Từ

 

CON ĐƯỜNG XƯA EM ĐI

Liên tưởng tới

CON ĐƯỜNG XƯA TA ĐI

theo ánh mắt của người Kitô hữu

           

Con đường xưa em đi, vàng lên mái tóc thề, ngơ hồn dâng tái tê
Anh làm thơ vu quy, khách qua đường lắng nghe chuyện t́nh ta đă ghi
Những mùa trăng vu quy, v́ mưa gió không về
Chiến trường anh bước đi
Có nàng hoen đôi mi, ngóng theo đường vắng hoe ...Hỏi c̣n ai cố tri

Em ơi! nh́n gió lên khơi, ḷng có trông vời một người xa cuối trời?
Nơi đây phiên gác canh dài, e ấp đôi lời ḿnh c̣n nhớ thương hoài

Em ơi! màu áo phong sương, ḿnh ước huy hoàng được bàn tay chính nàng dâng hoa, dâng hết ân t́nh
T́nh đến bao giờ
Hỏi đường xưa mà nhớ con đường xưa em đi
thời gian có quên ǵ
Đá ṃn kia vẫn ghi, ghi một đêm trăng thanh
quán bên đường vắng tênh
Chỉ c̣n em với anh.

Châu Kỳ

 

****************************

Anh lính chiến của nhạc sĩ Châu Kỳ nơi“canh gác phiên dài” trong tiếng súng đại bác đ́ đùng mập mù khói súng, đang thả hồn về “đường xưa mà nhớ, con đường xưa em đi”.  Mắt ngắm ánh trăng của giây phút hiện tại mà hồn anh tản mạn về “một đêm trăng thanh” quá khứ, ngày đó “quán bên đường vắng tênh, chỉ c̣n em với anh”.   Nếu không có khoảnh khắc nh́n lại “Con đường xưa em đi, vàng lên mái tóc thề, ngơ hồn dâng tái tê” th́ làm sao anh có thể “làm thơ vu quy, khách qua đường lắng nghe chuyện t́nh ta đă ghi”?

 

Là bước chân mạnh mẽ của tuổi trẻ cuồng nhiệt, hay bước chân vững chăi của tuổi trung niên chín chắn nhiều suy tư, hoặc bước chân run rẩy của tuổi già mệt mỏi thương về quá khứ…. ít nhiều ai cũng có những con đường đă đi qua trong đời.  Ai cũng có một thời để yêu, một thời để nhớ, những kỷ niệm đẹp, những kư ức buồn, những bóng h́nh yêu ghét khắc ghi trong tim.  Một giây phút rung động trước ai đó, một khoảnh khắc bàng hoàng sững sờ trước vẻ đẹp hùng vĩ của thiên nhiên, một tích tắc thanh b́nh ru ḿnh trong tiếng chim hót…. tất cả đă trôi theo ḍng thời gian, và nay đă ch́m vào dĩ văng.  “Thời gian có quên ǵ, đá ṃn kia vẫn ghi”, vầng trăng vẫn chờ, quán bên đường vẫn đợi, chỉ hỏi anh có thời giờ để nh́n lại quăng đường đă qua?  Có chăng những người như nhạc sĩ Châu Kỳ biết dành ra trong đời một khoảnh khắc để nh́n lại giây phút đă qua, để hỏi đường xưa mà nhớ, hỏi ḷng ḿnh c̣n thương, hỏi c̣n ai cố tri…. mới có thể dệt nên bài thơ vu quy dâng tặng cho đời.

