TRÀNG MÂN CÔI
 

Ôi trân quý! Tràng Mân Côi huyền diệu!
Là tràng kinh tôi đọc thuở ấu thơ
Buổi ban mai thực sớm, đến nhà thờ
Và buổi tối khi nắng vàng vừa tắt.

Kế bên tôi là chiếc đàn khoan nhặt
Thánh ca chiều làm hứng khởi tim tôi
Một hồi chuông rộn rã đọng nguồn vui
Tôi quỳ đó tâm hồn dường bay bổng!

Maria! Tràng Mân Côi hằng sống!
Ðã dìu con khi chập chững tuổi thơ
Nhiều năm sau con lại sống thờ ơ
Không lần chuỗi, ít đọc kinh ban  tối!

Như có Mẹ nhủ con đầy thúc hối
Cuộc đời này nhiều  gai góc con ơi!
Hãy siêng năng, con lần chuỗi Mân Côi
Tìm thanh thản trong  tâm hồn lắng đọng!

Tràng Mân Côi! Hỡi con! Là tiếng vọng
Cuộc đời đầy gương mẫu của Chúa Con
Tràng Mân Côi! Những đau khổ héo mòn
Những nhẫn nhục Mẹ chịu trong đời  sống!

Mẹ thương mến! Cùng tràng kinh sốt sắng
Niệm Vui, Mừng cùng với những Bi Thương
Con  nguyện xin Mẹ nhân ái chỉ đưòng
Dắt con tới miền an hòa hạnh phúc !

 

                  Bút Xuân TRẦN ÐÌNH NGỌC

(Trích trong Hồn nghệ sĩ)