưởng rồi nhốt ngài trong đó.
Bởi v́ t́nh yêu nam nữ đúng nghĩa nó rất nặng nề và đầy thử thách đến thảm sầu rơi lệ trong thời gian t́m hiểu nhau…chứ đâu phải thoang thoảng như gió mây trôi mà gọi là yêu được ? Em biết ǵ về vị linh mục mà em bảo là em đă yêu ngài ? Em có biết là trong mỗi linh mục có hai con người không ???
Đó là một con người thứ nhất, ngài sống cho Thiên Chúa, và cho tha nhân, cụ thể là cho con chiên xung quanh ngài. Con người này của ngài th́ rất nghiêm trang rất đứng đắn, rất nhân từ rất tế nhị, thật đáng yêu đáng kính trọng, đến đỗi nh́n thấy ngài là bọn con chiên chúng ta cứ ngỡ như chúng ta gặp một Đức Kitô thứ hai giáng lâm ! Ǵa trẻ lớn bé đàn ông đàn bà con nít ở Việt Nam quen đà cúi đầu chào quy phục sát đất ! Làm linh mục sướng nhỉ ???
Con người thứ hai, là con người của chính bản thân ngài. Đây là con người cũng có lúc khó tránh khỏi sự ghét sự thương. Sự chia rẽ. Sự mỏng ḍn. Sự yếu đuối đủ bề…trước rất nhiều cám dỗ, nếu có cộng thêm cái bệnh : ‘V́ ta là Cha thiên hạ’, th́ ‘các con’ chúng ta khó mà gần gũi được ! Con người thứ hai này, đôi khi cũng tham lam cũng vụng trộm…Con người thứ hai này, nếu là vậy, quả đúng là rất đáng ghét !!! Và, con người thứ hai này, nếu đúng là không tốt, người linh mục khôn lắm, họ ‘cất giấu’ rất kỹ rất kín !! Người giáo dân sẽ nh́n thấy, khi ngài có đầy đủ uy quyền, như khi ngài lên ngôi ‘Cha chánh xứ’ chẳng hạn. Nhất là đang khi ngài ‘nổi trận tam bành’ !!!
Ngọc Hà thân mến !
Con người thứ hai này của vị linh mục mà em nói rằng em đă yêu… em chưa từng biết, và chưa từng có dịp gần nhau để mà t́m hiểu, xem ngài có phải là mẫu người đàn ông lư tưởng hay không ? Nên coi chừng sẽ có một ngày em bị vỡ mộng tan tành như ông văn sĩ trong chuyện chị kể bên trên !!!
Hạnh phúc trong tầm tay
Về làm vợ một người vừa quen biết, ai mà không lo sợ, đă vậy trong tương lai em c̣n phải sống cảnh ly hương nữa, chị Hồng Nhung rất thông cảm với em. Nhưng nh́n về thời xưa kia, tổ tiên ông bà ḿnh có ai được t́m hiểu ǵ nhau, trước ngày kết hôn đâu ? Vậy mà họ vẫn yêu thương vẫn gắn bó trọn đời vẫn sinh con cháu, và tỷ lệ ly hôn là con số không đáng kể so với thời điểm hôm nay.
Ngọc Hà biết nhờ đâu không ? Nhờ người phụ nữ xưa kia hầu hết rất hiền dịu và thường được dạy dỗ chuyện ‘xuất giá tùng phu’; ‘phu xướng phụ tùy’. Đàn ông cưới vợ họ không quan trọng vợ ḿnh đẹp như minh tinh màn bạc hay không, v́ ‘cái nết đánh chết cái đẹp’, và quan trọng là vấn đề ‘tâm đầu ư hợp’ để cùng nhau xây dựng một tương lai tốt đẹp.
C̣n chuyện vị linh mục kia… Thôi đi em ! Cái ǵ của Chúa, hăy trả về cho Chúa, em nhé ! Rồi gịng đời sẽ trôi qua mà. Và, cuộc t́nh ấy sẽ chết. Chị thương chúc em TRĂM NĂM HẠNH PHÚC !!
Têrêsa Hồng Nhung