 

Thánh I-nhă Lô-yô-la mời gọi mỗi người dành một vài giây phút lắng đọng trong ngày để nh́n lại “con đường xưa ta đi”, mà thánh nhân gọi là Phút Hồi Tâm.  Con đường xưa đó có thể là một đời, một thời, một ngày, hoặc một vài tiếng đă trôi qua kể từ Phút Hồi Tâm trước.  Nh́n lại con đường đă qua, giờ thành quá khứ để xem đường xưa lối cũ với những bước chân đi như thế nào, tâm t́nh vui buồn ra sao?  Những bước chân nào đang cùng đồng hành với tôi trong cuộc sống hôm nay?  Tôi có vô t́nh đạp lên chân ai đó để lại cho họ vết thương khó quên trong đời?  Tôi có thể tha thứ cho những bước chân dù vô t́nh hay hữu ư dẫm nát chân tôi?  Khúc quanh nào đă làm tôi vấp té?  Đâu là những niềm vui chợt đến, những nỗi buồn khó quên?  Thái độ đáp trả của tôi với cuộc đời, với tha nhân ra sao?  Chúa ở đâu, tôi ở đâu trên đường xưa lối cũ đó? 

 

Nh́n lại “con đường xưa ta đi” để không thấy ḿnh độc hành lẻ loi trên đời mà c̣n thấy những bước đi trong ân sủng.  Để thấy Chúa đang cùng tôi sánh bước mà đôi lúc tôi không cảm nghiệm được sự hiện diện thánh thiêng đó.  Nh́n lại quăng thời gian đă qua để nhận định những khúc quanh đă làm bước chân kẻ lữ hành vấp ngă, những lầm lỡ trong lựa chọn, những dang dở trong quyết định.  Nhớ rồi cái ổ gà ẩn ḿnh dưới xác lá thu vàng tại góc quanh cuối đường, biết rồi những cám dỗ êm dịu ngất ngây làm tôi xa Chúa.  Những phút giây nh́n lại đó sẽ giúp bước chân ngày mai kiên định hơn, tránh xa những vấp ngă hôm qua, tỉnh thức hơn trước những cơn cám dỗ.  Trái tim sẽ dễ dàng rung động hơn trước vẻ đẹp của thiên nhiên, trước nỗi đau của tha nhân, và linh hồn sẽ nhạy cảm hơn với sự hiện diện của Thiên Chúa trong đời.  Tôi sẽ dễ dàng nh́n ra những thiếu sót  của ḿnh trong cuộc sống, những đáp trả chưa trọn vẹn với Thiên Chúa và với tha nhân trong những tháng ngày qua.

 

Cái giây phút tích tắc nơi chiến trường khói lửa nhớ về người con gái “hoen đôi mi, ngóng theo đường vắng hoe” của người lính, làm cho anh cảm thấy gần gũi hơn với người yêu phương xa, tuy c̣n “e ấp đôi lời”  nhưng thấy ḷng “ḿnh c̣n nhớ thương hoài” th́ một vài giây Phút Hồi Tâm cũng sẽ giúp tôi cảm thấy tuy xa mặt nhưng không cách ḷng với một Thiên Chúa huyền bí vô h́nh, sẽ làm cho hai ḷng nên một và vấn vương nhớ thương hoài.  Qua Phút Hồi Tâm, một Thiên Chúa xa vời vợi sẽ trở nên sống động gần gũi hơn trong đời sống hiện tại, sẽ giúp cuộc sống tôi luôn quy hướng về một đích điểm duy nhất, nơi tôi đă khởi đầu sự sống.  Anh lính thả hồn thoát ra cái hiện tại nghiệt ngă, một cuộc sống kề bên cái chết để hồn mộng mơ nhớ về “con đường xưa em đi” để ước mơ anh được chắp cánh bay xa, một mơ “ước huy hoàng, được bàn tay chính nàng dâng hoa, dâng hết ân t́nh...” th́ giây Phút Hồi Tâm cũng giúp hồn tôi thoát ra khỏi thực trạng khó khăn của giây phút hiện tại để chắp cánh bay xa… bay cao măi đến tận trời xanh…. để những lo lắng vất vả trần tục không kéo gh́ hồn tôi xuống đất đen.  Như ước mơ của anh lính chiến khi mọi sự đă qua“chỉ c̣n em với anh” th́ tôi cũng mơ về ngày đoàn viên, khi những khốn khó lao đao vất vả của đời này qua đi, ngày đó chỉ c̣n Cha với Con.

 

Nhớ về “con đường xưa em đi”, nơi “có nàng hoen đôi mi, ngóng theo đường vắng hoe…” anh chợt nhận ra ḿnh là một người hạnh phúc v́ đang yêu và được yêu.   Cuộc sống dù cam go hiểm nguy nơi chiến trường gian khổ, với những “phiên gác canh dài”, ngày tháng buồn phương xa với “những mùa trăng vu quy, v́ mưa gió không về” nhưng anh nhận ra cuộc sống có giá trị, cuộc đời vẫn đáng yêu và đáng sống.  Phút Hồi Tâm là nh́n lại “con đường xưa ta đi” để nhận dạng t́nh yêu trong cuộc sống, để thấy tôi đang được yêu và đáng được yêu mến.  Chính v́ t́nh yêu đó, có Đấng đă từ bỏ ngôi vị Thiên Chúa chết cho tôi được sống.  C̣n bao nhiêu khuôn mặt t́nh yêu khác trong cuộc sống này, bao nhịp đập trái tim đang hướng về tôi:  chồng, vợ, con cái, cha mẹ, người yêu, anh em, bạn hữu…. tha nhân.  Tôi có đáp trả lại t́nh yêu đó hay không, tôi có đang yêu mến họ như họ mến yêu tôi hay không th́ giây phút Hồi Tâm sẽ giúp tôi trả lời câu hỏi đó.  Đời chỉ đẹp khi có t́nh yêu, cuộc sống chỉ có giá trị khi tôi t́m thấy giá trị của ḿnh trong trái tim người khác, đặc biệt là trong trái tim của Chúa Tể muôn loài muôn vật.  Nếu không dừng lại vài phút mỗi ngày trong cuộc sống, th́ làm sao tôi có thể nhận diện được ân sủng từ trời cao tuôn đổ xuống trên cuộc đời tôi từ những con đường xưa cũ đó, cho đến con đường hôm nay? 

 

Phút Hồi Tâm không chỉ dành riêng cho các linh mục tu sĩ ḍng Tên hay những ai đang theo linh đạo I-nhă mà dành cho tất cả mọi người, mọi giới, mọi nơi… những người đang mong mỏi có Chúa đi bên đời với ḿnh.  Chỉ vài phút mỗi ngày nh́n lại con đường đă qua để giúp tôi ư thức sự hiện diện của Chúa qua những biến cố lớn nhỏ buồn vui trong cuộc sống, để ḷng với ḷng gắn bó gần gũi với nhau hơn.  Nhẹ nhàng là thế, quyến rũ là thế sao tôi không liều ḿnh vài phút để thử???

 

****************************

Lạy Chúa, trong cuộc sống tốc độ của thế kỷ 21 này, người ta thà nhắm mắt chạy liều về tương lai mà không biết chạy đi đâu c̣n hơn mất một vài giây phút để ngồi nh́n lại quăng đường đă qua.   Xin cho con biết dành ra vài phút mỗi ngày làm Phút Hồi Tâm để bước chân ngày mai bớt lầm lạc, để biết tạ ơn Trời, cám ơn tha nhân đă cùng đồng hành với con.  Chúa ơi, xin chữa lành những vết thương, những dang dở thiếu sót của tháng ngày qua, xin nhận lấy những niềm vui nỗi buồn trong cuộc sống chưa trọn vẹn hôm nay.  Hôm nay đă xong, mọi sự đă thành quá khứ, con không thể thay đổi được ǵ nữa nhưng ngày mai… tương lai… thời gian trước mặt… xin Chúa thánh hoá và giúp con sống trọn vẹn hơn, thánh thiện hơn như Cha trên trời là Đấng Thánh.

 

Lang Thang Chiều Tím

April 2008